Tác giả: Thủy Thanh Thiển
Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015
Lượt xem: 1342757
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2757 lượt.
h cũng là nới mà các đại môn phái võ lâm tụ tập, ai cũng không thể ở chỗ này một nhà độc đại, có thể có được biệt viện , cũng coi là môn phái có uy vọng trong chốn võ lâm.
Mà Ma Cung cùng Mị huyết lâu, là hai môn phái võ lâm thần bí nhất cũng cường đại nhất, ở thành Phượng Linh tự nhiên cũng là có một chỗ ngồi, chỉ là không có ai biết phạm vi thế lực của bọn hắn ở nơi nào, mà Thẩm Thiển Mạch cũng không muốn bại lộ căn cứ ngầm của Ma Cung đặt ở Phượng Linh thành.
"Vậy thì đành uất ức Cung chủ tạm thời ở nơi này." Vẻ mặt Huyền Lâu bình tĩnh ôn tồn mà hữu lễ, khóe miệng mang theo nụ cười nhu hòa, khiêm tốn lễ độ nói.
Thiên Thiên nghe được lời nói của Huyền Minh, lập tức chống nạnh phản bác, "Công phu của ngươi rất tốt? ! Chớ có nói đùa, ngươi ngay cả ta cũng đánh không lại, còn dám cùng Cung chủ nhà ta nói ngươi công phu tốt?"
Huyền Minh bị Thiên Thiên nói trên mặt một hồi đỏ bừng, bĩu môi, có chút không phục tùng thầm nói, "Đó là ta nhướng ngươi."
"Tốt lắm. Thiên Thiên, ngươi và Huyền Tam Thiếu đi vào sau nhà nghỉ ngơi trước đi, ta cùng Thiếu Trang Chủ còn có chuyện phải nói." Thẩm Thiển Mạch nhìn bộ dạng Thiên Thiên cùng Huyền Minh nháo lên, cưng chìu cười cười, đối với Thiên Thiên nói.
Sau khi nghe xong, Thiên Thiên cùng Huyền Minh tính trẻ con trừng mắt liếc lẫn nhau, lại cùng nhau hướng vào sau nhà đi tới, vừa đi còn vừa cãi vả, vừa đấu vừa cười .
"Không biết Cung chủ muốn nói gì cùng Huyền Lâu." Huyền Lâu nhìn bóng lưng Huyền Minh, trong đôi mắt hiện ra một mảnh dịu dàng, tiếp theo thu hồi dịu dàng này, lấy giọng xa cách mà ôn nhã mà hỏi.
Thẩm Thiển Mạch nhíu mày nhìn Huyền Lâu. Người này nhìn thì ôn nhu như ngọc, nhưng khắp nơi đều làm cho người ta có cảm giác vô cùng xa cách. Cũng là một người lãnh tâm lãnh tính đi. Chỉ là, chỉ cần trong lòng có chỗ mềm mại nhất, thì vẫn đáng giá để giao kết. Chỉ bằng phần chân tình hắn đối với Huyền Minh cùng mẫu thân hắn kia, Thẩm Thiển Mạch nhận định Huyền Lâu tuyệt đối không phải là một người xấu.
"Dĩ nhiên là hợp tác." Vẻ mặt Thẩm Thiển Mạch nhàn nhạt, đi thẳng ở trong sân ngồi xuống trên ghế đá, động tác rất tự nhiên, như nước chảy mây trôi, thoải mái cùng phóng khoán không nói nên lời.
Huyền Lâu thấy thế, khẽ nhíu lông mày, cũng không khách khí, trực tiếp ngồi vào ghế đá đối diện Thẩm Thiển Mạch, vuốt vuốt cái ly trên bàn đá, giọng điệu nhàn nhạt hỏi, "Không biết Cung chủ muốn hợp tác thế nào?"
"Thất Tuyệt Sơn Trang từ trước tới nay lấy phụ trợ làm chủ, tin tưởng Thiếu Trang Chủ đối với vị trí Võ Lâm Minh chủ cũng không phải quá coi trọng." Thẩm Thiển Mạch ngước mắt, lẳng lặng nhìn Huyền Lâu, giọng nói mang theo sự chắc chắn.
Quả nhiên, Huyền Lâu khẽ nâng lên lông mày, trong mắt thoáng qua một tia than thở, khẽ vuốt cằm, coi như là chấp nhận lời nói của Thẩm Thiển Mạch.
Nụ cười trên môi Thẩm Thiển Mạch chậm rãi nâng lên. Quả nhiên không sai. Thất Tuyệt Sơn Trang không có tâm với cái ghế vị Võ Lâm Minh chủ này, nếu không bằng vào thế lực hỏa đảo cường đại như vậy, Thất Tuyệt Sơn Trang cũng sẽ không thể nào cứ luôn đứng dưới Ma Cung cùng Mị huyết lầu như vậy.
Những năm gần đây, Ma Cung cùng Mị huyết lâu cũng chưa từng tranh đoạt vị trí Võ Lâm Minh Chủ, Đường Môn cũng rất thần bí, Thất Tuyệt Sơn Trang nếu là thật có lòng với vị trí Võ Lâm Minh Chủ này, chỉ sợ năm năm trước vị trí Võ Lâm Minh Chủ này, cùng đã là đồ nằm trong túi họ rồi.
"Như vậy, không bằng Thiếu Trang Chủ hãy phụ trợ Ma Cung." Thẩm Thiển Mạch không nhanh không chậm nói, trong giọng nói mang theo ba phần tự tin bảy phần chắc chắn, đôi mắt đen nhánh lóng lánh tựa như ánh mặt trời, ánh sáng lung linh, Huyền Lâu nhìn mà hơi sững sờ.
Cô gái này làm sao lại có thể tự tin mà thông tuệ như vậy. Những câu trúng chỗ hiểm, ánh sáng trong mắt nàng, giống như ngay cả nắng chói cuối chân trời cũng không thể nào sáng hơn. Dung nhan tuyệt thế xuất trần này, dưới ánh mặt trời, lại càng hoàn mỹ như một vị thần.
Huyền Lâu nhanh chóng thu lại tâm tư, ánh mắt sắc bén lại giống như không có chút biến hóa nào, vẫn như cũ che một lớp sương khói mỏng manh, giọng điệu vẫn là xa cách mà dịu dàng như cũ, "Thất Tuyệt Sơn Trang vì sao phải cùng Cung chủ hợp tác đây?"
"Bởi vì Đường Môn." Thẩm Thiển Mạch nhìn chằm chằm vào đôi mắt giống như che bởi sương mù của Huyền Lâu, ánh mắt chắc chắn, nụ cười tự tin mà tuyệt mỹ. Cái nhìn kia, bình tĩnh, dường như muốn trực tiếp nhìn vào bên trong lòng của Huyền Lâu.
Bởi vì Đường Môn. Chỉ có bốn chữ, nhưng ý nghĩa trong đó, tin tưởng Huyền Lâu hiểu rất rõ. Thất Tuyệt Sơn Trang đã cùng Đường Môn kết thù kết oán, nếu Đường Môn lấy được vị trí Võ Lâm Minh Chủ, Thất Tuyệt Sơn Trang chỉ biết càng thêm xui xẻo, đến lúc đó ngay cả có binh khí vô song, cũng chưa chắc địch nổi Đường Môn.
Huống chi, Đường Môn vốn dĩ là môn phái âm độc không chừa bất cứ thủ đoạn nào, coi như ngoài mặt không động thủ, lén lút thì Thất Tuyệt Sơn Trang cũng không chiếm được chỗ tốt. Hơn nữa Đường Môn thế nhưng lại xuống tay đối với lão phu nhân Thất Tuyệt Sơn Tr