XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Thượng Cấp Hung Tợn Của Tôi

Nữ Thượng Cấp Hung Tợn Của Tôi

Tác giả: Tây Sương Thiếu Niên

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1342350

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2350 lượt.

h cậu nên có một cô gái lương thiện như cậu vậy. Chúng ta... cậu vẫn là người em trai tốt của tôi.”
“Ừm.” Tôi gật đầu, tôi còn làm được gì nữa? Tôi thích cô ấy, tôi yêu cô ấy, nhưng tôi có thể khiến cô ấy thích mình, yêu mình như vậy không?
Trong lòng cô ấy luôn hướng về một người giống như chồng cô ấy vậy, điềm đạm, trưởng thành, có sự nghiệp. Còn tôi? Trong mắt cô ấy chỉ là một đứa trẻ...
Hai người chúng tôi trầm mặc một lúc lâu, tôi nói: “Chị Bạch, tại sao chị lại... cùng với... phó tổng giám Tào...?”
“Vì Trần Vũ Hàn. Công ty muốn chọn một người làm đại diện, tôi muốn Vũ Hàn được chọn, nhưng cạnh tranh ác liệt, tổng bộ lại có lệnh tuyển chọn công khai, không chỉ người trong ban quan hệ đối ngoại mà các nữ đồng nghiệp ở ban khác cũng có thể dự tuyển. Tôi muốn giúp Vũ Hàn nên gặp phó tổng giám Tào. Cùng ăn mấy bữa cơm là tôi biết thực lực của anh ta, anh ta cho tôi làm giám đốc nội vụ. Tôi không cần điều đó, tôi cũng không muốn làm như thế. Giờ mấy người chúng ta đều đắc tội phó tổng giám Tào thì những ngày tháng sau này sẽ không yên ổn đâu...” Bạch Khiết mỉm cười với tôi.
“Cái gì mà sau này mọi người đều không yên ổn? Từ lần chị đắc tội với Mạc Hoài Nhân là tôi không nghĩ sẽ yên ổn với bọn người đó.”
Bạch Khiết bỗng lo lắng nói: “n Nhiên, giờ cậu gần gũi với Mạc Hoài Nhân, Hoàng Kiến Nhân như thế, cậu cũng biết chúng chẳng phải loại người tốt gì, tôi lo chúng sẽ kéo cậu xuống bùn...”
“Chị Bạch, điều này thì chị yên tâm. Giờ tôi thấp cổ bé họng, trong công ty không có vài hành động nịnh nọt bợ đỡ thì khó lòng trèo cao... Chúng ta đi bước nào tính bước đó vậy.”
“Bao nhiêu lần sinh nhật, năm nay là ngày vui nhất của tôi. Cũng lâu lắm rồi tôi không được vui như vậy. Nào, để tôi kính cậu một ly. Chúc cậu em trai tốt của tôi nhanh chóng tìm được một nửa yêu thương!”
Lòng tôi lạnh toát, càng nói tôi càng thấy cô ấy xa cách...
“Cuối cùng Vũ Hàn cũng chấp nhận tôi rồi, tôi cũng bớt áy náy đi nhiều. n Nhiên, không có cậu thì vướng mắc trong lòng tôi khó lòng hóa giải.”
Tối hôm đó chúng tôi nói rất nhiều, nói chuyện đến ba giờ sáng mới lưu luyến ra về. Tôi lưu luyến tình yêu còn cô ấy lưu luyến tình bạn, ý nghĩ hoàn toàn khác nhau. Khi chia tay cô ấy định ôm tôi, nhưng có lẽ cô ấy vẫn chưa hoàn toàn hết ám ảnh, khi sắp chạm vào người tôi cô ấy chỉ đưa tay nắm chặt tay tôi rồi quay người lên taxi. Vậy thì, cô ấy từng bôi thuốc cho tôi, khi bôi thuốc cô ấy cũng đau đớn chăng?...
Ba chữ lãng mạn nhất không phải “anh yêu em” hay “em yêu anh”, mà là “ở bên nhau”. Hàng ngày được nhìn thấy người phụ nữ mình yêu, cùng cô ấy cười cười nói nói, với tôi đó là một niềm hạnh phúc.
Ngồi trên chức vụ cao, nhận đồng lương không hề thấp, ở trong căn nhà không tồi, mặc quần áo hàng hiệu. Tương lai đang hé lộ những tia sáng đẹp đẽ ban đầu, ánh nắng dường như đã xuyên qua tầng mây u tối, nhưng chẳng ai có thể biết được đi đến đâu sẽ gặp phải cạm bẫy bất ngờ...
Không biết Lâm ma nữ lại phát hiện ra bí mật gì lại triệu kiến tôi rồi, tôi cảm thấy cô ta “khá tốt” với tôi. Đồng nghiệp cũng thấy lạ, tại sao tôi bị Lâm ma nữ mặt lạnh như tiền đánh đến sứt đầu mẻ trán mà cô ta lại cứ thích tìm tôi thế chứ. Đừng nói họ không hiểu, ngay tôi cũng chả hiểu. Có lẽ bình thường cô ta được người khác sùng kính quen rồi, chẳng ai dám mắng chửi gì cô ta, chán quá nên tìm tôi đấu võ mồm, cãi nhau, thỉnh thoảng đánh nhau chảy máu một tí đỡ buồn...
Khi thấy tôi, Hà Khả cười một cách kỳ quái: ‘Phó ban Ân, lần trước bị đánh vỡ đầu... lần này tôi nghĩ cái mạng anh khó bảo toàn rồi...”
Nghiêm trọng thế sao?
Lâm ma nữ nhìn tôi lạnh lùng, cầm giấy tờ đập bàn: “Anh đúng là không phải nhân vật tầm thường nhỉ? Trong mắt anh còn có một tổng giám là tôi không hả?!”
Tôi biết là mình làm không ít chuyện xấu, nhưng không biết chuyện gì bị bại lộ rồi: “Lòng ngưỡng mộ của tôi với Lâm tổng giám sánh ngang với dòng Trường giang, kéo dài bất tận.”
Cô ta lườm tôi: “Sao? Không phải bình thường anh rất cứng đầu sao?
“Tôi như thế không phải cứng đầu, cũng không phải cứng đầu với cô. Tôi chỉ muốn cô biết, người hạ đẳng chúng tôi cũng là người, cũng có lòng tự tôn. Cô có thể đuổi tôi, làm khó tôi, đàn áp tôi, nhưng nếu sỉ nhục tôi thì nhất định tôi phải phản kích.”
Cô ta nói: “Ồ... vậy sao? Tôi cho anh hay, Ân Nhiên. Anh đừng tưởng có Vương Hoa Sơn làm chỗ dựa mà tôi không dám làm gì. Anh nhìn lại xem gần đây anh đã những làm gì, chứng cứ tôi có được đủ để đá anh khỏi công ty.”
Đánh trúng điểm yếu thì tôi không dám cãi lại rồi. Vương Hoa Sơn nói đúng, cứ thuận theo ý thì cấp trên cứng rắn thế nào cũng có thể đối phó. Nhưng cách đó chỉ có tác dụng với người khác, còn với yêu bà Lâm Tịch, bạn càng cung kính càng khiến cô ta nổi điên, nhưng bạn lại càng có dũng khí đối đầu với cô ta. Cứ lấy tôi là ví dụ, muốn cãi nhau ngoài đường chứ gì? Hai người đứng ở giữa đường, hoặc trong văn phòng, hay thậm chí trong điện thoại, hai câu không thuận tai nhau là lập tức chửi nhau. Chưa chửi té tát cho đối phương sa sầm mặt mày là c