XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Thượng Cấp Hung Tợn Của Tôi

Nữ Thượng Cấp Hung Tợn Của Tôi

Tác giả: Tây Sương Thiếu Niên

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1342346

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2346 lượt.

ín, hay Sa Chức, hay là anh, hoặc Bạch Khiết, mỗi người đều có nỗi bi thảm riêng của mình. Con người được sinh ra trên thế giới này vốn dĩ để chịu tội.”
“Giao thiệp, tôi rất thích công việc này. Tôi sẽ không bỏ đi đâu, đây là cơ hội tốt nhất trong đời tôi. Tôi mà đi thì thật sự sẽ suy đồi mất.”
Tôi mừng thầm: “Em nghĩ vậy thì tốt quá rồi! Nhất định em sẽ làm tốt thôi. Anh tin em!!!”
Miệng kề ly rượu, nụ cười thoảng ẩn thoáng hiện, cô ấy nói: “Tôi đã quen nhìn những kẻ hủ bại của trần thế, thật sự chưa từng thấy người nào thẳng thắn bộc trực không bị đồng hóa như anh!”
“Giờ anh cũng không tin lắm vào chuyện ác giả ác báo nữa rồi. Vũ Hàn, việc học của em thế nào?”
“Học hành? Trước đây khi còn tiền tôi không nghĩ nhiều, cứ ngây thơ nghĩ sau khi tốt nghiệp là tìm được một công việc tốt. Nhưng khi đã thực sự bước vào xã hội, tôi cảm thấy việc dạy trong trường hoàn toàn là công cốc, mất nhiều tiền như vậy, mỗi năm mấy vạn tệ, khi tốt nghiệp thì ai cũng tìm được công việc lương mấy vạn tệ một năm sao?”
“Đúng rồi Vũ Hàn, sao em biết Bạch Khiết ở đây?”
“Một lần lên trang web của công ty, thấy tin đổi giám đốc nội vụ, tên giám đốc mới là Bạch Khiết. Tôi đã nghi ngờ rồi, sau đó dần dần tôi điều tra được. Công ty cần chọn một người trong ban quan hệ đối ngoại để làm người đại diện sản phẩm, chụp ảnh quảng cáo. Sau khi Bạch Khiết biết được, cảm thấy nhân viên mới như tôi không thể được nhận chuyện tốt như thế, bèn đi lấy lòng phó tổng giám Tào để giúp tôi. Chức vụ giám đốc bộ phận chăm sóc khách hàng hiện giờ của Bạch Khiết cũng là sự quan tâm đặc biệt của phó tổng giám Tào dành cho Bạch Khiết.”
“Tay họ Tào này đúng là có bản lĩnh.” Trước đây vì Lý Bình Nhi tôi đã có xích mích với hắn, giờ lại vì Bạch Khiết nữa.
“Tôi rất cảm kích việc Bạch Khiết bất chấp tất cả giúp đỡ tôi. Tối nay là sinh nhật của Bạch Khiết, phó tổng giám Tào đã bao cả tầng hai của quán này để chúc mừng Bạch Khiết.”
Không ngờ hắn lại chi tiêu phóng khoáng như vậy. Có lẽ vừa rồi hắn nói đúng, tình yêu cần có tiền bạc để duy trì.
“Em biết thế còn kéo anh tới đây, để anh khó chịu sao?” Tôi xót xa nói.
Vũ Hàn cười tựa đóa hoa nở kiêu ngạo trong gió lạnh: “Không biết anh đã đọc tiểu thuyết võ hiệp của Lưu Tâm chưa?
Trong đó có một câu tôi mãi mãi không thể quên: thay vì lấy lòng kẻ khác, không bằng trang bị cho bản thân; thay vì trốn tránh hiện thực, không bằng mỉm cười đối diện với cuộc đời; thay vì sợ bóng sợ gió, không bằng ngẩng đầu tấn công trước.”
“Ngẩng đầu tấn công? Người ta có bối cảnh, còn anh có cái gì chứ? Em đã đọc tác phẩm của Tiểu Tứ chưa? Trong đó có câu thế này: quần bò rách sao có thể đứng cạnh bộ com-lê, đàn ghi-ta của tôi sao có thể hòa tấu cùng pi-a-nô của anh?”
“Bạch Khiết không hề có quan hệ với phó tổng giám Tào, vì thế hắn mới cố gắng lấy lòng Bạch Khiết như vậy.”
“Sao em biết? Có thể là hắn đang duy trì quan hệ với cô ấy!” Sau khi biết Bạch Khiết và tay họ Tào có liên quan là tôi chẳng có tâm trạng gì nữa. Tuy biết rõ không xứng với cô ấy nhưng cũng không thể để tay bạch tuộc họ Tào đó sỉ nhục chứ? Trần Thế Mỹ... nếu Trần Thế Mỹ không lừa tiền, dù cô ấy có ở bên hắn thì tôi cũng phục hơn.
“Nếu đàn ông ai cũng như anh thì thật tốt. Anh lên gọi cô ấy đi...”
“Đùa gì vậy... Anh lên gọi cô ấy chịu xuống sao?” Hơn nữa, phó tổng giám Tào đã bao cả tầng hai cho cô ấy, cô ấy theo tôi xuống, như thế không phải trò cười sao?
“Sao anh lại nhát gan thế nhỉ? Không phải anh thích cô ấy sao? Nhìn người ta trong vòng tay kẻ khác anh vui được à? Đi đi, gọi cô ấy xuống!”
Với thân phận của tôi mà lên gọi Bạch Khiết? Cô ấy có chịu không? Không chỉ cô ấy không xuống mà còn bị phó tổng giám chế giễu. Thấy tôi cứ ngồi yên không động đậy gì, Vũ Hàn lại nói: “Đưa di động đây, anh nói với Bạch Khiết là Trần Vũ Hàn đã biết hết mọi việc, đến để tính sổ với cô ấy, không may bị xe đâm chết ở cửa! Chắc chắn cô ấy sẽ xuống!”
“Á... bảo em bị xe đâm chết... thế thì không tốt cho lắm...” Tôi cứ cảm thấy có phải vì tôi thiếu cương quyết nên mới không có được người đẹp. Nếu lần đó tôi mạnh mẽ hơn, nói làm là làm, tối hôm đó chiếm luôn cô ấy thì cũng không đến nỗi thế này...
Vũ Hàn nhìn tôi khinh thường, lấy di động của mình gọi cho Bạch Khiết: “Bạch Khiết... Tôi đã biết việc chị sắp xếp cho tôi vào công ty... đang cùng Ân Nhiên đến quán rượu tính sổ với chị. Nhưng... nhưng... Ân Nhiên bị đâm xe ở trước quán, chết rồi...”
Sau đó cô ấy ngắt điện thoại, nói: “Như thế cũng tốt, lại biết được trong lòng Bạch Khiết anh quan trọng đến mức nào.”
Woa... người phụ nữ này không hổ là sinh viên điện ảnh, diễn kịch mà cứ như tôi bị xe đâm chết thật ấy...
“Vũ Hàn... nhỡ anh bị xe đâm chết thật thì anh sẽ mời em diễn khóc trước mộ.” Tôi đùa.
“Trước mộ anh? Thế thì không phải là diễn mà là sự thể hiện chân thật.”
Bạch Khiết chầm chậm bước xuống cầu thang trên đôi giày cao gót năm phân. Tôi và Vũ Hàn cùng đứng dậy, cô ấy mặc chiếc váy màu xanh lam nhạt ánh lên những tia sáng bàng bạc cao quý, bên dưới còn