Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Thượng Cấp Hung Tợn Của Tôi

Nữ Thượng Cấp Hung Tợn Của Tôi

Tác giả: Tây Sương Thiếu Niên

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1342370

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2370 lượt.

có lớp váy voan mỏng ẩn hiện cặp chân thon gọn bên trong. Khi nhìn thấy tôi cô ấy sững người, thì ra Bạch Khiết thật sự rất bận tâm đến tôi. Cô ấy nhìn tôi với ánh mắt thiết tha, tôi cũng to gan nhìn thẳng vào mắt cô ấy.
Không biết Vũ Hàn lấy đâu ra một bó hoa hồng đưa tôi: “Tặng cô ấy đi.”
Tôi ôm bó hoa tiến đến trước mặt Bạch Khiết, lúc này cô ấy biết tôi và Vũ Hàn lừa mình, cũng không biết cô ấy đang nghĩ gì, ánh mắt có chút giận dữ. Tôi tặng hoa cho cô ấy: “Chị Bạch, chúc mừng sinh nhật!”






Phó tổng giám Tào cũng chạy xuống: “Ồ... tôi còn tưởng có chuyện gì, thì ra phó ban Ân cũng tới chúc mừng sinh nhật giám đốc Bạch à? Phó ban Ân, tình yêu cần phải oanh liệt.” Tôi biết ý của hắn ta, tình yêu không chỉ cần tiền bạc để duy trì mà còn cần tiền duy trì một cách oanh liệt. Giống như hắn vậy, bao cả tầng hai của quán rượu.
Phó tổng giám Tào vừa dứt lời thì tiếng nhạc saxophone ngừng, giai điệu bài “My heart will go on” vang lên, những ánh đèn đủ màu sắc chiếu rọi khiến cả quán rượu biến thành thiên đường nơi nhân gian.
Ánh đèn huỳnh quang chiếu lên từng chùm bóng ở mọi góc phòng, những quả bóng kết lại thành rất nhiều hình trái tim lớn, giăng đầy băng rôn đủ sắc màu: Chúc mừng sinh nhật. Bạch Khiết, sinh nhật vui vẻ...
Tôi còn thấy trên tất cả những chiếc bàn trong quán đều có một bó hoa hồng...
Mọi thứ đều do Vũ Hàn sắp xếp.
Chỉ một câu đó thôi, dù có chết tôi cùng thấy đáng (tôi chỉ được vậy thôi sao)...
Trong hoàn cảnh khiến lòng người mê đắm này, tôi cũng có dũng khí để theo đuổi tình yêu. Lấy bật lửa châm nến trên bánh: “Chị ước đi.”
Bạch Khiết nhắm mắt ước, thổi tắt nến, cắt một miếng bánh đưa cho Vũ Hàn trên sân khấu. Vũ Hàn lạnh lùng nhận lấy, ăn vài miếng, cúi người với Bạch Khiết rồi rời khỏi quán.
Thời đại bây giờ, giao dịch nhiều hơn giao lưu, người tình nhiều hơn người yêu, sự cố tình yêu nhiều hơn câu chuyện tình yêu, tình yêu cưỡi ngựa xem hoa nhiều hơn tình yêu thủy chung son sắt. Trải qua nhiều chuyện như vậy tôi cũng không còn ấu trĩ tới mức tin vào tình yêu nữa, chỉ có thể mơ mộng, mơ mộng về một niềm hạnh phúc sớm nở tối tàn, hạnh phúc dù chỉ trong một đêm.
Bạch Khiết ăn mấy miếng bánh, quay sang tôi cười thân thiện: “Còn giận tôi không?" Làn da trắng nõn, đôi mắt long lanh có thần, chiếc mũi thẳng mà cao, một vẻ đẹp thuần khiết. Cô ấy có ngũ quan và dáng người hoàn toàn đáp ứng tiêu chuẩn thẩm mỹ của đàn ông tự cổ chí kim: gương mặt trái xoan, đôi mắt bồ câu, đôi môi hồng anh đào và dáng người với những đường cong hoàn hảo. Cái “vốn đẹp" tiêu chuẩn đó có thể nói là chuẩn mực trong mọi thời đại, cộng với khí chất thanh cao nho nhã, đàn ông có phát điên lên cũng chẳng có gì lạ.
“Đúng là từng vô cùng tức giận, nhưng giờ thì hết rồi.”
Cô ấy khẽ trách: “Cậu ấy, cứ như đứa trẻ to xác. Giận cái là đi mất.” Cô ấy muốn nói lần trước khi tôi muốn hôn, nét mặt và cử chỉ của cô ấy khiến tôi giận bỏ đi.
“Không quay người bỏ đi thì có chuyện gì nói được chứ? Mỗi lần nghĩ đến việc chị coi tôi là tên háo sắc không giận không được.”
“Tôi không chỉ coi cậu là tên háo sắc, tôi coi tất cả đàn ông tiếp cận mình là tên háo sắc hết. Vì tôi bị trở ngại về tình dục...”
“Trở ngại về tình dục? Bệnh gì vậy?” Tôi hỏi.
“Chồng tôi thuộc loại hình đàn ông chín chắn điềm đạm. Năm đó khi theo đuổi tôi đã nổi bật lên như con tôm hùm được cả hương lẫn vị. Bạn bè đều nói sau này tôi sẽ có cuộc sống của bà hoàng rồi. Nhưng tôi lại là người phụ nữ có tình mẫu tử rất sâu đậm, khi đã yêu người đàn ông nào thì không muốn anh ấy chịu khổ, càng không thể nhìn người đàn ông mình yêu ngày nào cũng đeo tạp dề, chìm vào thế tục. Sáng nào tôi cũng dậy trước anh ấy, khi đánh răng rửa mặt tiện thể sẽ đổ nước đầy cốc, lấy kem đánh răng cho anh ấy, sau đó làm bữa sáng. Tối tan làm, việc đầu tiên khi về nhà là tôi vào bếp làm cơm cho anh ấy. Trước khi cưới trình độ bếp núc của anh ấy rất cao khiến tôi cảm thấy bất an. Tôi chăm chỉ học nấu ăn, cuối cùng cũng có ngày anh ấy tâm phục khẩu phục thừa nhận tôi là đầu bếp chân chính. Cũng từ hôm đó anh ấy không xuống bếp nữa. Trong tủ quần áo tôi giặt giũ là lượt phẳng phiu cho anh ấy. Tối ăn cơm xong tôi rửa bát, anh ấy đứng bên cạnh kể chuyện ở công ty, thỉnh thoảng còn tình tứ ôm tôi từ đằng sau. Phụ nữ làm việc nhà, người đàn ông ôm cô ấy từ phía sau nói chuyện, đó là việc tôi cảm thấy lãng mạn nhất. Tối mùa đông, nếu anh ấy lười tắm thì thậm chí tôi sẽ lấy chậu nước nóng rửa chân cho anh ấy.
Sau khi kết hôn, tôi vốn tưởng chúng tôi sẽ như thế mãi, nhưng không ngờ một ngày thứ hạnh phúc ấy đã kết thúc. Buổi trưa hôm đó đến không hề có dấu hiệu báo trước. Hồi đó tôi làm việc trong công ty may mặc hàng cao cấp, ông chủ bỗng nhiên có tâm trạng tốt, nghe nói dưới nhà tôi có quán ăn Mông cổ, thế là ông ấy mời đồng nghiệp đi ăn. Ăn xong tôi gói về cho chồng món thịt dê anh ấy thích. Công ty anh ấy khá gần công ty, thỉnh thoảng cũng về ăn trưa, công ty tôi xa nhà, chưa bao giờ