Tác giả: Tây Sương Thiếu Niên
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1342338
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2338 lượt.
về trưa cả. Điều kỳ lạ là cửa mở thế nào cũng không được. Tôi nghĩ chắc chắn có trộm, liền gọi điện thoại cho đồng nghiệp. Mọi người đứng trước cửa, có người bảo báo cảnh sát, người bảo phá cửa. Đang bàn bạc thì tôi nhận được tin nhắn của anh ấy “Anh đang ở trong nhà, em bảo mọi người về đi.” Một chị ở bên cạnh vừa hay nhìn thấy tin nhắn, lập tức hiểu ý vỗ vai tôi. Tôi thấy hỗn loạn, không biết phải làm thế nào.”
Chị ấy tìm cớ bảo đồng nghiệp đi. Vào khoảnh khắc cửa mở ra, một người phụ nữ dùng khăn tắm quấn quanh đầu chạy ra, còn chồng tôi thì ấn tôi vào tường như với phạm nhân. Trong đầu tôi chỉ còn hai chữ: Ly hôn. Nhưng khi tôi nói ra thì anh ấy khóc, nói vẫn yêu tôi, chỉ chơi đùa với người phụ nữ kia mà thôi. Tôi chỉ nghĩ về một điều, có phải tôi có vấn đề, nếu không sao chồng tôi cùng người phụ nữ khác nửa năm rồi mà tôi chẳng hay biết chút gì? Chiều anh ấy đi làm, chị đồng nghiệp ở lại với tôi. Chị ấy nói: Đàn ông mà, mỗi khi nhất thời hồ đồ đều vậy cả. Vừa rồi em cũng thấy đấy, cậu ấy vẫn còn tình cảm với em, sao phải nhường người đàn ông của mình cho người khác chứ? Nếu em rộng lượng được, chắc chắn cậu ấy sẽ cảm kích chết đi được.” Tôi nghĩ cũng thấy chị ấy nói cũng có lý. Trong công ty, những đồng nghiệp nam đã có gia đình toàn kể chuyện phong hoa tuyết nguyệt, không biết đã ngoại tình bao nhiêu lần, chỉ là vợ họ không phát hiện ra mà thôi. Thế là tôi quyết định tha thứ cho anh ấy.”
Sau đó tôi kể chuyện này với mấy đứa bạn thân, chúng nó cũng khuyên tôi không nên ly hôn. Vì người bạn từng ly hôn vì chồng ngoại tình, một mình nuôi con đã nói, hồi đó cô ấy thật quá ấu trĩ, nếu là bây giờ đánh chết cô ấy cũng không ly hôn. “Đàn ông đều như vậy cả, chỉ cần anh ta còn yêu gia đình, thân thể ngoại tình cũng không là gì.” Một người bạn khác nói còn hiện thực hơn, cô ấy bảo giờ đi dưới chân đôi giày nghìn tệ, mặc trên người cái áo hai nghìn tệ không phải nhờ chồng hết sao? Ly hôn rồi thì chẳng còn gì nữa. Thật ra chồng tôi vẫn đối với tôi rất tốt, không có biểu hiện gì là thay lòng đổi dạ. Tôi nghĩ có thể anh ấy chỉ chơi bời với người phụ nữ kia thật. Sau khi anh ấy hứa không qua lại với cô ta nữa chúng tôi lại tốt đẹp như xưa. Điều đáng sợ là rất nhanh sau đó tôi lại phát hiện đồ phụ nữ lạ trên giường. Nhưng lần này anh ấy không hề hốt hoảng như trước mà chỉ bình tĩnh nói rằng là một nữ khách hàng đánh rơi trên xe, anh ấy nhặt giúp. Tin nhắn và điện thoại của anh ấy cùng trở nên tình tứ hơn, có lần nghe điện thoại đến nửa tiếng đồng hồ. Tôi nổi giận thì anh ấy nói: “Không bàn chuyện làm ăn thì lấy đâu ra tiền?” Nhưng vẻ mặt ngọt ngào của anh ấy thì rõ ràng không phải nói chuyện làm ăn. Một buổi tối anh ấy uống say, trên áo sơ mi có vết son môi. Tôi hỏi thì anh ấy cười cười vỗ mặt tôi, nói: “Cô gái ngốc, dù sao em cũng là chính cung nương nương, sợ gì chứ.” Anh ta lại vô sỉ đến mức đó, từ hôm đó lần nào anh ta muốn hôn là tôi đều tránh né.
Không lâu sau đó tôi thấy anh ấy ôm ấp bạn tôi đi ra từ khách sạn. Đột nhiên tôi không còn giận dữ oán hận như trước, chỉ lãnh đạm nhìn họ rồi bỏ đi. Anh ấy về nhà cầu xin tôi, tôi không nói gì cả, thật sự là trái tim tôi đã chết rồi. Sau đó tôi hỏi tại sao anh ấy lại ngoại tình, anh ấy nói tôi quá tốt, sống với tôi cứ như sống với mẹ vậy. Lần cuối tôi thấy anh ta cùng một người chị em tốt của tôi trên giường nhà mình. Tôi không nói gì cả, chỉ thu dọn đồ rồi đi. Sau lần đó chúng tôi ly hôn. Sau khi ly hôn tôi cũng từng hy vọng một tình yêu hoàn hảo, nhưng mỗi khi đàn ông nhìn tôi với ánh mắt chẳng có ý gì tốt, tay chân sờ soạng lên người tôi là tôi thấy phản cảm.
Người phụ nữ hiện đại dù có kiên cường độc lập đến mức nào, thì tận sâu trong đáy lòng cô ấy vẫn là bông hoa cô đơn. Tôi ngày đêm vẫn mong chờ một vòng tay dịu dàng xoa dịu vết thương không xóa nổi trong lòng. Gặp Trần Thế Mỹ, tôi nghĩ tôi cũng cần người yêu tôi thương tôi, cần một bến đỗ có thể tránh gió tránh bão. Tôi yêu anh ấy, nhưng tôi chưa thoát được ám ảnh. Mỗi lần anh ấy chạm vào tôi lại phản ứng lại bằng cách tránh né.
Đến bệnh viện tìm bác sĩ tâm lý, bác sĩ nói tôi bị trở ngại tình dục... Cô ấy điều trị, khuyên bảo tôi, nhưng tôi vẫn không khỏi. Thật ra tôi nghĩ mình đã không còn tin đàn ông nữa rồi. Có lẽ sau này khi gặp được một người khiến tôi vô cùng cảm động thì bệnh của tôi mới khỏi được. Sự cảm động đó giống như cậu cho tôi vào lúc này vậy.”
Nói đến đây tôi đã hiểu tại sao tối hôm đó Bạch Khiết lại nhìn tôi như thế. Cũng có nghĩa là người đàn ông nào đến gần cô ấy cũng sẽ phản ứng như thế, chứ không phải cô ấy cho tôi là đồ háo sắc. Phải trải qua vô vàn nỗi cô đơn khó lòng chịu đựng, biết bao sự giày vò của đau đớn và buồn thương thì cô ấy mới có được sự thành thục, từng trải hoàn hảo đến vậy.
Bạch Khiết bình tĩnh như đang kể chuyện của người khác: “Ân Nhiên, nhưng tôi biết, tình cảm của tôi với cậu chỉ có thể dừng lại ở tình chị em. Mấy tháng không gặp cậu đã thay đổi rất nhiều, cậu trưởng thành hơn nhiều rồi. Cậu nên nghe lời tôi.”
“Chị Bạch, tôi hiểu...”
“Bên cạn