pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Thượng Cấp Hung Tợn Của Tôi

Nữ Thượng Cấp Hung Tợn Của Tôi

Tác giả: Tây Sương Thiếu Niên

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1342378

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2378 lượt.

. Giờ nghĩ lại, đừng nói mua xe, ngay mua vài cái bánh xe cũng phải đau đầu.
“Chú em, hãy theo anh đây làm cho tốt, anh đảm bảo cho cậu đi xe xịn, ở nhà sang! Đến lúc đó cậu muốn Bạch Khiết, chỉ cần lái xe đến trước mặt người ta, cậu không gọi thì cô ta cùng liều mạng bò lên xe cậu, cậu có tin không?” Tôi dần ý thức được rằng, Mạc Hoài Nhân đang lợi dụng Bạch Khiết để kéo tôi vào bẫy. Nguy hiểm nhất là tôi lại tự nguyện để hắn lôi tôi vào cái bẫy đã đặt sẵn đó...
“Tối nay chúng ta đi uống một ly nhé? Ở Thành Đông mới mở một quán bar, tôi quen ông chủ ở đấy, bảo anh ta cho mấy cô em xinh đẹp phục vụ chúng ta, thế nào hả?”
Tôi lắc đầu: “Tối qua tôi không ngủ, mệt lắm, để hôm khác đi.”
“Đừng vậy mà... chúng ta là đàn ông, sao lại bảo thủ như thế. Như tôi đây này, tôi không thích lên giường nhiều lần với một người phụ nữ mà thích lên giường một lần với nhiều người phụ nữ hơn. Không có được Bạch Khiết đương nhiên trong lòng ngứa ngáy, nhưng cậu biết rõ người ta sẽ không để ý đến mình việc gì phải lãng phí thời gian cho cô ta? Không phải cậu còn có Trần Vũ Hàn sao... Đi nào, đi nào, đi uống rượu.”
“Lần sau, lần sau đi.”
“Vậy thì có gì nghĩ không thông thì gọi cho tôi! Tôi về trước đây.” Mạc Hoài Nhân cười cười rồi rời đi. Vào khoảng khắc hắn ta ra khỏi cửa tôi nhìn thấy nụ cười đắc ý khi âm mưu đã đạt được của hắn.
Tôi nghĩ tôi vẫn chưa biết cách điều tiết tâm trạng mình, ủ ê thất thần, tối đi mua vài chai bia với mấy món nhắm, về uống cùng A Tín...
“Lão đại, phụ nữ cũng chẳng có gì giỏi giang, không có phụ nữ thì có sao chứ?”
Khuyết điểm lớn nhất của con người không phải ích kỷ, đa tình, ngang tàng, ương bướng, mà là cố chấp yêu một người không yêu mình. Tôi thà như A Tín, không có ai khiến cậu ấy hy vọng thì cũng chẳng tuyệt vọng. Không biết như thế gọi là thoải mái hay bất lực?
Vũ Hàn tìm tôi, hỏi sao di động của tôi cứ có tín hiệu báo cuộc gọi đến như thế. Lúc này tôi mới biết không hiểu từ bao giờ mà tín hiệu của máy tôi ngày một kém.
“Đi bar đi.” Vũ Hàn nói.
“Không phải em nói không thích quán bar sao?” Tôi hỏi. Không chỉ Vũ Hàn, cảm tình của tôi với quán bar cũng rất phức tạp.
“Không biết tối đó khi tôi hát anh có nghe không?” Vũ Hàn hỏi. Tối hôm đó tâm trí tôi để hết chỗ Bạch Khiết, chỉ nhìn Vũ Hàn vài lần, chỉ biết cô ấy hát rất hay, cô ấy cũng lạnh lùng mà xinh đẹp, giống như cánh bướm có hơn mười hai màu trong bài hát của cô ấy vậy. “Tôi muốn hát cho anh nghe.”
Trước rất nhiều ánh mắt, Vũ Hàn hát bài “Bỏ nhà ra đi” của Vệ Lan, tiếng hát làm rung động trái tim của tất cả thính giả, rất nhiều người còn không kìm được mà ngân nga theo cô ấy. Tối nay cô gái Trần Vũ Hàn này bỗng khiến tôi có cảm giác đau lòng, đôi mắt phượng lẳng lơ điên đảo chúng sinh đó quấn quít lấy ánh mắt tôi. Trước tiếng ca lảnh lót tựa sáo trời kia, linh hồn tôi vượt qua màn đêm u tối bay về phía cô ấy...
Có phải những người không được như ý rất dễ cảm thấy trống rỗng, rất muốn dùng rượu bia, ni-cô-tin, tình dục, thậm chí ma túy để khiến những cơn đau trong tim trở nên tê dại? Tôi vẫn chưa phải quá trống rỗng, vào khoảnh khắc tạm biệt Vũ Hàn ở khu nhà tập thể, đôi mắt phượng của cô ấy đã quyến rũ tôi, nó cho tôi biết cô ấy có thể khiến tôi quên hết mọi phiền não trên đời, tôi đã từ chối đôi môi lạnh lẽo của cô ấy, cũng không dám nhìn vào đôi mắt long lanh ánh nước kia... Say mèm gắng gượng bò lên nhà mình.






Khi quyết định của Lâm ma nữ về người đại diện và ý tưởng quảng cáo vừa ra, cả công ty đều lên tiếng kháng nghị. Ai cũng nói tại sao lại trọng dụng hai người mới như vậy, từ người đại diện hình tượng đến ý tưởng quảng cáo, rồi đến quay quảng cáo đều là tôi và Trần Vũ Hàn đảm nhận vai chính.
Nhưng dù phản đối thì cũng chẳng ai dám đối kháng với Lâm ma nữ.
Công ty thuê đoàn quay phim quảng cáo với toàn quay phim, stylist chuyên nghiệp... Tôi chưa từng thấy trận thế nào hoành tráng như vậy, nhất thời thấy lúng túng.
Ra đến ngoại thành, người ta hóa trang cho tôi thành nhà thám hiểm. Mặc quần quân đội, áo phông đen khiến cơ thịt lộ ra từng bắp từng bắp cuồn cuộn, đeo cặp kính râm vào, đội chiếc mũ lên, khoác thêm cái ba lô nữa. Có phải Lâm ma nữ đánh giá cao dáng người của tôi nên mới bảo tôi quay quảng cáo không?
Vũ Hàn thì càng tuyệt, cô ấy mặc chiếc quần quân đội tạo cảm giác vô cùng hiện đại, phóng khoáng bất phàm. Chiếc áo phông trắng bó sát người tôn lên từng đường cong một cách hoàn hảo. Gương mặt lạnh băng băng, mái tóc đen dài thướt tha, tựa và chiếc Hammer đoàn quay phim mang tới, cool chết được! Có lúc tôi đã nghi ngờ có phải mình đang nằm mơ, tôi đang quay quảng cáo với một người mẫu...
“Trưởng đoàn... khiến anh chê cười rồi, tôi là nhân viên mới nên không biết.”
“Nào, vào đi!”
Không phải tôi chê đắt, tôi không biết công ty không thiếu tiền, nhưng tôi sợ gặp Sa Chức, tôi lấy thân phận gì đứng trước mặt cô ấy đây? Kẻ đào tẩu khỏi tình yêu sao? Nhưng rất nhiều lần trong tiềm thức tôi đã tưởn