Tác giả: Tây Sương Thiếu Niên
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1342297
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2297 lượt.
hằng đàn ông bình thường như anh.” Người sợ nổi tiếng lợn sợ béo, nam sợ thiếu tiền nữ sợ mập. Phụ nữ chọn đàn ông toàn muốn chọn người khiến mình ngưỡng vọng, có ai cam tâm tình nguyện sống cùng một người đàn ông dưới cơ mình mà không oán thán một lời?
“Đúng, anh nói đúng. Cho đi bao nhiêu tình cảm thì sau này sẽ nhận lại bấy nhiêu đau khổ. Đó là số mệnh của chúng ta. Có thể sau này một ngày nào đó em sẽ không còn gì nữa, em sẽ mệt mỏi, nằm yên trong lòng anh như chú chim non về tổ. Cũng có thể ngày nào đó anh bỗng phất lên, tiền tài danh vọng cái gì cũng có, mang lại cho em cảm giác an toàn, em sẽ không chút do dự và bước vào thế giới của anh, cam tâm tình nguyện làm một người phụ nữ bình thường.” Cảm giác an toàn của Sa Chức chính là cảm giác được tích lũy từ tiền bạc. Tôi không thể cho cô ấy được, cả đời này chắc đó cũng chỉ là một giấc mơ.
Tôi cười: “Hà hà, em đừng đa sầu đa cảm như thế. Có phải chúng ta sinh ly tử biệt đâu đúng không?”
Cô ấy dịu dàng hôn lên mặt tôi: “Phật sống Thương Ương Gia Thố còn từng phải hỏi: thế gian lấy này đâu có cách lưỡng toàn, không phụ Như Lai, không phụ nàng? Huống hồ là chúng sinh sống trong thế tục hồng trần như chúng ta? Mọi thứ đều đã có số mệnh, không thể miễn cưỡng được. Em - thích - anh.”
Bọn Mạc Hoài Nhân gửi tiền vào thẻ của tôi thật, ba vạn rưỡi, cuối cùng tôi cũng hiểu thế nào là “mã vô dạ thảo bất phì, nhân vô hoành tài bất phú” rồi.
Mưa kế của Lâm ma nữ là thế này: “Dùng máy quay mà tôi lén lắp để quay lại chứng cứ phạm tội của bọn Mạc Hoài Nhân, đến khi có thời cơ thích hợp, Lâm ma nữ sẽ tuyên bố cho toàn nội bộ công ty khiến bè lũ của chúng bị đẩy xuống mười chín tầng địa ngục không thể nào ngẩng đầu lên được, thậm chí có thể dọa chúng, nếu dám bất kính thì tôi sẽ lập tức liên hệ với cơ quan chính phủ cho chúng đi ăn cơm nhà nước, ở nhà của nhà nước, đeo đồng hồ nhà nước dăm mười năm. Điều tuyệt diệu của cách này chính là dù không thể trừ bỏ tận gốc bọn sâu mọt này thì cũng nắm được thóp và khống chế chúng.
Nhưng điều tôi không thể ngờ đó là Lâm ma nữ đã ngầm chơi tôi một vố...
Từ sau lần đầu tiên chuyển hàng thành công, Mạc Hoài Nhân càng ngày càng ngông cuồng, hắn càng tưởng có tiền là có thể sai khiến quỷ thần, tưởng tôi cũng rơi vào cạm bẫy đồng tiền rồi.
Mạc Hoài Nhân cười châm thuốc cho tôi: “Chú em, trước kia anh đã nói với cậu về việc phát tài chắc cậu còn nghi ngờ, giờ tin rồi chứ?”
Lão rùa già này còn chưa biết đại họa sắp giáng xuống rồi. “Đương nhiên, có Mạc đại ca dẫn dắt, không muốn phát tài cũng không được ấy chứ.” Hắn không thể ngờ được mấy cái máy quay của tôi đã ghi lại chi tiết hành vi tội ác khiến chúng chết cũng có chỗ chôn thây.
“Chú em, trên thế giới này không có kẻ thù mãi mãi, cậu nói có đúng không?”
Đang nói chuyện thì bỗng một đống cảnh sát xông vào:
“Đứng yên không được động đậy!”
Mạc Hoài Nhân, Hoàng Kiến Nhân và một vài tên nữa bao gồm cả tôi đều sững sờ...
Tất cả bị bắt về đồn sát lập án điều tra.
Quỳ trong đồn cảnh sát nửa ngày trời, là quỳ ấy, quỳ trong góc tường không được đứng dậy, cũng không được ngồi xuống đất, quỳ mà chân tê dại không còn cảm giác gì nữa. Bọn Mạc Hoài Nhân, Hoàng Kiến Nhân bị gọi đi lấy khẩu cung mấy tiếng đồng hồ.
Một cảnh sát chỉ vào tôi: “Cậu, ra ngoài!”
“Anh cảnh sát, tôi không... không theo bọn họ.” Nhìn mấy chữ “Kháng cự nghiêm trị, trung thực khoan hồng” trên tường, một luồng không khí nghiêm túc nặng nề lan tỏa khắp căn phòng. Trời ơi, nếu tự nhiên bị thành đồng phạm, mà nếu Lâm ma nữ không đứng ra nói cho tôi thì tôi đúng là đồng phạm rồi, tôi từng nhận tiền của chúng mà! Thế là phải ngồi tù đó, tôi hoảng hốt, cuống cuồng biện hộ cho chính mình.
Anh cảnh sát kia trừng mắt: “Tôi hỏi tên cậu là gì, không hỏi cậu theo ai. Đưa chứng minh thư đây!”
Tôi cung kính đưa chứng minh thư, anh ta ghi lại tên, địa chỉ và số chứng minh: “Cậu vào Ức Vạn từ bao giờ? Làm chức gì?”
“Được vài tháng, làm phó ban quản kho.”
“Vài tháng? Rốt cuộc là mấy tháng?”
Tôi gào lên: “Đồng chí cảnh sát, các anh bắt nhầm người tốt rồi, thật ra, thật ra tôi là nội ứng.”
Anh cảnh sát cười khảy: “Nội ứng? Do cảnh sát hoàng gia phái đi à? Nhóc con, tốt nhất hãy hợp tác một chút, ngoan ngoãn khai hết các cậu đã đổi hàng trong kho thế nào, như thế sẽ tốt hơn cho cậu sau này đấy.”
“Xin hỏi, tốt hơn cho tôi sau này là có ý gì?”
“Có thể bớt được vài năm tù.”
Lần này đầu tôi nổ tung... Mẹ kiếp, lẽ nào Lâm ma nữ lại thấy chết không cứu? Lẽ nào ngay từ ban đầu đây chính là cái bẫy? Tôi và cô ta như nước với lửa, nhưng mấy tháng vừa rồi trở về công ty, từ khi biết tôi là người của Vương Hoa Sơn, thái độ của cô ta bỗng nhiên quay ngoắt 180 độ, từng bước từng bước dụ tôi vào bẫy. Mẹ kiếp! Sao tôi lại dễ dàng tin người thế chứ? Nếu bị phạt tù thật, tính theo số tiền hàng bị tổn thất thì có lẽ tám đến mười năm cũng chưa ra được đâu!
Vương Hoa Sơn! Nhưng chuyện này tôi lại lén giấu Vương Hoa Sơn đi giao dịch với Mạc Hoài Nhân, lẽ nào ông ta không coi tôi là đồng bọ