Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Thượng Cấp Hung Tợn Của Tôi

Nữ Thượng Cấp Hung Tợn Của Tôi

Tác giả: Tây Sương Thiếu Niên

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1342301

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2301 lượt.

ưa thấy hy vọng gì, đang ngồi nhìn màn hình trong sảnh nhảy liên hồi thì Lý Bình Nhi gọi điện bảo tôi đến chỗ cô ấy ăn cơm. Tôi lập tức đến đó, cô ấy ngồi trong phòng, mỉm cười giở đồ ăn ra: “Lại ăn đi!”
Tôi ngồi xuống, ngửi thấy hương nước hoa đậm đặc trên người cô ấy, cảm thấy trong lòng khó chịu. Người phụ nữ của mình trên danh nghĩa là trưởng bộ phận ăn uống nhưng lại giống như gái bao ngày nào cũng trang điểm lòe loẹt đi chơi cùng các ông chủ lớn vậy.
“Tâm trạng không tốt à?” Cô ấy hỏi.
“Bình Nhi, anh …” Tôi vốn định nói là nghỉ việc rồi, nhưng câu nói đến đầu lưỡi lại bị nuốt vào. Để cô ấy biết công việc lương hơn sáu nghìn tệ mất rồi, không biết liệu cô ấy có buồn hơn tôi không?
“Muốn nói gì thì nói đi!” Cô ấy nói.
Điện thoại bỗng đổ chuông, tám phần là hôm nay rải đống sơ yếu, có người bên tuyển dụng gọi rồi. Tôi vội vàng chạy ra ngoài nhận điện: “A lô.”
“Ân Nhiên, công việc bận lắm không?” Là bố tôi.
“Không, không bận lắm ạ.”
“Thời tiết lúc nóng lúc lạnh, phải chú ý sức khỏe đấy!”
“Vâng, con biết rồi, bố cũng giữ gìn sức khỏe. Ở nhà vẫn tốt chứ ạ?”
“Vẫn tốt. Ân Nhiên à, hai đứa em con thi đều đạt kết quả tốt, đứa em lớn đỗ trường tốt bố cũng vui, nhưng học phí thật sự khiến bố đau đầu. Nó cũng rất hiểu chuyện, nói sẽ không học nữa, nhưng như thế sao được? Không học thì giàu không được lâu, nghèo lại càng khó thoát. Đời này bố cũng chẳng có kỳ vọng gì nhiều, bố chỉ muốn ba anh em con đừng bị người ta coi thường như bố. Học phí của đứa út thì không sao, nhưng đứa lớn…”
“Bố, học phí của em để con lo.”
“Ân Nhiên, con thật hiểu chuyện, bố cũng không nói thêm nữa, còn phải cho lợn ăn.”
“Bố, chuyển lời hỏi thăm của con tới mẹ và hai em.”
Bố tôi sợ tiền điện thoại đắt nên vội vàng ngắt máy.
Tôi hiếm khi thấy ấm áp thế này, vừa cất điện thoại vào túi thì Lý Bình Nhi chạy ra: “Học phí của em để con lo? Điện thoại của nhà à?”
“Ừ, sao?”
“Anh có nhiều tiền lắm sao? Tháng nào anh cũng gửi tiền về cho hai đứa em, lại còn phải lo học phí, đúng là anh trai tốt!”
Lý Bình Nhi châm chọc mỉa mai thế này, rốt cuộc tôi chọc vào chỗ nào của cô ấy? “Làm sao?”
“Ân Nhiên, một tháng anh chỉ có mấy nghìn tiền lương, gửi hết về nhà thì chúng ta sống thế nào?”
“Sao lại không sống được? Giờ chúng ta vẫn sống rất tốt đấy thôi? Lẽ nào bây giờ em không có cái ăn à?”
“Đồ ăn? Đều là em lén lấy từ khách sạn về cả. Nếu giờ em giống những cô gái khác đòi mua cái này cái nọ, anh có mua được không?”
“Bình Bình, em sao vậy?”
“Nếu giờ em muốn anh mua một chiếc đồng hồ anh có mua được không? Anh thà để tiền cho em gái chứ không mua cho em đúng không?” Vừa nói cô ấy vừa lắc lắc cái đồng hồ mới trong tay.
“Ai mua cho em?”
“Liên quan gì đến anh? Dù sao thì cũng không phải anh mua.”
Tôi biết lý do cô ấy giận rồi, là do sinh hoạt phí hàng tháng tôi gửi về cho em gái.
Tôi không nói gì nữa, chỉ lặng lẽ ăn cơm. Lý Bình Nhi cũng cảm thấy vừa rồi mình quá kích động, ngồi xuống khẽ nói: “Ân Nhiên, mỗi tháng anh chỉ có sáu nghìn, gửi về nhà đã hơn một nghìn, thế là được rồi, lại còn lo học phí cho các em, thế thì tiền anh kiếm được cho người nhà hết rồi. Anh cũng nên nghĩ cho hai chúng ta một chút, chúng ta không tiết kiệm chút tiền thì sau này nếu muốn mua nhà hay gì đó thì làm thế nào?”
Lý Bình Nhi nói rất nhiều, phân tích N lợi ích của việc không gửi tiền về nhà. Khi thấy tôi chẳng có phản ứng gì, thẹn quá hóa giận, vung tay gạt bay hộp cơm tôi đang ăn, giận dữ hỏi: “Anh điếc rồi hả?”
Tôi nổi điên: “Em muốn thế nào?”
“Có phải anh nhất định phải nộp học phí cho em gái?”
“Đúng!”
Cô ấy giận đến rơi nước mắt: “Em còn nghĩ chúng ta sẽ sống tốt, cố gắng vì tương lai của chúng ta. Nhưng giờ em không thể hy vọng được anh phấn đấu cùng em rồi. Nếu bắt anh chọn, anh chọn em hay người nhà anh?”
Tôi không cần suy nghĩ, trả lời luôn: “Người nhà.”
“Anh đi đi!” Cô ấy quay lưng về phía tôi, vai rung lên, tôi biết cô ấy đang khóc.
Tôi không nhẫn tâm, tiến lại ôm cô ấy từ phía sau: “Bình Bình.”
Cô ấy hất mạnh ra: “Cút!”
Tôi cắn răng: “Da thịt trên người đều là của bố mẹ, gia đình vẫn là căn bản, với anh, gia đình luôn ở vị trí hàng đầu.”
“Tôi chịu anh đủ rồi! Anh có chí khí! Anh hiếu thuận! Nhưng anh không có tiền, vì thế bạn gái mới chạy theo người có tiền! Đáng đời!”
“Mẹ kiếp!” Tôi vung tay lên, nhưng đến nửa chừng thì dừng lại.
Cô ấy trừng mắt nhìn tôi, vừa quệt nước mắt vừa vào nhà vệ sinh gọi điện thoại. Mấy phút sau một chiếc xe con đỗ trước nhà, một người đàn ông trung niên khá quen mặt đợi ở dưới nhà, tóc cũng thưa thớt rồi, mấy sợi dài còn bện lại với nhau như xúc tu bạch tuộc.
“Người dưới kia là ai?” Tôi nổi điên.
Cô ấy không thèm để ý tới tôi, chạy xuống nhà, lên xe rồi đi mất. Đó chính là chiếc Audi màu đen lần trước đưa Lý Bình Nhi về, người đàn ông kia khá quen, hình như gặp ở đâu rồi, là ai nhỉ?
Đó nhất định chính là một trong các ông chủ của Lý Bình Nhi. Lý Bình Nhi gọi cho ông ta, ông ta đến đón cô ấy, không cần nói, buổi tối