Tác giả: Tây Sương Thiếu Niên
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1342288
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2288 lượt.
Đàm Đào Sênh, những kẻ đáng ghét đều có vẻ mặt và hành động đáng ghét.
Khi tôi đi qua thì chân hắn bỗng nhiên thò ra giẫm vào mũi chân tôi. Tôi loạng choạng ngả người ra trước, muốn bám vào cái thùng trước mặt nhưng không được, thế là bịch một tiếng ngã ra đất. Tôi bật dậy: “Ông giết mày!!!”
Hoàng Kiến Nhân vội vàng cười giả tạo tiến lại đỡ tôi: “Người anh em, xin lỗi, xin lỗi, tôi không cố ý, không cố ý…”
“Mẹ kiếp, mày ít giở trò đi!” Tôi đẩy hắn ra.
Đàm Đào Sênh: “Trưởng ban Mạc, chúng ta khó khăn lắm mới đợi được hắn đến, lẽ nào để hắn đi như vậy là xong?”
Mạc Hoài Nhân: “Không thể được. Mối hận này sao có thể dễ dàng cho qua như thế? Không sợ các cậu cười chê, tôi đã bị thằng ranh đó đánh mấy lần, lần nào cũng bị hắn đánh cho thành đầu lợn, hôm nay tôi cũng phải cho hắn nếm mùi đó!”
Đàm Đào Sênh: “Trưởng ban Mạc, nhưng hắn ta cũng rất giảo hoạt, hắn không động thủ trước thì chúng ta cũng không có lý do động thủ. Chẳng may gây lớn chuyện thì chúng ta không xong đâu.”
Mạc Hoài Nhân: “Cậu cứ lên cho tôi. Cậu chửi mười tám đời tổ tông của hắn, khi hắn động thủ trước thì chúng ta sẽ cùng xông vào. Cấp trên hỏi thì nói hắn và cậu có mâu thuẫn, hai người cãi nhau rồi hắn đánh cậu, còn đòi giết cậu, chúng tôi khó khăn lắm mới khống chế được hắn, may mà có chúng tôi cứu cậu.”
Hai tên khốn kiếp Đàm Đào Sênh và Mạc Hoài Nhân! Hảo hán không chịu thiệt trước mắt, tôi vác đồ lên trốn ra ngoài. Mười mấy người bọn chúng vẫn đang chờ, ngoài Đàm Đào Sênh, Hoàng Kiến Nhân ra những kẻ khác toàn là bảo vệ, có mấy tên nhìn rất quen mặt. Tôi nhớ ra rồi, mấy tên khốn đó lần trước cùng Mạc Hoài Nhân đến đánh tôi, không ngờ chúng lại đến đây làm bảo vệ, oan gia ngõ hẹp.
Ra khỏi Ức Vạn, đón tôi là một trận gió lạnh thấu tim can. Tôi lại chẳng còn gì nữa, không việc làm, không mục tiêu, không phương hướng. Thành phố lên đèn phản chiếu ánh sáng những ngọn đèn dưới mặt hồ, một ngọn đèn cô đơn trong số đó là tôi, âm thanh vỡ vụn của những giấc mơ cũng là tôi.
Đi trên đường, theo thói quen đút tay vào túi lấy thuốc lá, nhưng không còn nữa, tôi vào chửa hàng 24/24 mua.
“Anh bạn muốn mua loại nào?”
“Loại rẻ nhất, hai tệ ấy.” Tôi quen với khái niệm rẻ nhất rồi, cái gì cũng rẻ nhất, tôi nhận ra mua được cái “rẻ nhất” cũng là một kiểu hạnh phúc.
Lấy diêm châm thuốc, tôi rít một hơi sâu, rồi vẩy tắt diêm, thuốc lá rẻ tiền đúng là đắng, cay đắng như đời hạng tiện nhân vậy, nhưng có mùi thuốc lá là được rồi. Dùng diêm châm thuốc không phải tính cách của tôi, nhưng khi nhận ra tiền mua một cái bật lửa có thể mua được hai gói diêm thì tôi cứ dùng diêm suốt. Một cái bật lửa một tệ rưỡi, một gói diêm bảy xu, hai gói là một tệ tư, một cái bật lửa dùng được mười mấy ngày, mà một gói có tận mười hộp diêm…
Khi đợi đèn xanh tôi nhìn thấy xe của Trần Thế Mỹ, nhìn qua cửa sổ xe thấy Bạch Khiết, tim tôi đập thình thình. Bạch Khiết xinh đẹp đoan trang, đầy nữ tính, đàn ông từ nhỏ đến lớn đều nằm mơ lấy được người phụ nữ thế này. Trần Thế Mỹ đang chọc cười, cô ấy tựa đóa mẫu đơn đang nở rộ, vị nữ thần chỉ có thể nhìn từ xa chứ không thể lại gần.
Trần Thế Mỹ!
Khi đèn xanh sáng, xe Trần Thế Mỹ lao vút đi, không biết sẽ đưa Bạch Khiết đến chỗ phong hoa tuyết nguyệt lãng mạn nào. Tôi vốn đã ức chế, giờ thì vui rồi, đến thở cũng không nổi nữa, cả thế giới này đang bỏ rơi tôi!
Tôi tâm trạng nặng nề lê bước về cái ổ chuột của mình, Trần Thế Mỹ à Trần Thế Mỹ, Trần Thế Mỹ là cao thủ tán tỉnh phụ nữ, câu được bao nhiêu bà cô giàu có, kiếm chác được bao nhiêu tiền? Bạch Khiết đúng là có tiền nhưng không thể gọi là giàu có. Tên Trần Thế Mỹ đó là vì sắc đẹp nghiêng nước nghiêng thành của Bạch Khiết sao? Chơi bời rồi vứt bỏ?
Không được! Tôi không thể để Bạch Khiết chịu đựng bất cứ sự tổn thương nào! Ít nhất thì tôi cũng phải nói cho Bạch Khiết biết để cô ấy đề phòng tên Trần Thế Mỹ kia.
Gọi cho cô ấy thì cứ tắt máy suốt, tôi bèn đến trước nhà cô ấy đợi. Khi bụng tôi sôi lên ùng ục thì cô ấy về. Bước xuống xe của Trần Thế Mỹ dáng vẻ đầy lưu luyến. Tôi nghĩ mình ghen rồi, ghen đến đầu đau như búa bổ!
Bạch Khiết dáng vẻ yểu điệu thướt tha tiến lại. Khi tôi đột nhiên xuất hiện thì cô ấy giật thót một cái. Bạch Khiết vẫn đáng yêu như thế, ngũ quan đẹp đẽ tinh tế, thượng đế đã dùng trái tim mình để khắc nên người phụ nữ này.
Cô ấy nhìn thấy tôi nhưng không hề có vẻ mừng rỡ khi thấy em trai như tôi tưởng, vẻ mặt bình thản, dường như tôi chỉ là người qua đường thôi vậy: “Ân Nhiên, có chuyện gì không?”
Đang định trả lời thì một chiếc xe đạp lao tới như sắp đâm vào cô ấy. Tôi thả hai túi hành lý ra kéo cô ấy vào lòng. Ôm Bạch Khiết, cảm giác tuyệt vời đúng như tưởng tượng, hai tay ôm chặt vòng eo thon gọn của cô ấy, bầu ngực đầy đặn của cô ấy ép lên khuôn ngực rắn chắc của tôi, trán cô ấy chạm vào yết hầu, mũi cô ấy cọ vào xương quai xanh, cảm giác thật tuyệt, thật dễ chịu.
Khoảnh khắc tuyệt vời đó ngày nào tôi cũng mong đợi, nhưng không ngờ nó lại đến đột ngột nhưng hoàn hảo thế này. Có điều, sự tuyệt vời đó