Tác giả: Tây Sương Thiếu Niên
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1342493
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2493 lượt.
chắc chắn làm chuyện mờ ám rồi. Tôi và Lý Bình Nhi coi như là chia tay rồi nhỉ? Thế là có còn gọi là bị cắm sừng được không? Ngày chó chết! Tôi sập cửa đi ra, trở về cái ổ chó của mình, uống vài chai rượu trắng rồi ngủ như chết.
Khi tỉnh lại thì đã ba giờ chiều rồi, đầu váng vất, nhìn di động, hôm qua gửi hơn chục bản sơ yếu mà chẳng có nổi một công ty gọi. Căn phòng dưới hầm này tuy rách nát nhưng tín hiệu điện thoại vẫn tốt. Xuống giường thay quần áo, tôi bị một mùi hôi thối xộc vào mũi, thật muốn ói! Trên cái bàn gỗ là một đống chất lỏng màu xanh lá, đào mua mấy ngày trước đã lên men chảy nước, mốc meo, trở thành bữa tiệc thịnh soạn cho lũ kiến và gián. Không biết chúng nó ăn no quá bội thực hay trúng độc thực phẩm mà chết ngay tại đó.
Tôi cố gắng chịu đựng để dọn đống đó đi, rồi nằm trên giường hút thuốc. Cuộc sống của tôi, không có tàu điện ngầm, không có kế hoạch họp hành, không có đi công tác, không có cà phê chiều, không có hồng trà, không có hẹn hò sau giờ làm, không có âm nhạc trên chuyến xe về nhà ban đêm.
Chỉ có một mình tôi, lặng lẽ nằm đó, giống như cái cây già nua đang đợi khô chết. Tôi oán hận cái thế giới này bất công. Oán niệm giống như vi rút, từ mặt đất lạnh lẽo bò lên tận trần nhà, không thể tiêu diệt, gió xuân thổi lại sinh sôi, tôi nghĩ tôi nên ra ngoài, nếu không thì tôi sẽ tuyệt vọng mà treo cổ ngay tại đây mất. Khi còn sống đã phát ngấy cái căn hầm này, tôi không muốn chết ở dưới này. Căn hầm này không có ai đến, vẫn còn mấy căn phòng giống chỗ này không cho thuê được, có lẽ chỉ có loại người như tôi mới chịu sống ở nơi thế này. Chủ nhà cũng không đến đây, nếu tôi treo cổ thì xác tôi cũng giống như mấy quả đào, tôi sẽ thấy rất nhiều động vật buồn nôn đến ăn thịt của tôi, đến dịch thể lên men cũng không bỏ qua, chỉ còn trơ lại bộ xương trắng treo lơ lửng…
Đi vô định trên đường, tôi nhận ra buổi chiều không phải đi làm thật đáng sợ. Trên đường không có đồng loại của tôi, đi trên đường ngoài các bà các cô và những người bán hàng rong ra thì là công nhân, thỉnh thoảng có những người trẻ tuổi vội vội vàng vàng đi qua tôi. Trên gương mặt họ có sự lo lắng giống tôi. Nhưng hai sự lo lắng đó lại có điểm khác biệt, vì trong tay họ còn có cặp tài liệu, điều đó có nghĩa là họ còn có việc để làm, còn tôi thì làm gì đây? Nói chung không phải là viết di chúc.
Bọn họ giống tôi, đều là những chú chim non nớt mới thoát khỏi cái tổ đại học nhưng lại chưa mọc được đôi cánh cứng cáp trong công việc, phần lớn rất nghèo, phần lớn rất tự ti, phần lớn mặc quần áo rất rẻ tiền, vì thế phần lớn xấu xí. Xin lỗi, xin hãy lượng thứ cho một kẻ yếu đuối như tôi vẫn dũng cảm thế này. Nhưng không thể không thừa nhận, chúng ta đã bước vào thời đại coi trọng vẻ bề ngoài nhất, cũng là thời đại ghét người thất nghiệp nhất.
Chúng ta cau đôi lông mày lại, vẻ mặt đầy bi ai, bình thường thì đầy ưu phiền chờ đợi cơ hội đến, nhưng cứ khi nào gặp người khác là ta lại nở nụ cười mang đầy chuyên nghiệp cộng với chút khiêm tốn và thản nhiên rẻ tiền, ánh mắt ngập tràn công danh lợi lộc, tính hiếu thắng hiển hiện trên gương mặt.
Tôi vào một trung tâm thương mại, khá vắng vẻ, một nhóm những người già ngồi trên ghế hóng gió mát. Trước đây tôi không hề để ý đến họ, nay tôi mới chợt hiểu, nhất định là họ đã đến đây từ trưa, mỗi người ngồi vào một chỗ quen thuộc của mình rồi cứ ngồi thế cả ngày, đến khi mặt trời xuống núi. Dường như tôi nhìn thấy một vùng sa mạc rộng lớn không có một bóng cây ngọn cỏ, dàn trải ra ở đó chỉ là những mảng màu bạc lấm tấm. Những chiếc đồng hồ rẻ tiền và chiếc gậy chống trong tay họ cũng đáng tiền hơn thời gian của họ.
Nhìn sang một góc khác, hai cô gái trẻ tuổi ăn mặc thời trang đang ngồi uống trà nói chuyện rất vui vẻ. Ánh nắng len qua tán cây một nửa lá vàng, một nửa lá xanh chiếu lên người họ tạo nên một vầng kim quang huyền ảo. Thế giới vẫn còn những cảnh tượng đẹp như thế, sao tôi lại phải biến mình thành cái xác cứng đờ tỏa ra khí lạnh được kéo ra từ tủ đông cơ chứ? Chỉ vì công việc thôi sao? Vì vài tên tiện nhân? Hay vì mấy người phụ nữ muốn mà không được?
Mẹ kiếp! Ông nhất định phải nghĩ cách để sống!
Ở đây có tấm bảng viết tuyển nhân viên làm thêm thường xuyên, nó cũng đã được đặt ở đây từ rất lâu rồi, màu sắc bạc đi nhiều.
Dù sao cũng không có việc làm, làm một thời gian khi có công việc chính thức rồi tính tiếp. Tôi ứng tuyển rất thuận lợi, vốn nghĩ sẽ làm việc trong khu buôn bán, nhưng người của phòng nhân sự lại dẫn tôi đến bên cạnh bãi đỗ xe, chỉ vào khu rửa xe, mặt không chút biểu cảm nói:
Tôi gật gật đầu.
Sao Lý Bình Nhi lại đi cùng với phó giám đốc ma quỷ họ Tào của công ty tôi, à nhầm, tôi đã bị đuổi khỏi công ty rồi, là của công ty Ức Vạn? Lẽ nào đây chính là một trong các cổ đông của khu ăn uống và tắm hơi của công ty cô ấy? Tôi nhìn lại cái xe con màu đen mình đang rửa, đúng rồi, chính là chiếc xe này!
Lý Bình Nhi và phó tổng giám Tào, đúng là hình tượng người đẹp và quái vật đ