Tác giả: Tây Sương Thiếu Niên
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1342354
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2354 lượt.
thấy vậy, không muốn gây rắc rối, đứng dậy cáo từ, lúc đi ra không cẩn thận (không biết do không cẩn thận đá phải chân Sa Chức, hay Sa Chức cố tình ngáng chân) vấp vào chân Sa Chức, người loạng choạng, tôi nhanh tay túm được tay cô ấy. Sau khi đứng vững, Chi Lan rất nho nhã, rất lịch sự quay lại cúi đầu xin lỗi Sa Chức: “Xin lỗi...” rồi quay sang tôi, “Cảm ơn anh.”
Một người phụ nữ từ bên cạnh đẩy tôi một cái: “Không nhận điện của tôi?!”
Loại phụ nữ chẳng có phép lịch sự này ngoài Lâm Tịch ra thì còn là ai được nữa? Tôi chẳng có chút thiện cảm nào với cô ta: “Tôi không nhận thì sao nào?”
“Cô ta là ai?” Sa Chức nhìn Lâm Tịch tò mò, thật sự tôi rất muốn thấy Sa Chức và Lâm Tịch đại chiến một trận, nhưng tôi lại không có được sức hấp dẫn ấy...
Tôi thường xuyên được lĩnh giáo sự ngông cuồng tự cao tự đại của Lâm Tịch, tôi tưởng cô ta chỉ như vậy với những người hạ đẳng như tôi, không ngờ với hạng người không biết trời cao đất dày như Sa Chức kia cũng vậy, cô không nói gì, liếc nhìn Sa Chức một cái rồi quay sang tôi: “Tìm anh có việc, ra ngoài một lát.”
Tên trai bao bỗng bóp mông Sa Chức, cô ta quay phắt lại tát vào mặt hắn: “Chết tiệt, tránh xa tôi ra!” Rồi cô ta vung túi, loạng choạng bước đi. Hiện giờ là thời đại gì vậy? Phụ nữ ai cũng vậy thì đàn ông biết trốn vào đâu?
Tôi vô cùng bất an đi theo Lâm Tịch ra ngoài, đến cạnh cái Cadillac sang trọng, Lâm Tịch mở cửa sau bảo tôi vào, tôi căng thẳng: “Làm gì...”
Nhưng lại thấy Vương Hoa Sơn xuống xe, bắt tay tôi: “Ân Nhiên, lại gặp rồi.”
Xem ra, chuyện hoang đường xảy ra rồi. Một lão tổng của công ty lớn đâu cần khách khí với tôi như vậy. Tôi nhìn quanh quất xem có vệ sĩ không?
Có tuỳ tùng không? Có sát thủ không? Tôi sắp phát điên lên rồi.
Thấy tình thế không hay, tôi học theo Lý Bình Nhi, ba mươi sáu kế, chạy là thượng sách. Nhắc đến Lý Bình Nhi là tôi lại thấy ngứa ngáy, thật sự tôi chỉ muốn cắn cô ta mấy phát, uổng công tôi ngu ngốc tin một người đê tiện như thế!
Nhớ hồi mới đến thành phố Hồ Bình, tôi lòng tràn đầy chí hướng, tưởng rằng với khả năng và nỗ lực của mình nhất định sẽ có chỗ đứng vững chắc ở đây, mở ra cho mình một bầu trời riêng. Nhưng không ngờ chưa đến nửa năm tôi đã sẵn sàng chạy trốn khỏi đây, thật nực cười!
Vận mệnh thay đổi
Vương Hoa Sơn đưa tôi đến một nhà hàng sang trọng mà cả đời tôi chưa từng đến, tôi không biết ông ta tìm tôi có việc gì, ngồi trước mặt Vương lão tổng mặt tôi căng cứng lại, như ngồi trên bàn chông vậy.
“Căng thẳng thế làm gì? Gọi ít đồ ăn đi.” Ông ta cười.
Cho dù nụ cười đó nhìn rất hiền từ nhưng tôi càng căng thẳng hơn. Đây có phải sự tĩnh lặng trước cơn giông tố không? Đồ ăn nhìn rất ngon, nhưng cho vào mồm thì chẳng khác nào sáp nến, tôi căn bản chẳng còn tâm tư nào mà thưởng thức đồ ăn nữa. Liếc nhìn Lâm Tịch xem cô ta có nét mặt thế nào, vậy mà cô ta bình tĩnh như không, dường như chẳng phải chuyện liên quan đến cô ta. Quả nhiên tài giỏi, sắp chết thế nào cũng không biết mà vẫn còn trấn tĩnh như thế được. Lâm Tịch hơi nhướn mắt nhìn tôi dịu dàng, toàn thân tôi lạnh toát, đó là nét đẹp gì vậy? Cô ta không đeo kính, tròng mắt cô ta màu xanh biếc. Tại sao lại là màu xanh biếc? Tôi chưa bao giờ nhìn kỹ mắt cô ta, đôi mắt biết cướp hồn đoạt phách, tôi rất hiếm khi dám nhìn thẳng vào cô ta đương nhiên chưa từng nghiên cứu mắt cô ta rồi...
“Ân Nhiên.” Vương Hoa Sơn lên tiếng.
“Vương tổng, cảm ơn đã tin tôi.” Tâng bốc tôi như vậy là có mục đích gì? Tôi không dám lơ là, đồng thời nghe xem vì chuyện gì mà ông ta tìm tôi gấp như vậy.
“Ân Nhiên, lần trước tôi gặp cậu ở quảng trường trung tâm thương mại Vạn Đạt? Ở chỗ rửa xe, đúng không? Giờ cậu là...” Vương Hoa Sơn vừa nói vừa chỉ vào bộ đồng phục bảo vệ trên người tôi.
“Giờ tôi là bảo vệ của quán Cánh cổng thiên đường”.
“Ồ, thanh niên năng nổ, rất tốt rất tốt! Nhưng đáng tiếc, làm ở đó sẽ làm mai một nhân tài như cậu!”.
Mai một? Thà bị mai một ở nơi khác tôi cũng không muốn ở Ức Vạn để bị huỷ diệt...
“Ân Nhiên, không có việc không lên Tam Bảo Điện, tôi nói thẳng nhé.”
Tim tôi thịch một cái, ngẩng lên nhìn Lâm ma nữ một cái, cô ta vẫn giữ nguyên nét mặt trời có sập cũng chẳng liên quan đến tôi.
“Bộ phận tiêu thụ của công ty do Lâm tổng giám quản lý, nhưng cô ấy lại rất bận. Ở công ty nào thì tiêu thụ cũng là bộ phận quan trọng nhất, do vậy không còn gì nghi ngờ rằng giám đốc bộ phận này là bận nhất, cũng là chức vụ khó làm nhất.” Nói đến đây, Vương Hoa Sơn bỗng nhiên lên giọng: “Mấy nhân viên quản kho đều là lũ ăn hại, quản lý nhập không được, xuất kho cũng không xong! Báo cáo một mớ hỗn loạn! Quản lý phòng cháy, chống trộm càng không ổn!”
Nghe đến đây tôi dần thấy vui, không nói đến chuyện giữa tôi và Lâm ma nữ, có nghĩa là ông ta chưa biết chuyện đó. Nói chuyện quản kho, có lẽ nào bọn Hoàng Kiến Nhân, Đàm Đào Sênh làm kho rối tinh rối mù lên rồi? Khiến lão tổng giận dữ thế này chắc là sẽ bị lột da ấy nhỉ?
“Tháng trước, hút