Tác giả: Tây Sương Thiếu Niên
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1342365
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2365 lượt.
ong túi tôi chỉ có mười lăm tệ, không đủ để ngồi taxi về: “Không cần, tôi có tiền... Có thể tặng tôi đôi dép này không?”
Cô ấy kinh ngạc nhìn tôi cầm đôi dép lê đi, đứng ở cửa tiễn tôi, trước khi đóng cửa cô ấy nói: “Về nhà nhớ gọi cho tôi.” Rõ ràng tôi nhìn thấy trong mắt cô ấy loé lên một tia sáng kỳ quái, nhưng tôi không biết rốt cuộc đó là gì... Nó gắn chặt lấy tôi, không thể xoá nhoà...
Khi xuống dưới nhà, tôi bỗng thấy thôi thúc muốn về nhà - Từ sau khi đến thành phố Hồ Bình chưa một ai nói với tôi “về nhà nhớ gọi điện”, dù là Bạch Khiết từng đối xử với tôi tốt nhất. Nghe câu nói đó, lòng tôi bỗng thấy ấm áp, nhưng sự tự ti cuối cùng đã gạt đi suy nghĩ đó của tôi.
Một mình đi trên đường trở về cái ổ chó ở khu Đại Phố, ánh mắt phản chiếu ánh sáng từ những ngọn đèn, tay cầm đôi dép lê, tôi cảm thấy mình giống như những người thu gom phế liệu vậy, chỉ có điều tôi nhiều hơn họ một thứ, bên tai luôn văng vẳng câu nói của Sa Chức: “Về nhà nhớ gọi cho tôi.”
Có lẽ ông trời trêu ngươi, khi bạn thích một người, đồng thời suy nghĩ cho người ấy đến mất ăn mất ngủ thì cô ấy lại biến mất không chút tông tích... Rất nhiều đêm mất ngủ tôi hồi tưởng lại dung mạo, nụ cười của cô ấy tối hôm đó. Biết bao đêm mơ màng chìm vào giấc ngủ, cô ấy xuất hiện trong giấc mơ nói cho tôi biết tại sao cô ấy lại khóc...
Tôi giống như chàng trai trẻ biết yêu lần đầu, ngày nào cũng nhìn màn hình điện thoại, mong mỗi một điều: màn hình hiện lên số của cô ấy. Cô ấy dường như biến mất hoàn toàn, tôi đã thử gọi cho cô ấy, nếu cô ấy nhận điện tôi sẽ nói dối là ấn nhầm, lý do thật ấu trĩ... nhưng cô ấy lại tắt máy rồi.
Nói xa vời quá, nói chuyện trước mắt đi.
Ngày hôm sau tối hôm đó, tôi dọn về kho của Ức Vạn. Tôi đã trở về rồi đây! Chạy thẳng vào kho sắp xếp mọi thứ. Vương Hoa Sơn đã không nuốt lời, gian phòng nhỏ đã được cải tạo, tường trắng phau, còn có ti vi, điều hoà, tôi bỗng chốc được thăng mấy cấp liền, từ người thu gom phế liệu thăng lên tiểu tư sản rồi! Tốt xấu gì thì cũng có được căn phòng ngủ rất đẹp.
Trong kho chỉ thuê mấy người công nhân khuân vác tạm thời, lương hôm nào nhận hôm đó luôn. Tại sao chẳng có lấy một quản kho? Có phải lại không làm tròn chức trách không? Tôi lên báo cáo với Lâm ma nữ, lúc đi qua văn phòng của Bạch Khiết, tôi dừng lại nhìn vào trong, không thấy cô ấy đâu. Có phải... đã từ chức rồi? Trong lòng bỗng thấy hoảng hốt một cách khó hiểu, aiz, hoa rơi có ý mà nước chảy vô tình, hà tất phải mệt óc vì một người phụ nữ không biết đúng sai.
Lâm ma nữ đổi thư ký rồi, còn sắp xếp một nhân viên tiếp đón ở cửa văn phòng, đặt một chiếc bàn làm việc... Cô thư ký ngồi đó.
“Chào cô, tôi là nhân viên mới ở bộ phận kho.”
“Chào anh, giám đốc đã dặn dò, chị ấy đang bận, sáng nay không gặp bất cứ ai.” Cô thư ký trả lời, trước ngực cô ấy gắn biển tên: Hà Khả. Cái tên rất hay.
“Ồ, vậy chiều tôi quay lại.”
Cửa phòng giám đốc mở ra, Lâm ma nữ nghe thấy tôi thì đích thân ra mở cửa, tay cầm giấy tờ chỉ vào tôi: “Vào đi.”
“Tuy anh là phó quản lý bộ phận kho nhưng chẳng qua cũng chỉ là cái tên, trước đây công ty còn không có bộ phận này, giờ kho ngày một lớn nên lập thêm. Vốn dĩ chức quản lý đã là thừa, phó quản lý lại càng thừa hơn. Thêm cái chức này chỉ để khi anh đi nhận lương, bộ phận phát lương sẽ yên tâm một chút mà thôi.”
Tôi biết cô ta đã mở miệng thì không thốt được lời gì tốt đẹp mà.
“Công việc của quản lý và phó quản lý khác nhau, bình thường đi họp, truyền đạt quyết định bên trên đều do quản lý đảm nhận. Còn phó quản lý thì phụ trách trông coi kho, điều động công nhân, làm giấy tờ...”
Nói thế có nghĩa là thêm một chữ phó là thêm một đống việc như vậy. “Giám đốc... quản lý là ai vậy?”
“Hoàng Kiến Nhân.”
“Hoàng Kiến Nhân?” Con chim đần đó sao lại trèo lên vị trí này được? Mấy ngày gần đây tôi còn sung sướng nghĩ chắc hắn ta vì chuyện kia mà bị đuổi rồi. “Giám đốc, không phải Vương tổng nói đuổi hết nhân viên trong kho rồi sao? Tay Hoàng Kiến Nhân này...”
“Hoàng Kiến Nhân không trông kho, cũng không phải anh ta thất trách.”
Xem ra sau này vẫn sẽ bị giày vò kiểu “mày không chết thì tao chết” rồi...
“Chiều nay tuyển mấy công nhân chuyển hàng, anh theo tôi đi phỏng vấn họ.”
“Á!” Nhiệm vụ quan trọng như thế lại phân đến tôi sao? Tôi nhìn kỹ nét mặt Lâm Tịch, không giống như đang đùa. Thường thì những người được phỏng vấn người mới đều có khả năng cấp trung đẳng trở lên. Tôi là người có khả năng sao? Tôi là người có khả năng, rất có khả năng trong “chuyện đó”...
“Từ tối hôm nay trở đi, hàng ngày anh bắt buộc phải có mặt trong kho từ mười hai giờ đêm đến sáu giờ sáng.”
“Vâng.”
“Công việc trong kho cũng chẳng có gì phải bàn giao, những người kia bị đuổi hết rồi, anh hãy chỉnh lý lại giấy tờ của mấy tháng sau khi anh đi.”
Cái quái gì... Giấy tờ trong mấy tháng tôi không ở đây? Chỉnh lý lại thì bắt buộc phải tìm tư liệu từ tất cả các phòng ban có liên quan để đối chiếu, như thế không phải tôi sẽ bận chết sao?
Thấy sắc mặt tôi khó coi, Lâm Tịch ngạo m