Chàng Trai Trong Hoa Hướng Dương
Tác giả: Tây Sương Thiếu Niên
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1342363
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2363 lượt.
g.
“Ân Nhiên, trong xe có bia, mang ra đây đi.”
Tôi quay lại, lấy ra một két bia... Sa Chức ngay từ đầu đã muốn tìm tôi uống cùng sao?
Ngồi chỗ đối diện cách cô ấy rất xa, cô ấy khóc, dưới ánh trăng bàng bạc, làn gió trong lành thổi bay mái tóc cô ấy, hai khoé mắt trào ra hai hàng nước mắt, những giọt nước mắt đẹp nhất, gợi cảm nhất, không khoa trương, không cầu xin sự thương hại.
Tôi không muốn nói gì cả, không muốn hỏi cô ấy tại sao lại khóc, tôi không muốn biết, không muốn biết điều gì cả. Tôi chỉ muốn lặng yên như thế nhìn cô ấy, thưởng thức vẻ đẹp khiến người ta nghẹt thở. Con người ai cũng thích nhìn những thứ đẹp đẽ, những gì quá đẹp được mọi người gọi là tác phẩm nghệ thuật, Sa Chức chính là một tác phẩm nghệ thuật.
Quệt nước mắt, cô ấy uống hết lon này đến lon khác... một lon, hai lon, ba lon...
Gió lạnh thổi qua, tôi dần tỉnh táo được một chút, thấy cô ấy uống vui vẻ như vậy tôi cũng lấy một lon, đang định mở thì cô ấy ném cho tôi lon khác: “Mở lon này đi!”
Tôi không biết có âm mưu, bật lon Sa Chức vừa ném sang, ai ngờ cô ấy đã lén lắc lon bia đó, phụt một tiếng bia bắn ra ướt hết mặt tôi. Cô ấy bật cười, tiến lại ngồi bên cạnh lấy giấy ăn lau cho tôi.
Mặt tôi và cô ấy rất gần nhau, lần này tôi phạm tội rồi, tôi ôm chầm lấy cô ấy mà hôn điên cuồng. Đôi môi nóng bỏng của cô ấy, sự dịu dàng của cô ấy... Lúc này đây cả thế giới này chẳng liên quan đến tôi...
Tay tôi đã luồn vào trong áo cô ấy, một chiếc xe con chạy qua, đèn pha chiếu thẳng tới, tôi và Sa Chức cùng lúc dừng lại...
“Về nhà!” Cô ấy cài lại áo, nói.
Sa Chức sống trong Hoa viên Anh Luân, tôi nhớ là Lâm ma nữ cũng sống ở đây, nhưng Hoa viên Anh Luân của Lâm ma nữ ở khu mới Tiểu Phố. Nhưng cũng giống nhau cả thôi, đều là nhãn hiệu bất động sản nổi tiếng, đều là nơi ở của nhà giàu.
Sa Chức dừng xe, tôi xuống xe cười với cô ấy: “Sa Chức, cô sống ở đây à?”
Cô ấy gật đầu.
“Cô về nhà rồi, vậy tôi... tôi cũng về đây.”
“Cái gì? Tại sao lại về?” Cô ấy nghi hoặc nhìn tôi, vẻ mặt đầy kinh ngạc như không hiểu tôi nói gì.
“Cô về đến nhà rồi, vậy tôi cũng về nhà!”
“Nhưng tất cả đàn ông đưa tôi về đến cửa đều hỏi Sa Chức, anh lên nhà em một lát được không? Họ lấy đủ mọi cớ để vào nhà tôi ngồi một lát. Nhưng tôi chưa từng cho ai lên cả. Còn anh... thế này đi, tôi mời anh cốc cà phê!” Sa Chức nghiêng đầu cười khiến tôi lạnh gáy. Căn bản không có dũng khí để từ chối, thế là tôi theo cô ấy lên nhà.
Nhà cô ấy rất rộng, không thua kém gì nhà của Lâm ma nữ, trang trí vô cùng xa xỉ, trong phòng khách là bộ sô pha bằng da rất to, chiếc bàn trà rất rộng, đối diện với bộ sô pha là chiếc ti vi màn hình rộng siêu mỏng và một dàn âm thanh màu vàng kim. Phía sau ti vi và dàn âm thanh là bức tường được ghép từ đá trắng Đại Lý, trên trần treo một chiếc đèn chùm pha lê. Thì ra trên thế giới này nhiều người thượng đẳng đến thế... Giống như ở nhà Lâm ma nữ, tôi bắt đầu có cảm giác tự ti, cúi xuống nhìn chiếc tất rách lộ ra trong đôi dép lê.
“Nhà tôi có máy pha cà phê, anh đợi một lát, để tôi cho anh nếm thử cà phê Lam Sơn chính gốc!” Không biết cô ấy đang vui cái gì, lúc quay đi còn mở nhạc.
Tôi cảm thấy mọi thứ trước mặt mình là một giấc mơ, giấc mơ không gì đẹp bằng.
Từ sau khi bước vào nhà cô ấy, trong lòng tôi bắt đầu dâng lên cảm giác tự ti, đột nhiên tôi nhớ ra mình chỉ là một tay bảo vệ mới nghỉ việc, chuẩn bị bước lên tầm cao mới, mặc quần bộ đội, áo may ô đen làm nhân viên khuân vác. Nhớ ra tôi là một người đàn ông đang vật lộn dưới tầng đáy xã hội, nhớ ra trong túi tôi có mười lăm đồng tiêu vặt hàng ngày, nhớ ra cái ổ chó của tôi, nghĩ đến việc sau khi tôi đi cô ấy sẽ dùng khăn lau chỗ tôi vừa ngồi, nghĩ đến đôi dép tôi đang đi có lẽ cô ấy sẽ vứt vào thùng rác ngay sau khi tôi ra khỏi đây...
Xem ra tôi không có cả tư cách làm bạn với cô ấy.
Từ khi nào mà tôi lại tự ti như thế? Bắt đầu từ khi Mẫu Đơn phản bội tôi chạy theo ông chủ có tiền, từ khi chuyển xuống ở dưới tầng hầm, từ khi Lý Bình Nhi chửi tôi không có tiền, từ khi Lâm ma nữ cứ mở mồm là chửi tôi người hạ đẳng...
Khi Sa Chức bưng cà phê ra, tôi đã quyết định, trong lòng chua xót: “Tôi phải đi rồi, ngày mai còn đi làm nữa.” Nói rồi tôi đứng dậy chuẩn bị thay giày.
“Không phải anh nghỉ việc rồi sao?” Dường như cô ấy rất tò mò về tôi.
“Tôi... tìm được việc mới rồi, tốt hơn làm bảo vệ một chút...”
“Sao không ngồi lại?” Cô ấy ngạc nhiên, “Anh thật sự không muốn ở lại sao? Cà phê tôi pha ngon lắm!” Cô ấy nhìn tôi với ánh mắt quyến rũ.
“Thôi.” Tôi vẫn đang nghĩ bảo vệ và nhân viên khuân vác bên nào tốt hơn, lát nữa khi cô ấy lau sôpha, chắc chắn sẽ bị cô ấy lau cho không còn chút lòng tự tôn nào nữa...
Tôi thay giày, nhân lúc cô ấy không chú ý cúi xuống ngửi đôi dép vừa đi, không có mùi lạ, nhưng tôi vẫn nghĩ đến việc cô ấy sẽ vứt đôi dép này đi.
“Đợi đã! Uống xong cốc cà phê rồi về, anh còn chưa tỉnh rượu.”
Đợi tôi đứng ở cửa uống hết cốc cà phê, cô ấy đưa tôi tờ chi phiếu: “Anh gọi taxi mà về.”
Tôi không nhận, dù tr