Tác giả: Tây Sương Thiếu Niên
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1342372
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2372 lượt.
ạn ngẩng lên: “Lẽ nào chỉnh lý giấy tờ rất khó sao?”
“Không...” Tôi rất muốn khóc.
Lâm Tịch có thành kiến với tôi, nhưng cô ta có lấy việc công trả thù riêng không thì tôi không rõ. Tôi thấy cô ta đối xử với tôi như thế là bất công, nhưng cô ta cũng rất nghiêm khắc với người khác, chỉ có thể nói đó là bản chất của cô ta thôi.
Loanh quanh thế nào Hoàng Kiến Nhân lại leo lên được chức quản lý bộ phận kho? Thật khiến người ta phải suy nghĩ. Tôi ngã ra giường, nằm quay mặt vào tường suy nghĩ.
Tôi biết rõ hắn ta, năng lực không bằng một nửa tôi, làm việc không nghiêm túc, không chăm chỉ, qua loa hời hợt, chẳng qua được cái mồm mép, con người khá đê tiện, biết cách nịnh hót... Nịnh hót? Tôi nhớ bố từng nói, một số kẻ trên quan trường như cá gặp nước không phải vì chúng có trình độ cao, chẳng qua là chúng biết cách ăn nói, biết lấy lòng mọi người.
Xem ra đầu tiên tôi nhất thiết phải đứng vững đã. Hiện giờ có Vương tổng đỡ lưng, tôi giống như có được Miễn Tử Kim Bài vậy, bọn chúng sẽ không dễ gì đá tôi đi đâu. Nhưng chúng có dung nạp được kẻ thù không đội trời chung không? Tạm thời gọi chúng là “Bốn tên đê tiện” vậy, từ dưới lên lần lượt là: Hoàng Kiến Nhân, quản lý bộ phận kho, từng hãm hại tôi; Đàm Đào Sênh, nhân viên bộ phận tiêu thụ, cùng trưởng ban Mạc Hoài Nhân bày mưu hãm hại trung lương, trừ bỏ những kẻ không theo mình; Mạc Hoài Nhân, trưởng ban tiêu thụ, tên đáng để trời tru đất diệt này không cần phải giới thiệu nhiều; phó tổng giám Tào, mối quan hệ giữa tôi và lão này khá thâm sâu, tuy tôi và Lý Bình Nhi cho lão mấy viên gạch vào đầu nhưng đó là lén lút, không phải tác phong của nam tử hán. Tôi không tin trong công ty này không có ai dám chống lại đám người tà môn ngoại đạo Mạc Hoài Nhân này. Kẻ thù của kẻ thù chính là bạn, tôi sẽ tập hợp từng người một, sau đó sống chết với chúng một phen... Thôi vậy, từ giờ về sau sẽ bị Hoàng Kiến Nhân giày vò rồi, xử lý xong hắn đã rồi tính tiếp vậy.
Cũng không biết trong thời gian tôi không có ở đây, thiên thần Bạch Khiết tỷ tỷ của tôi có bị tay Mạc Hoài Nhân kia làm gì rồi không.
Lần đầu tiên đi phỏng vấn người khác, tôi còn căng thẳng hơn những người đến tuyển, chỉ có tôi và Lâm Tịch. Chết tiệt! Trước đây phỏng vấn tôi có cả một bàn dài toàn người phỏng vấn, cứ như tôi lên sân khấu diễn kịch vậy.
Lâm Tịch đưa hồ sơ cho tôi: “Anh hỏi, tôi quan sát.”
Người đến phỏng vấn rất đông, không biết đã phỏng vấn bao nhiêu người nữa, khiến đầu óc tôi quay cuồng. Trong một lần vô tình ngẩng lên, tôi nhìn thấy ngoài cửa là bóng dáng thướt tha, yêu kiều quen thuộc của Bạch Khiết, chiếc áo sơ mi nửa xuyên thấu vừa gợi cảm lại vừa dịu dàng, cộng với chiếc châm cài đầu màu bạc thu hút ánh nhìn nhưng không quá phô trương, tất cả toát lên khí chất quý phụ dịu dàng nho nhã.
Cô ấy nhìn tôi kinh ngạc, sự kinh ngạc đó tôi có thể hiểu là: Cái tên phạm tội cưỡng dâm kia không phải nên bị đày đi sao? Sao lại quay lại thế này?
Lâm Tịch đưa cái chân người mẫu của mình ra, dùng gót chiếc giày cao gót giẫm cho tôi mấy phát mà tôi cũng không tỉnh lại. Đó là nữ thần tôi ngày đêm mong nhớ mà! Trái tim tôi lại bắt đầu lo sợ, đôi mắt khó hiểu lại đầy ý nhị đó đã định trước kiếp này tôi phải luân hồi vì cô ấy...
Lâm Tịch lại giẫm thêm một phát nữa, cuối cùng tôi cũng bừng tỉnh khỏi giấc mộng, chúng tôi vẫn đang phỏng vấn một người. Tôi vội vàng lấy lại tinh thần, hắng giọng che giấu sự thất thố của mình. “Mất hồn rồi hả?” Giờ Lâm Tịch thỉnh thoảng lại đả kích tôi một, hai câu kỳ lạ.
Ứng viên đang phỏng vấn là người cuối cùng rồi, trước đó tuy là cưỡi ngựa xem hoa nhưng tôi cũng đã thầm đánh giá họ. Với những người sau này có thể trở thành đồng nghiệp, tôi không thích ai gương mặt tươi cười giả tạo. Người cuối cùng này luôn tươi cười, nhưng lại không giả tạo, anh ta giới thiệu rất chân thành, rồi đĩnh đạc nói: “Người đi tìm việc làm trước tiên phải suy nghĩ đến tiền lương, con người sống là vì bản thân, nhưng lại không có trái tim biết hàm ân, báo đáp...”
Lâm ma nữ chỉ bút vào anh ta: “Anh, dừng lại!” khiến anh ta bối rối, sắc mặt hơi tái đi.
Lâm ma nữ quay sang tôi: “Phó quản lý Ân, Ân phó...” Sao tôi nghe thế nào lại giống như đang gọi tôi là “dâm phụ” nhỉ?
“Chuyện... chuyện gì?” Tôi vẫn chưa tiếp thu được cách gọi “Ân phó”.
“Phỏng vấn nhiều người như vậy rồi anh có ý kiến gì không?”
Hỏi tôi làm gì? Đúng thật là, chuyện tuyển người đều là do phòng nhân sự mà. “Lâm tổng giám, ừm... Tại sao... tại sao lại là hai chúng ta đi phỏng vấn?”
“Vương tổng đã nói, kho bãi vô cùng quan trọng, không phải trò đùa. Ông ấy bảo anh đích thân phỏng vấn để tìm một, hai người trung thành giống anh. Anh đã hỏi nhiều người như vậy rồi rốt cuộc đã nhắm được ai chưa? Tôi rất bận! Có phải tâm tư của anh để hết ở người phụ nữ nào đó rồi?” Cô ta bực mình nói.
“Thì... người này đi.” Tôi chỉ ứng viên bên dưới, thật ra là tôi chỉ bừa, bộ dạng khí thế bức người của cô ta khiến người ta không dám xu nịnh, c