XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Thượng Cấp Hung Tợn Của Tôi

Nữ Thượng Cấp Hung Tợn Của Tôi

Tác giả: Tây Sương Thiếu Niên

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1342361

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2361 lượt.

sao? Lấy trộm nội y, nhìn trộm đồng nghiệp nữ thay quần áo, những chuyện biến thái như thế mà anh cũng làm được, khiến cả công ty lo lắng, nó ảnh hưởng xấu đến mức nào chứ?”
“Cô đã điều tra rõ chưa? Có phải Bạch Khiết nói với cô là tôi lúc nào cũng đi nhìn trộm phòng thay đồ của đồng nghiệp nữ?” Bạch Khiết! Tôi tốt với chị như vậy, không tiếc thân mình chống lại cả lãnh đạo cấp cao, vậy mà chị lại đối xử với tôi như thế? Lẽ nào Bạch Khiết đã bỏ sáng theo tối, câu kết với trưởng ban Mạc rồi? Không phải chứ.
“Ân Nhiên, có chuyện này có lẽ anh không biết, đó chính là chứng cứ anh nhìn trộm! Sau này cũng không ai nói với anh, anh cũng bị đuổi rồi nên không cần thiết phải nhắc lại.” Lâm Tịch ung dung nói.
“Chuyện gì?”






“Ân Nhiên, anh tưởng lãnh đạo cấp cao chúng tôi đều ngốc hết sao? Lẽ nào chỉ dựa vào lời nói của mấy nhân viên quèn mà có thể tuỳ tiện đuổi nhân viên khác sao? Chắc chắn anh không ngờ, trước khi chúng ta chuyển về đây, phòng thay đồ của đồng nghiệp nữ là phòng tài vụ của công ty trước. Họ đã lắp một cái máy quay ở góc bên trái cửa ra vào. Khi chúng tôi chuyển đến đã tiện thể dùng nó, chúng tôi lấy tư liệu trong thời gian vừa qua từ đó. Từ khi kho các anh chuyển về đây thì có một người mặc quần bộ đội thường xuyên nấp ở góc trái cửa ra vào để nhìn trộm, còn thường xuyên vào phòng thay đồ khi không có người.”
“Cái này... lẽ nào cô nhìn thấy mặt tôi?”
“Không.”
“Đã không nhìn được thì sao lại dám chắc là tôi?”
“Độ phân giải của máy quay vốn rất kém, hơn nữa điều chỉnh góc máy cũng không tốt, chỉ quay được nửa người dưới, nên thấy rõ là chiếc quần bộ đội của anh.”
Bọn khốn nạn, không chỉ khiến tôi mất việc mà còn hạ thấp nhân phẩm của tôi xuống mức thấp nhất. Bạch Khiết cũng vì thế mà hiểu lầm tôi, lần này quay lại tôi không thể kích động nữa, tôi chỉ có thể từ từ nghĩ cách tránh sự đả kích của chúng, rồi tìm cơ hội phản kích. Cứ thua như thế thật không đáng!
“Khi nào anh đi làm?”
“Có tính ba tháng trước là thời gian thử việc không?”
Cô ta nhìn tôi khó tin mấy giây, nói: “Ngày mai đi làm, không tính thời gian thử việc.” Đùa tôi à...
Thấy cô ta đứng dậy, cầm túi sách lên, kéo thẳng lại quần áo, tôi vội nói: “Nhiều món thế này còn chưa ăn hết...”
“Anh gói về đi, hy vọng sau này đừng chọc giận tôi nữa!”
Hừ... là tự cô cáu kỉnh chứ liên quan gì đến tôi.
Sau khi Lâm Tịch đi, tôi nhìn cả bàn đầy thức ăn nghĩ bụng, cô ta không phải thần kinh có vấn đề thì là có vấn đề về thần kinh... Gọi nhiều thế này mà không ăn, lại đắt như thế, không ăn thì quá phí. Tôi ngồi ăn ngấu nghiến...
Chai rượu Đỗ Khang trên bàn khiến tôi nhớ đến bài Đoàn Ca Hành của Tào Tháo: Đối tửu đương ca, nhân sinh kỷ hà? Thí như triêu lộ, khứ nhật khổ đa. Khái đương dĩ khảng, ưu tư nan vong. Hà dĩ giải ưu, duy hữu đỗ khang...
Tôi đang cảm khái thì cửa Phi Phụng Các mở ra, một cô gái thời thượng mặc chiếc váy trắng thướt tha bước vào, bước đến bên tôi không hề khách khí cầm chai rượu rót cho mình một cốc rồi uống.
Tôi nhìn một lúc lâu thì mới thấy bóng dáng và quầng sáng quanh người cô ta hợp lại làm một, miễn cưỡng nhận ra Sa Chức: “Sao... sao cô lại biết... tôi ở đây? Ồ... ngại quá, tôi quên mất, vừa rồi... cô gọi à?”
“Anh đang làm gì vậy?”
“Uống rượu chứ làm gì? Tâm trạng... không vui!”
“Anh nghỉ việc rồi?”
“Cô đã biết rồi thì sao phải đến hỏi tôi làm gì?” Nhất định là cô ta đã đi hỏi nhân viên trong “Cánh cổng thiên đường”.
Rượu là thứ rất tốt... có thể giúp người ta quên đi phiền não, cũng có thể khiến người ta mơ màng ảo tưởng, rượu cũng như thuốc phiện, khiến người ta phải say mê.
Sa Chức dìu tôi lên chiếc xe thể thao đỏ của mình, tôi muốn nhìn thật rõ chiếc xe chỉ có thể lái trong mơ nhưng trước mắt hoàn toàn mơ hồ. Xe chầm chậm chuyển động, những làn gió nhẹ thổi qua, âm nhạc êm tai, mùi hương dịu nhẹ từ cơ thể Sa Chức. “Tôi hút thuốc được không?” Tôi hỏi.
Cô ấy không trả lời, coi như chấp nhận, tôi châm thuốc, nhắm mắt lại, xe thơm người đẹp, mọi thứ thật tuyệt...
Sa Chức không nói gì, tôi cũng không dám chủ động nói chuyện. Tôi sợ cô ấy sẽ dừng lại bảo tôi xuống xe... Vẻ đẹp của Sa Chức cho tôi một cảm giác đặc biệt, tôi đã không muốn từ chối từ lâu, nhưng tôi sợ nhìn thấy sự tự ti của mình, tôi không dám đối diện với khoảng cách thân phận giữa hai chúng tôi.
Dòng Bình Giang chia thành phố Hồ Bình làm hai, trong thành phố có tất cả mười ba cây cầu nối liền Giang Bắc và Giang Nam. Sa Chức đưa tôi đến bên đình nhìn ra sông cạnh cây cầu trên con đường ven sông, tôi không biết là cây cầu thứ mấy, mọi thứ tôi nhìn thấy đều rất mơ hồ.
Con đường ven sông này vô cùng sạch sẽ, thẳng tắp, đèn đường chỉnh tề, mặt sông phản chiếu ánh đèn trên toà nhà cao tầng phía đối diện, tôi nghĩ đến hoa dưới nước, trăng trong kính...
Sa Chức đi vào đình, ngồi xuống chiếc ghế dài tựa vào lan can, mái tóc buông chạm vai, tôi xuống xe, nhưng hai chân lại không nghe lời tôi, bước đi loạng choạng không vữn