Tác giả: Tây Sương Thiếu Niên
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1342576
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2576 lượt.
p đẽ, hắn dẫn chúng tôi xuyên qua cửa hàng, đi qua con đường nhỏ hai bên có tường bao, đi được mấy trăm mét thì đến đại sảnh đèn đóm sáng trưng, hai nhân viên nam ở quầy tiếp đón chúng tôi:
“Xin chào quý khách, ba vị muốn ăn gì?”
Mạc Hoài Nhân nói: “Thịt gà.”
“Gói lại không?”
“Mang về.”
“Ở đâu?”
Mạc Hoài Nhân chỉ vào vị trí nước Nga trên tấm bản đồ thế giới treo trên tường. Chết tiệt, còn mật hiệu này nọ, không phải bình thường đâu…
Người kia lắc đầu: “Hôm nay mấy vị đến muộn, hàng nhập khẩu hết rồi.”
Mạc Hoài Nhân vừa nghe không có hàng nước ngoài thì nổi giận: “Làm trò gì vậy? Đến muộn? Chưa đến mười giờ đêm mà đã muộn?”
“Có mấy em sinh viên mới đến, cũng được lắm.” Anh chàng đứng quầy vội giới thiệu.
“Được đến mức nào? Không phải vì hàng nhập khẩu thì ai đến đây chứ?” Mạc Hoài Nhân thất vọng, quay người định đi.
Anh chàng kia vội vàng lấy ra mấy tấm ảnh người đẹp ăn mặc hở hang khêu gợi cho bọn tôi chọn: “Đây vẫn còn, đảm bảo không làm các vị thất vọng!”
Hoàng Kiến Nhân tiến lại: “Thật ra… không cần nhập khẩu cũng được, mấy em này cũng được mà.”
Mạc Hoài Nhân quay lại: “Thôi, thôi! Chúng ta đến quán b, ở đó có cả đống!”
Anh chàng đứng quầy lại nói: “Giá ở đó chưa chắc đã thấp hơn chỗ chúng tôi phải không?”
Lần này Mạc Hoài Nhân đã hết hứng: “Vậy cũng được, không phải bảo có mấy sinh viên trong trắng sao? Thật không đấy? Trong trắng đến mức nào?”
Hai người đứng quầy vội giở ra một tấm áp phích, trên đó có hình mấy cô nữ sinh mặc đồng phục học sinh Nhật Bản, Mạc Hoài Nhân hai mắt sáng lên: “Nhật Bản à, cũng được đấy.”
“Ừm… không phải Nhật…”
“Được rồi được rồi, không nói nhiều nữa, cho ba em!”
Hai nhân viên đứng quầy nói: “Được, sau khi thanh toán, xin hãy đứng đợi ở cửa tiệm cắt tóc.”
Tôi vội giành trả tiền, nhưng Mạc Hoài Nhân cười nói: “Lần này để anh, lần sau nhất định anh không khách khí!”
Giành qua giành lại mấy lượt, tôi không lại được với hai tên đó, chúng trả tiền, ra khỏi con đường nhỏ, Mạc Hoài Nhân nói với chúng tôi về cửa hàng cắt tóc trá hình này: “Khách hàng ra vào chỉ có một con đường, thỏ khôn có ba hang, đám người kinh doanh ngành này sao có thể chỉ có một đường chạy cơ chứ? Ít nhất phải có bảy tám ngã, cảnh sát muốn bắt hết, khó lắm! Vả lại, bề ngoài bọn chúng làm cửa hàng ăn, những gì chúng hỏi chẳng liên quan gì đến chuyện chính cả. Trên đầu thì lắp đầy máy quay, muốn thanh trừ tụ điểm này trừ phi dùng bom nguyên tử làm nổ tung hết…”
“Trưởng ban Mạc đúng là học rộng hiểu nhiều…”
“Quá khen, quá khen…”
“Trưởng ban Hoàng, tại sao vợ anh lại không quản thế?” Tôi hỏi Hoàng Kiến Nhân.
“Con đàn bà đáng chết đó, trước khi tôi quen biết trưởng ban Mạc, lần nào về nhà muộn là cô ta bắt đầu hạch hỏi có phải đi làm trò quỷ không! Ngày nào cũng hỏi, tôi mà không làm thật thì có lỗi với cô ta quá! Giờ tình cảm rất tốt, tôi ra ngoài làm trò, khi về có chút áy náy, lại càng tốt với cô ta, hai chúng tôi có thể lấy giấy chứng nhận vợ chồng kiểu mẫu của tiểu khu rồi ấy chứ!”
Tôi vỗ tay: “Quả nhiên rất cừ! À đúng rồi trưởng ban Mạc, tôi và anh Đàm Đào Sênh trước đây cũng có chút hiểu nhầm, vẫn muốn gặp mặt nói cho rõ, nhưng sao không thấy anh ấy nhỉ?” Tôi thăm dò hỏi han xem tên cầm thú Đàm Đào Sênh đi đâu rồi.
“Hắn ấy hả, giờ là người được phó tổng giám Tào trọng dụng rồi, ngày nào cũng có công tác phí, giờ tiêu dao lắm rồi!”
Chúng tôi ra khỏi tiệm cắt tóc thì đã có ba cô gái đang đợi. Nhìn chỉ mười tám mười chín tuổi, ăn mặc bình thường, chẳng thấy có gì khác sinh viên cả.
Ở Cánh cổng thiên đường tôi đã quen với việc này rồi, tiến lại chào một câu, vào xe ngồi, ôm một cô. Mạc Hoài Nhân tiếp tục lái xe: “Trước tiên phải đi uống rượu hát hò rồi mới đến hưởng thụ chứ!”
Điều không ngờ là Mạc Hoài Nhân lại đưa tôi đến nơi cũ: Cánh cổng thiên đường. Nhớ hồi xưa hay nói thường xuyên đưa gái đến những nơi thế này mới là cuộc sống. Giờ tôi đã được coi là bước một bước tới hạnh phúc chưa?
Đúng lúc đó thì nhận được tin nhắn của Sa Chức: “Khó quên những giây phút tiêu hồn, bao giờ chàng mới lại đến?”
Tôi không trả lời, không biết phải trả lời thế nào. Giờ cô ấy muốn gặp tôi, nhưng tôi… còn phải đối phó với hai tên lão yêu này.
Chơi đổ xúc xắc với mấy cô nữ sinh trong gian phòng bao Cupid, cô gái phục vụ tôi cũng khá xinh, không mang vẻ phong trần, tôi có hứng thú với cô ấy: “Em rất xinh!”
“Anh cũng rất đẹp trai mà.” Cô ấy đáp lại.
“Em thật sự là… sinh viên?” Tôi hỏi.
“Em học chuyên ngành biểu diễn Học viện điện ảnh.” Cô ấy tự cười mình: “Chắc chắn anh sẽ thấy lạ tại sao em lại làm việc này?”
Tôi nhận ra cô ấy có đôi mắt phượng có thể điên đảo chúng sinh. Khi cô ấy nói ánh mắt mơ màng, như đang mê hoặc lại giống như dốc bầu tâm sự - nói chung là rất phức tạp, khiến người khác hỗn loạn.
“Anh có biết học phí một năm của em là bao nhiêu không?”
“Tôi nghe nói học phí môn kịch Trung Quốc mười ba vạn tệ.” Tôi nói.
“Trường em không đắt như thế, chỉ bằng một nửa của họ, nhưng học phí như thế đã khiến rất nh