XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nửa Vòng Tròn

Nửa Vòng Tròn

Tác giả: Hà Xử Thính Vũ

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341422

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1422 lượt.

một lần anh về nhà, ngẫu nhiên nghe thấy dì Hạ nói chuyện với ba, đại khái chính là muốn sắp xếp cho chúng ta xem mắt, nhưng là em không muốn gặp anh, bởi vì anh..."
Triều Lộ nghe xong lời này ngược lại cảm thấy áy náy: "Lúc đó, em không biết anh."
"Anh hiểu." Anh cầm lấy bàn tay của cô, đặt lên môi hôn nhẹ một cái.
"Anh xem a, lúc đó, chúng ta ai cũng không nhận biết ai, "Triều Lộ cười nói, "Em tất nhiên không thể liếc mắt một cái là nhìn trúng anh, anh cũng không tất yếu có hứng thú đối với em."
Anh nở nụ cười theo: "Nhưng mà, tuy rằng anh điều kiện không tốt, cũng không phải là người có yêu cầu thấp, trong chuyện cảm tình, thật sự rất đòi hỏi."
Triều Lộ bỗng nhiên nhớ tới sự kiện: "Nhưng em nhớ, mãi đến trước lần trước đi khu vui chơi, anh cũng không sinh ra hứng thú với em a. Bằng không sao anh còn đưa em hai vé, muốn em hẹn hò cùng bạn trai em chứ?"
"Bằng không em nói xem anh có thể thế nào?" Chử Vân Hành thật bất đắc dĩ cười cười, "Anh vừa không biết em có đối tượng kết giao hay không, lại không biết ý của em đối với anh, hơn nữa... thẳng thắng mà nói, anh ngay cả bản thân kế tiếp muốn bắt em coi anh như thế nào đều chưa hạ được quyết tâm... Nếu em thật sự vui vui mừng mừng cầm vé đi cùng người khác, anh cũng sẽ chết tâm."
Triều Lộ cười mắng: "Hồ ly!" Ngoài miệng mắng, nhưng thân mình cũng dựa vào vai anh.
Chử Vân Hành nhẹ nhàng nới tay cô, không dấu vết trên mặt đất chống đỡ một phen.
"Anh nghĩ đến em sẽ bảo anh là ‘lão hồ li’."
"Anh không già a. Lúc đó xem ảnh chụp, em nghĩ anh nhiều nhất là ba mươi tuổi."
"Em thực thành thật, anh nghĩ rằng em sẽ khoa trương nói, anh nhìn nhiều nhất hai mươi lăm."
"Nếu anh hai mươi lăm em liền không chơi đùa nữa."
"Vì sao?"
"Em không tiếp nhận bạn trai nhỏ tuổi hơn mình."
"May mắn may mắn."
Triều Lộ lúc này cũng thấy bản thân dựa vào anh như vậy, kỳ thực khiến anh phí một phen sức lực mới ổn định, nhưng, cô lại không muốn rời đi bờ vai anh, vì thế liền ngả vào anh, từ từ nói: "Anh hiện tại, hạ quyết tâm sao?"
"Ừ." Anh nói, "Hôm nay trước lúc anh gọi điện thoại gọi em đến, cũng đã hạ quyết tâm buông tay thử một lần." Anh chỉ cây gậy chống bị quăng ở một bên, "Cho dù chống nó, cũng phải đuổi kịp em."
Triều Lộ cố ý vui đùa nói: "Nếu em chạy vung chân, bằng vào anh sao đuổi kịp được?"
"Em nếu không quay đầu lại, anh đương nhiên không diễn; nhưng chỉ cần em dừng lại nhìn anh vài lần, anh liền có hi vọng vượt qua em."
Triều Lộ bĩu môi nói: "Vậy hiện tại tính là cái gì, em còn chưa kịp quay đầu, anh liền chơi xấu ngã xuống đất không dậy nổi."
"Này cũng không phải là âm mưu." Chử Vân Hành nâng tay phải, thân mình quơ quơ, Triều Lộ vội vàng khẩn trương nghiêng người dìu anh, lại bị tay phải anh mạnh mẽ ôm lấy, kìm xuống, anh hôn cô thật sâu hồi lâu, cuối cùng, mới thở hổn hển, mang theo cảm giác mỹ mãn cười nói:
"Đây mới là âm mưu tốt để chơi xấu!"






Hư Vinh
Hôm nay hết giờ làm, Triều Lộ bởi vì trong đầu có chút chuyện muốn xử lý, liền rời khỏi công sở trễ hơn so bình thường nửa giờ. Vừa đúng ở cửa thang máy gặp Emma phòng tài vụ, bọn họ trao đổi không nhiều lắm trong công việc, nhưng vì lần trước cùng đi làm hoạt động “Bước Chân Vang Dội” có nói chuyện vài câu, nên không tính xa lạ. Hai người chào hỏi nhau, ở trong thang máy tùy ý tán gẫu. Emma trong lúc vô tình nói lên chuyện cuối năm nay dự định kết hôn, Triều Lộ có chút ngoài ý muốn, cô nghĩ đến, Emma chỉ vừa mới tốt nghiệp không lâu, tuổi còn trẻ, thế nhưng đã có đổi tượng cưới hỏi. Cô không khỏi nói: "Nghe nói hiện tại chuyên mục xem mắt trong TV có không ít sinh viên đọc, tôi còn nói thế nào gấp như vậy, không nghĩ tới thì ra là mình lạc hậu, bị tuổi trẻ các cô vượt lên trước."
Emma cười cười nói: "Cái này do hoàn cảnh khác nhau, tôi cùng bạn trai tôi quen nhau nhiều năm, tình cảm cùng điều kiện đều đã tốt, sớm kết hôn một chút cũng không có gì không tốt."
Đang nói, thì điện thoại trong tay Emma vang, cô tựa hồ cũng biết lúc này sẽ có điện thoại gọi đến, lập tức bắt: "Em đã xuống dưới, sẽ trực tiếp ra bãi đỗ xe tìm anh."
"Bạn trai?" Triều Lộ hỏi.
"Latte nóng đi."
"Tốt." Anh gác điện thoại, cầm gậy chống một bên, chậm rãi đứng lên.
Triều Lộ tránh ở hành lang, nhìn anh khập khiễng hướng thang cuốn dành cho khách dùng đi tới, cơ hồ là không nhịn được muốn đi ra ngoài gọi anh lại. Nhưng cuối cùng cô cũng không có. Cô không nghĩ vì bản thân tìm cớ, nói là bản thân nhất thời mơ hồ mới nói dối, cô rất rõ ràng bản thân vì sao sẽ có hành động như vậy… cô chính là không muốn để cho đồng sự nhìn thấy Chử Vân Hành.
Thẳng đến giờ phút này, cô mới biết được bản thân vẫn như trước, rất sợ khiến người bên cạnh biết, bạn trai cô là một người tàn tật. Cho dù, Chử Vân Hành là người đàn ông xuất chúng như vậy. Nhưng, người khác sẽ không biết, chỉ biết đem tình yêu của cô cho là trò cười.
Cô cùng anh cũng từng đi ở trên đường, thậm chí ở trong khu vui chơi điên cuồng, nhưn