Hứa Trao Em Kim Ngọc Lương Duyên
Tác giả: Hà Xử Thính Vũ
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341421
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1421 lượt.
g khi đó, bọn họ chỉ là quan hệ bạn bè bình thường chưa hẳn có gì, trong lòng cô thản nhiên, cũng không e ngại ánh mắt mọi người quanh mình. Hơn nữa, trong trường hợp không có người quen biết cô, tất cả mọi người đều là khách qua đường vội vàng, cô tự nhiên không cần để ý đến suy nghĩ của bọn họ. Nhưng, trong những người quan hệ tương đối thân mật, trừ bỏ mẹ cô, cô còn chưa từng giới thiệu Chử Vân Hành. Thời gian bọn họ quen biết ngắn ngủi cố nhiên là nguyên nhân trọng yếu, nhưng trừ chuyện đó ra, Triều Lộ tự hỏi bản thân, cô làm sao có thể chuẩn bị tốt tâm lý, hướng người khác thản nhiên giới thiệu: đây là bạn trai cô.
Cô hận bản thân hư vinh yếu đuối, lại giãy dụa không thoát.
Tin nhắn trong di động của cô vang lên nhắc nhở, cô mở ra liền thấy, nước mắt lập tức rớt xuống:
"Latte ấm ngon lắm. Em còn phải mất bao lâu?"
Sau những lời này, là hình khuôn mặt tươi cười.
Cô dùng giấy ăn lau nước mắt, ổn định cảm xúc sau, mới quẹt thẻ phòng, đi ra khỏi cổng.
Anh ngồi dựa vào chỗ ngồi góc tường, vừa thấy Triều Lộ tiến vào, ánh mắt có chút mê ly nhất thời trở nên sáng ngời mà lại ôn nhu.
"Ngại quá, em cũng không nghĩ tới sẽ tăng ca." Cô cúi đầu nói.
"May là chỉ trễ vài phút, tại anh không nói trước cùng em, có thể gặp cũng đã thật thỏa mãn."
Triều Lộ che giấu bưng cà phê uống một ngụm: "Đúng rồi, em cũng không nói đến địa chỉ công ty em với anh a."
Chử Vân Hành nói: "Thật có lỗi, là anh tự quyết định tìm địa chỉ công ty em. May mắn là em có nhắc với anh, em ở công ty gì đi làm, công ty của em thuộc hàng top có danh tiếng, trên mạng có địa chỉ công ty em làm. Anh thật sự không muốn đợi đến thứ bảy, cho nên... Liền như vậy chạy tới."
Triều Lộ nghe anh lo lắng như thế, cũng không khỏi lại cảm động lại đắc ý. Cảm xúc sa sút vừa rồi bị quét hơn phân nửa. Cô quyết định tạm thời bỏ qua chúng nó, hảo hảo mà cùng Chử Vân Hành hưởng thụ buổi tối này.
"Uống xong cà phê chúng ta đi tìm quán nào ăn cơm chiều đi. Em biết gần đây có một nhà hàng món Quảng Đông khá ngon."
"Không thành vấn đề, em quyết định đi." Chử Vân Hành sủng nịch nhìn cô dùng muỗng nhỏ ăn bánh pudding rắc đường, "May mắn, anh không gọi cho em chút bánh phô mai, sau ngẫm lại, chúng ta còn có thể đi chỗ khác ăn cơm chiều, liền sửa lại pudding, bằng không, em sẽ ăn không vô."
Triều Lộ hì hì cười nói: "Đừng nhìn em như vậy, chứ khẩu vị luôn luôn tốt."
Chử Vân Hành nói: "Ừ, tướng ăn cũng tốt lắm." Nói xong, sát vào cô thấp giọng bỏ thêm một câu, "Đặc biệt đáng yêu."
Triều Lộ tay mắt lanh lẹ đem miếng pudding nhét vào trong miệng của anh.
Chử Vân Hành vui vẻ nhận.
"Vân Hành!"
Triều Lộ đang cùng Chử Vân Hành cười đùa, bỗng nhiên nghe thấy đỉnh đầu có người nói chuyện. Triều Lộ ngẩng đầu, đối phương đã chạy tới bàn bọn họ. Người đến cũng là người quen, đúng là Thư Tiếu xinh đẹp. Triều Lộ mặc dù cũng cảm thấy bản thân mình không hiểu vì sao liền có chút đề phòng với người ta, cô không khỏi buồn cười chút, nhưng lúc nhìn thấy cô ấy, trong lòng luôn có chút kỳ quái. Cô vẫn cố chấp tin tưởng trực giác bản thân, Thư Tiếu này, cảm giác đối đãi với Chử Vân Hành tuyệt không chỉ là bạn bè bình thường đơn giản như vậy. Điểm chết người là, Triều Lộ phải thừa nhận… bộ dạng Thư Tiếu xinh đẹp lại mê người. Có chút xinh đẹp, không làm cho người ta nhớ, mà Thư Tiếu đẹp, không thuộc loại này.
"Hi, Thư Tiếu, khéo như vậy!" Chử Vân Hành hô.
"Em buổi chiều ở gần đây bàn bạc chuyện, xong rồi nên muốn xuống dưới này nghỉ ngơi uống tách cà phê. Không nghĩ tới cứ nhiên ở trong này gặp được anh. Bình thường anh ít khi đến trung tâm thành phố mà." Lâm Thư Tiếu cũng không khách sáo, trực tiếp ngồi xuống ghế dựa bên người anh, hướng về Triều Lộ ở đối diện cười cười gật đầu. Triều Lộ cũng lễ phép cười cười.
"Bạn gái?" Cô ấy nhẹ nhàng bâng quơ hỏi câu.
Chử Vân Hành nói: "Đúng vậy. Cô ấy tên Đổng Triều Lộ. Hai người cũng đã gặp qua."
"Đúng, em nhớ. Lần trước ở nhà anh, sau khi Đổng tiểu thư đi rồi, em còn hỏi anh, anh nói không phải. Không nghĩ tới... Vân Hành, anh hành động rất nhanh thôi!"
Biểu cảm Chử Vân Hành thế nhưng có chút ngượng ngùng, trong miệng lại nói đùa che lấp ngượng ngùng bản thân: "Anh? Anh hành động không nhanh nhẹn, em cũng không phải là không biết! Chẳng qua, vận khí anh tốt, đụng tới một người nguyện ý vì anh dừng bước."
Triều Lộ cười mắng: "Lại nói bậy, em chạy nhanh lắm đó."
Thư Tiếu nhìn cô, lại nhìn Chử Vân Hành, nhưng không nói cái gì, vẫy vẫy tay, gọi bồi bàn, gọi một tách cà phê.
Ba người vừa uống cà phê vừa nói chuyện phiếm. Triều Lộ tuy rằng muốn sớm một chút cùng Vân Hành đổi nhà hàng tiếp tục thế giới hai người, nhưng ngại Thư Tiếu cũng là bạn cũ của Chử Vân Hành, cô ấy vừa tới bọn họ liền đi, thì không thỏa đáng. Rốt cục, Chử Vân Hành cũng chủ động mở miệng nói: "Thư Tiếu, em là bạn cũ, anh cũng không cùng em khách sáo. Anh cùng Triều Lộ phải đi trước, em từ từ uống, trên đường trở về lái xe cẩn thận một chút."
Thư Tiếu một mặt không thèm để ý, gật đầu nói: "Hai người đi đi, em k