Tác giả: Hà Xử Thính Vũ
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341417
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1417 lượt.
i là hợp với bốn chữ ‘tình trạng khó xử’.”
Hiển nhiên là Phương Uẩn Châu còn chưa hiểu rõ mọi chuyện, cứ tưởng rằng Chử Vân Hành cùng Lâm Thư Tiếu là “vợ chồng son” cãi nhau, nên thấp giọng hỏi Triều Lộ: “Em kệ bạn bè cãi nhau à? Sao không khuyên nhủ?”
Rốt cuộc Triều Lộ cũng không chịu nổi nữa: “Uẩn Châu, Chử Vân Hành là bạn trai của tôi.”
Lời nói của cô chỉ hơi lớn một chút, nhưng đủ cho những người đang ngồi ở đây nghe rõ.
Bốn người đều không lên tiếng. Vẫn là Chử Vân Hành định thần trước tiên, gọi bồi bàn tới: “Vẫn nên để tôi mời.”
Thanh toán xong, sau khi Phương Uẩn Châu thấy Chử Vân Hành đứng dậy bước ra ngoài đầu tiên, anh ta lập tức chuyển mặt hướng về phía Triều Lộ, lộ ra vẻ mặt kinh ngạc, không thể tin tưởng được. Triều Lộ đã sớm nghĩ đến việc này, chuyện tới trước mắt, trái lại cô cảm thấy bình tĩnh hơn, giống như lúc đi, đến bên phải Chử Vân Hành.
“Có cần tôi đưa mọi người đi không?” Ở cửa, Phương Uẩn Châu hỏi.
“Không cần, để tôi đưa.” Lâm Thư Tiếu ôn hòa nói.
Phương Uẩn Châu cũng không kiên trì, bốn người tạm biệt ở bãi đỗ xe, sau đó hai chiếc xe đi hai ngả.
Không có ai nhắc lại việc đi tới chỗ khác ăn bữa tối.
Lâm Thư Tiếu ngồi ở trước lái xe, còn Triều Lộ và Chử Vân Hành ngồi phía sau, không ai nói gì.
“Em đưa anh về trước sau đó mới đưa Đổng tiểu thư trở về.” Sau khi cho xe chạy trên đường, cuối cùng Lâm Thư Tiếu cũng mở miệng nói chuyện.
Giọng nói của Chử Vân Hành có chút ủ rũ: “Nhà của anh xa, em đưa Triều Lộ về trước.”
“Bởi vì nhà anh xa cho nên mới đưa anh về trước, từ nhà anh đến nhà em không thuận đường, đưa anh về rồi lại đưa cô ấy về thuận tiện hơn.”
Lúc này, người trong xe cũng không có tâm trạng tính toán xem quãng đường nào mới là hợp lý nhất nên chẳng ai dị nghị gì nữa, kệ cho Lâm Thư Tiếu quyết định lái xe thế nào thì thế.
Triều Lộ nhìn trộm Chử Vân Hành, thấy anh có vẻ thật sự mệt mỏi, mắt nhắm, đầu hơi cúi, tóc mái ngắn rủ trên lông mi, tay trái nắm lại, đặt ở trên đùi, nếu không phải Triều Lộ thấy tay phải của anh nắm chặt lấy cậy gậy chống thì đã nghĩ anh đang ngủ ngon lành rồi.
“Vân Hành…” trong lòng Triều Lộ có trăm ngàn lời muốn nói, nhưng lại nói không nên lời, chỉ thì thào một câu: “Em sai rồi…”
Chử Vân Hành chậm rãi mở mắt, buông lỏng tay, tay phải nắm lấy tay trái của cô, cùng mười ngón tay của cô đan xen: “Anh hiểu.”
Triều Lộ nghe anh nói vậy, trong lòng càng không vui hơn, lấy sự thông minh của anh, sự hiểu ý người khác của anh, sao có thể không thấy được hành động hôm nay của cô là vì chuyện gì chứ. Anh hiểu, nhưng anh luôn nhẫn nhịn, nhẫn nhịn sự tủi thân và đau đớn cô gây ra cho anh.
“Triều Lộ,” Chử Vân Hành ảm đạm cười, “Thật xin lỗi, hôm nay ngay cả cơm chiều anh cũng không mời em đi ăn được, lần sau bù lại được không?”
Lúc anh nói ba chữ “Thật xin lỗi”, cô bỗng nhiên vô cùng sợ hãi, sợ kế tiếp anh sẽ nói là “Chia tay”. Nhưng nghe anh nói lần sau lại mời cô ăn cơm, cô như trút được gánh nặng, rưng rưng gật đầu, nói: “Được, lần sau… Em mời anh cũng được.” Chỉ cần cô và anh không kết thúc thì ai mời cũng được.
Hình như Chử Vân Hành cũng thở phào nhẹ nhõm, khóe miệng hiện lên ý cười trấn an.
Xe dừng trước nhà trọ của Chử Vân Hành. Khi Chử Vân Hành xuống xe, Triều Lộ cũng không ngại trong xe còn người thứ ba, kìm lòng không được khẽ hôn lên tay trái của anh. “Cánh tay này của anh còn lạnh hơn tay phải.”
Chử Vân Hành nâng tay phải lên, xoa mặt cô: “Ừ, còn rất xấu.”
Triều Lộ không nói gì nữa, nhẹ nhàng gỡ những ngón tay trái đang cong lại của anh, lại cúi đầu hôn từng đầu ngón tay.
Phía dưới nhà trọ rộng rãi, không có người xe lui tới nhiều, Chử Vân Hành từ cửa xe bên trái đi xuống rồi lại vòng qua bên phải, cúi người nói nhỏ với Triều Lộ: “Đừng suy nghĩ nhiều, anh nghĩ… Chúng ta còn nhiều thời gian. Về sau anh sẽ không bốc đồng đến công ty tìm em nữa.” Giọng nói của anh có chút mỏi mệt, nặng nề, từng chữ như vỡ vụn, nhưng ánh mắt của anh lại rất chân thành, dịu dàng, không trách cứ cũng không bức bách.
Cũng không yếu đuối như những người khác gặp phải sau khi chịu đả kích, xem thường.
Triều Lộ cảm thấy giờ phút này không biết phải nói như thế nào mới được, nên chỉ gật đầu, nói lời tạm biệt với anh. Nhìn anh đi vào cổng nhà trọ, Lâm Thư Tiếu mới chở cô đi.
Cô và Lâm Thư Tiếu hoàn toàn không thể nói là “quen biết”, cô cũng biết, với biểu hiện ngày hôm nay của cô, Lâm Thư Tiếu hoàn toàn có lý do để ghét cô, cô cũng không muốn mắc nợ cô ấy, chờ xe đến cửa tiểu khu, cô liền nói: “cô Lâm, cô và tôi cũng không cùng đường, thời gian không còn sớm, tôi tự bắt xe về, cô về trước đi.
Lâm Thư Tiếu ngẩng đầu nhìn gương chiếu hậu, nói chuyện rất khách sáo: “Nơi này là ngoại thành, xung quanh lại là trường đại học, lúc này xe không nhiều lắm, vẫn nên để tôi đưa cô về, cô chỉ cần nói địa chỉ là được.”
“Ở đường XX tiểu khu hóa chất.” Nếu cứ khách sáo mãi thì không tốt, Triều Lộ nói địa chỉ.
“À,.” Lâm Thư Tiếu nói, “Ba mẹ cô làm việc ở nhà máy hóa chất?”
“Trước kia thôi,” Triều Lộ cũng khôn