Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nương Tử, Nàng Đừng Quá Kiêu Ngạo

Nương Tử, Nàng Đừng Quá Kiêu Ngạo

Tác giả: Dạ Sơ

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342316

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2316 lượt.

m đang quỳ trên đất nói: “Ngươi là Đoàn Thanh Hạm à?” Giọng nói của bà hơi già, hiền hậu nhưng đầy uy nghiêm.
Thanh Hạm cúi đầu nói: “Dạ đúng, ta là Đoàn Thanh Hạm.” Nàng biết Hoàng hậu là người có tâm cơ vô cùng thâm sâu, biết Hoàng hậu không phải người tốt, cũng hiểu được lúc này Hoàng hậu xuất hiện ở đây, chỉ e là có ý đồ khác. Trước khi biết rõ ý đồ của bà, thì nên ít nói một chút là hơn.
Hoàng hậu thản nhiên nói: “Ngươi thật có bản lĩnh, cưới được Lăng Đại tiểu thư mắt cao hơn đầu về, thật không đơn giản. Chỉ vừa vào cung một lần, đã làm cho công chúa Thiên Nhan tặng tín vật đính ước cho ngươi. Hôm nay bản cung tới đây, là muốn nhìn xem, rốt cuộc ngươi là hạng người gì, mà lại có bản lĩnh lớn như vậy.”
Thanh Hạm vẫn cúi đầu như trước, đúng mực nói: “Đoàn Thanh Hạm cũng không có bản lĩnh gì, chỉ là thường nhân mà thôi, không có ba đầu sáu tay, chỉ có hai mắt, một mũi, một miệng. Lăng Đại tiểu thư gả cho ta, là duyên phận từ khi hai người vẫn còn trên đá tam sinh, cũng không phải do ta có bản lĩnh gì. Còn về chuyện tín vật đính ước của công chúa, thật sự là do một chút hiểu lầm mà thôi.”
Dứt lời, nàng lấy Cửu chuyển lưu quang trục từ trong ngực ra, nói với Thiên Nhan: “Ngày ấy, ta thực sự không biết ý nghĩa của Cửu chuyển lưu quang trục này, nên mới lỗ mãng hỏi xin công chúa. Nhờ Tam hoàng tử nói cho ta biết, may mà chưa phạm sai lầm gì lớn. Hôm nay, ta xin trả lại cửu chuyển lưu quang trục cho công chúa.”
Thiên Nhan vừa nghe ‘hắn’ nói vậy, mày liễu dựng thẳng lên, giận dữ nói: “Ngươi cũng chỉ có một cái đầu như người khác, ngày ấy chính ngươi đòi ta, bây giờ lại trả lại, ngươi coi ta là cái gì? Ngươi có mấy cái đầu để chém? Ta là người để ngươi gọi thì đến, đuổi thì đi sao?” Từ bé đến giờ, Thanh Hạm là người đầu tiên khiến nàng động lòng, sao có thể để ‘hắn’ cứ vậy mà từ chối hôn sự được.
Thanh Hạm giơ cửu chuyển lưu quang trục lên, gằn từng chữ một: “Ngày ấy ta cứu công chúa, thấy công chúa nói nhất định phải cảm ơn ta, lại nhìn thấy vòng tay của công chúa vô cùng lộng lẫy, nhất thời nổi lòng tham, lại nghĩ rằng, thứ quý giá như vậy, công chúa sẽ không dễ dàng tặng cho ta. Cho nên, ta mới nói muốn cái đó. Không ngờ lại gây hoạ lớn thế này. Mà ta và Lăng Đại tiểu thư chỉ mới thành thân hơn nửa tháng, hai người tình sâu ý nặng, trước khi thành thân ta đã thề độc, cả đời này sẽ không cưới nữ tử khác!”
Nghe ‘hắn’ nói vậy, Thiên Nhan càng giận dữ hơn, đang muốn phát tác, thì Hoàng hậu ở bên cạnh liền nói: “Ý của người là Thiên Nhan của ta, kém Lăng Đại tiểu thư sao?”
Thanh Hạm nói: “Công chúa vô cùng thanh lệ, lại là kim chi ngọc diệp. Tuy tiện nội có dung mạo khuynh thế, nhưng xét về thân thế thì không thể bằng công chúa được. Có điều, lòng Thanh Hạm quá nhỏ, đã đem lòng thương yêu Lăng Đại tiểu thư, thì không thể chứa thêm một nữ tử khác nữa! Cho nên, dù thân phận của công chúa vô cùng cao quý, ta cũng không định trèo cao!”
Nói xong câu đó, trong đầu Thanh Hạm liền xuất hiện một ý nghĩ, hiện giờ nàng làm chuyện gì thì suy nghĩ đầu tiên cũng là vì Lăng Nhược Tâm, vì hắn mà vui, vì hắn mà lo, buồn, khi ở bên hắn vô cùng an tâm, nghĩ đi nghĩ lại, thì trên thế gian này, sẽ không có nam tử nào có thể đi vào nội tâm của nàng như thế nữa.
Hoàng hậu quát: “Lớn mật! Chẳng lẽ ngươi không biết, chỉ với những lời vừa rồi cũng có thể khiến ngươi phạm tử tội hay sao? Thân phận của Thiên Nhan như thế, để ý đến ngươi là phần mộ tổ tiên nhà ngươi chạm vảy rồng rồi! Trên đời này liệu có bao nhiêu nam tử muốn lọt vào mắt nàng, nhưng đều đau khổ vì không làm được. Hiện giờ ngươi có cơ hội đó, chẳng những không quý trọng, còn dám nói ra những lời như vậy!”
Thanh Hạm tức trước đến giờ chỉ thích mềm mỏng không thích cứng rắn. Tuy nàng biết thân phận của Hoàng hậu tôn quý, nhưng nghe Lăng Nhược Tâm nói, nàng cũng biết trước khi bà vào cung, cũng chỉ là nữ tử bình thường, không có gia thế hiển hách gì. Đạt được đến địa vị hôm nay, tất cả đều do bà bày mưu tính kế mà có được.
Thanh Hạm thản nhiên nói: “Nương nương cũng đã nói, trên đời này có nhiều nam tử như vậy, vì sao công chúa cứ phải cố chấp muốn gả cho ta? Dù là vì cửu chuyển lưu quang trục, nhưng ta và công chúa tính cả lần này thì cũng mới chỉ gặp nhau hai lần. Nếu nói là có tình cảm, thì ta nghĩ, dù có cũng không sâu đậm gì. Mà ta và Lăng Đại tiểu thư, sớm chiều bên nhau, dù không thể nói là vững như bàn thạch, nhưng cũng không ai thay đổi được. Hơn nữa, công chúa muốn tìm một nam tử tình sâu ý nặng, chứ không phải loại người vì quyền thế mà bỏ vợ, dựa quyền dựa thế. Cho nên, xin Hoàng hậu nương nương hãy tác thành cho ta và Lăng Đại tiểu thư.”
Nàng vừa nói vậy, vừa thầm mắng trong lòng, làm Hoàng hậu thì có gì hơn người chứ. Bắt nàng quỳ lâu như vậy còn không cho nàng dứng lên, cánh tay giơ cái vòng tay chết tiệt kia cũng bắt đầu đau nhức rồi. Nếu theo tính cách lúc trước của nàng, chỉ sợ đã nhảy dựng lên mắng người, nhưng giờ nàng vẫn nhớ kỹ lời dặn của Lăng Nhược Tâm, trong cung nhất định phải cẩn thận, không thể tuỳ hứng làm bậy,