Tác giả: Dạ Sơ
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342263
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2263 lượt.
hắn, quả không uổng phí.
Tô Dịch Hàn trừng mắt nhìn Thanh Hạm nói: “Ta nói nhặt được là nhặt được, tin hay không tuỳ ngươi. Còn vì sao ta mang vòng tay này tới tìm ngươi, thật ra chẳng có gì kỳ quái. Năm năm trước, màn biểu diễn kinh thế của ngươi và Lăng Nhược Tâm ở trong cung, đã sớm thành giai thoại lưu truyền trong dân gian. Mọi người đều biết chuyện công chúa Thiên Nhan ban thưởng vòng tay cho ngươi.”
Thanh Hạm nhìn hắn, muốn thăm dò xem lời nói của hắn có thể tin được bao nhiêu phần. Nhưng trên mặt hắn lúc này chỉ trần ngập sự phẫn nộ, khiến nàng bình tĩnh hơn. Thực ra, nghe hắn nói vậy, nàng cũng hơi thất vọng. Nàng vốn tưởng rằng Tô Dịch Hàn mang vòng tay này tới gặp nàng, có lẽ vì đã gặp Lăng Nhược Tâm, ai ngờ, lại là nhặt được…
Núi Bất Chu ở phía Tây Nam nước Phượng Dẫn, cũng là một nơi mà con sông ở thành Tầm Ẩn chảy qua. Nếu năm đó sau khi Lăng Nhược Tâm rơi xuống vách đá, thật sự bị dòng nước xiết cuốn đi, thì cũng không phải là không thể trôi tới chân núi đó.
Thanh Hạm thản nhiên nói: “Thì ra Tô đại đương gia cũng vì lời đồn năm đó mà tin vào chuyện này, vượt ngàn dặm tới đây muốn giao dịch với ta, đúng là không dễ dàng gì. Minh Viễn, đến trướng phòng lấy một ngàn lượng cho Tô đại đương gia, coi như trả phí cực nhọc cho hắn!”
Nghe Thanh Hạm nói vậy, Tô Dịch Hàn không còn giữ được dáng vẻ thản nhiên như trước nữa. Hắn đứng vụt dậy: “Giờ mà ngươi đã muốn ta đi rồi à? Lấy giải dược ra trước đã!”
Thanh Hạm khẽ cười: “Thật ra, vừa rồi ta chỉ đùa với Tô đại đương gia chút thôi. Không ngờ ngươi lại tưởng thật, tách trà đó chỉ là một ly trà ngon thôi mà. Ta có thể khẳng định, trong đó không có độc dược.”
Tô Dịch Hàn nghe vậy, vô cùng tức giận. Hắn tung hoành trên thương trường bao nhiêu năm, chưa từng bị ai trêu chọc như thế! Hắn tức giận đến đỏ mặt tía tai, oán hận nói: “Đoàn Thanh Hạm, ngươi đừng khinh người quá đáng!”
Ánh mắt Thanh Hạm lạnh đi, thản nhiên nói: “Vừa rồi khi còn ở ngoài, ta đã nói với ngươi, tính ta không được tốt, hơn nữa, cũng đã hỏi ngươi vài lần. Có điều, chính vì ngươi cảm thấy ta dễ bị ức hiếp giống như năm đó, có thể để mặc cho ngươi trêu đùa. Chuyện tách trà này, cũng chỉ là một trò đùa nhỏ mà thôi. Nếu Tô đại đương gia cảm thấy không trúng độc không vui, thì ta cũng không ngại cho ngươi nếm thử mùi vị bị trúng độc đâu.”
Nghe nàng nói vậy, Tô Dịch Hàn uất nghẹn. Bàn về võ công, hắn đấu không lại nàng, đấu trí cũng thua nàng, đây lại là địa bàn của nàng, căn bản là hắn không thể diễu võ giương oai được. Hắn rầu rĩ hừ một tiếng, rốt cuộc cũng không thể nói gì.
Đúng lúc này, Minh Viễn đã lấy một ngàn lượng từ trướng phòng tới, đưa cho Thanh Hạm. Nàng nhận bạc rồi nói với Tô Dịch Hàn: “Tô đại đương gia vất vả rồi! Có chút lễ vật nho nhỏ coi như lời cảm ơn!”
Tô Dịch Hàn không nhận bạc, trừng mắt nói với Thanh Hạm: “Đưa ra đây!”
Thanh Hạm nhíu mày, không hiểu: “Tô đại đương gia bảo ta đưa cái gì?”
Tô Dịch Hàn oán hận nói: “Trả vòng tay cho ta! Giá trị của chiếc vòng kia còn hơn xa một ngàn lượng. Đoàn Thanh Hạm, tâm địa của ngươi thật quá đen tối!”
Thanh Hạm cười hì hì nói: “Tô đại đương gia nói đùa à, chiếc vòng tay kia vốn là của ta, sao lại phải trả ngươi?”
Tô Dịch Hàn giận dữ: “Đoàn Thanh Hạm, ngươi chơi xấu, chiếc vòng đó rõ ràng ngươi vừa lấy từ tay ta.”
Thanh Hạm nhìn hắn, mặt đầy vẻ khó hiểu nói: “Vừa rồi Tô đại đương gia cũng nói, chiếc vòng tay kia là của công chúa Thiên Nhan ban cho ta, khắp nước Phượng Dẫn không ai không biết, không ai không hiểu. Nó thành của Tô đại đương gia từ bao giờ thế?”
Chỉ một câu đã khiến Tô Dịch Hàn tức đến lồi hai mắt, oán hận nói: “Đoàn Thanh Hạm, năm năm không gặp, ngươi chẳng những học được kinh thương, còn vô cùng giả dối, đúng là một kẻ vô lại!”
Thanh Hạm khẽ mỉm cười: “Tô đại đương gia, cơm có thể ăn bậy, nhưng nói không thể nói bừa. Chuyện ngươi nói ta là vô lại, nếu để truyền ra ngoài, sẽ tạo thành tổn thất rất lớn, ngươi biết không hả? Ta nể mặt ngươi đi ngàn dặm tới đây để đưa chiếc vòng này, nên mới cho ngươi chút bạc gọi là phí đi đường. Ngươi đừng không biết xấu hổ. Nếu ngươi không muốn nhận chỗ bạc đó, ta cất đi là được.” Dứt lời, nàng lại đưa bạc cho Minh Viễn.
Nghe Thanh Hạm nói vậy, Tô Dịch Hàn giận quá hoá cười: “Đoàn Thanh Hạm! Xem như ngươi lợi hại!” Dứt lời, hắn định rời đi, nhưng nghĩ lại, thấy vô cùng bực tức, liền giật lấy số bạc trên tay Minh Viễn, xoay người rời đi.
Khi Tô Dịch Hàn vừa ra tới cửa, hắn quay đầu lại, hung hãn nói: “Đoàn Thanh Hạm, chúng ta cùng chờ xem!”
Nhìn bộ dạng của hắn, Thanh Hạm khẽ cười lạnh. Lần này Tô Dịch Hàn tới đây, không những không giao dịch thành công, còn để mất đi Cửu chuyển lưu quang trục, cũng đủ khiến hắn tức tối đến nửa ngày rồi.
Sau khi Tô Dịch Hàn đi khỏi, Tô Tích Hàn bước ra, cười nói: “Cô càng ngày càng giống một tên vô lại. Mà với người như hắn, có lẽ cũng chỉ có biện pháp của cô mới hiệu quả nhất.”
Thanh Hạm khẽ mỉm cười: “Sao thế? Giờ lại xót xa cho ca ca cô rồi à? Ta còn tưởng ta giáo huấn hắn giúp cô, c