Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nương Tử, Nàng Đừng Quá Kiêu Ngạo

Nương Tử, Nàng Đừng Quá Kiêu Ngạo

Tác giả: Dạ Sơ

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342257

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2257 lượt.

ẽ cười, lại chém sang một cái cây nhỏ bên cạnh, cây bị chặt gẫy, mà đao cũng không gãy.
Nhìn tình hình này, Thanh Sơn và Lạc Thành giật mình, cùng tiến lên phía trước hỏi: “Trang chủ, thế này là sao?”
Thanh Hạm không trả lời bọn họ, một thợ rèn ở bên cạnh liền nói: “Ta đã nói rồi, phương pháp chế tạo đều giống như trước, căn bản không có vấn đề gì, nhưng vừa đến kho hàng lại thành ra cực kỳ dễ gãy, chỉ sợ bên kho hàng có vấn đề.” Người vừa lên tiếng là một thợ rèn khoảng hơn bốn mươi tuổi, cao to lực lưỡng, mày rậm mắt to, lúc nói chuyện, mặt ông đầy vẻ khinh thường, như đang cười nhạo Lạc Thành ngu dốt vậy.
Thanh Hạm cười hỏi: “Vì sao ông nghĩ kho hàng có vấn đề? Thanh đao này không có vấn đề, không có nghĩa là cả đống đao kia cũng không có vấn đề. Có lẽ vừa rồi chỉ do ta may mắn, cầm trúng một thanh đao tốt mà thôi.”
Thợ rèn kia trừng mắt nhìn Thanh Hạm nói: “Ta làm thợ rèn đã vài chục năm nay, rất tin tưởng vào binh khí mình làm ra. Tốt hay xấu, ta chỉ cần nhìn là biết. Cả đống đao này đều do ta đúc, nếu không, chúng ta đánh cuộc đi. Nếu ở chỗ này, có một thanh đao nào không dùng được, ta sẽ tự cắt đầu mình xuống!” Ông ta từng là thợ rèn nổi danh, không thể chấp nhận được chuyện có người coi thường tài nghệ của ông.
Nghe ông ta nói vậy, Thanh Hạm khẽ cười: “Cắt đầu của ông xuống thì có tác dụng gì. Chi bằng thế này đi, chúng ta tinh luyện hết toàn bộ chỗ đao này, nếu đúng như lời ông nói, không có cái nào hỏng, ta sẽ thưởng cho ông một trăm lượng bạc.”
Người kia hừ một tiếng nói: “Các ngươi cứ việc thử đi!”
Lạc Thành khẽ phẩy tay, mấy đại hán liền đi tới, tinh luyện chỗ đao kia. Một canh giờ sau, số đao đó đều được tinh luyện xong. Thanh Hạm nói Lạc Thành gọi vài người tới thử đao, quả nhiên, không có một thanh nào hỏng, ngay cả mép đao cũng không mẻ chứ đừng nói đến chuyện gãy đôi ra.
Thợ rèn kia thấy vậy, liền hừ một tiếng: “Ta đã nói rồi còn không tin. Đã kiểm tra nhiều lần như vậy chẳng lẽ không tìm ra nguyên nhân hay sao? Ta thấy, bên kho hàng mới thật sự có vấn đề lớn. Tối hôm ấy, ta thấy có người vào kho hàng, nói với các ngươi, lại chẳng có ai tin ta.”
Nghe ông ta nói vậy, Thanh Hạm vội hỏi: “Buổi tối ông thấy có người vào kho hàng sao? Là ai?”
Thợ rèn kia nhìn Thanh Hạm nói: “Ta chỉ gặp một lần, thân thủ của người đó cực kỳ nhanh. Khi ta định gọi người bên cạnh nhìn xem, thì hắn đã biến mất rồi. Có điều, ta nhìn thấy rõ dáng dấp của người đó, thân hình rất cao. Nhưng khi ta nói với người khác, mọi người đều nói là ta gặp quỷ, vì con người làm sao chạy nhanh thế được.”
Nghe hắn nói vậy, sự nghi ngờ trong lòng Thanh Hạm càng lớn hơn, nàng nói với thợ rèn: “Ngươi nói xem, tốc độ của hắn nhanh thế nào? Người khác không tin ngươi, nhưng ta tin ngươi.”
Tuy lần đầu thợ rèn này gặp nàng, nhưng thấy Lạc Thành cung kính với nàng như vậy, ông cũng biết đây là nhân vật lớn, liền nói: “Là thế này, hôm ấy, thì ta thấy người kia lẻn đến trước cửa kho hàng, tốc độ của hắn cực kỳ nhanh, khiến người ta hoảng hốt. Ta vừa định gọi người bên cạnh quay ra nhìn, thì quay đầu lại đã không thấy hắn đâu nữa! Lúc ta nói lại với người khác, mọi người đều nói ta hoa mắt, nhưng hôm đó, ta thực sự nhìn thấy rất rõ mà. Mà những thanh đao đó, rõ ràng đã đúc hoàn chỉnh, ở xưởng không có vấn đề gì, sao khi đưa vào kho hàng lại có vấn đề, e là có người giở trò trong kho hàng. Còn về chuyện người đó giở trò thế nào, thì ta không biết.”
Bình thường Thanh Hạm đều giao chuyện ở xưởng binh khí Tiềm Dương cho Lạc Thành cử lý, nàng rất ít khi tới nơi này, nên cũng không có nhiều người ở xưởng binh khí biết mặt nàng.
Nghe ông ta nói vậy, mặt Thanh Hạm đầy ý cười, khẽ vỗ vai ông ta nói: “Ông đúng là rất tỉ mỉ, kỹ càng, đao chế cũng rất tốt. Lạc Thành, từ hôm nay thăng cấp cho ông ấy thành thợ chính của xưởng đúc, thưởng một ngàn lượng bạc trắng.”
Nàng vừa dứt lời, thợ rèn kia kinh hãi há mốc miệng, không ngờ chỉ vài câu mà ông ta lại kiếm được nhiều tiền như vậy, còn được lên vị trí đứng đầu nữa chứ. Ông ta ngơ ngác, không biết nên nói gì cho phải. Thanh Hạm liền mỉm cười, đưa Thanh Sơn và Lạc Thành sang kho hàng.
Nhìn vẻ mặt tươi cười của Thanh Hạm, Thanh Sơn hỏi: “Trang chủ, cô có phát hiện gì sao?”
Thanh Hạm không trả lời hắn, rút một thanh đao trong kho hàng ra, xem cẩn thận, sau đó đưa cho Thanh Sơn nói: “Huynh nhìn đường vân cắt nhỏ này.”
Thanh Sơn nhìn kỹ, quả nhiên ở giữa đao có một đường vân cắt rất nhỏ, không nhìn kỹ sẽ không thể thấy được.
Lạc Thành vừa nhìn thấy đường vân đó, liền kinh hãi nói: “Sao có thể thế được?”
Thanh Hạm thở dài: “E là có người không muốn chúng ta bán binh khí cho Tần Phong Ảnh, nên phái cao thủ đến bẻ gẫy binh khí. Võ công của người này, đúng là cao đến đáng sợ.”
Thanh Sơn cũng hoảng hốt: “Cô nói, đường vân này là dùng nội công để cắt à?” Hắn nghĩ một chút rồi nói tiếp: “Nhưng ở đây có nhiều binh khí như vậy, nếu chỉ có một người, làm sao cắt được hết chỗ nào? Hơn nữa, nếu dùng nội công để cắt, thì cực kỳ lãng phí nội công. Ai có thể có bản l


Pair of Vintage Old School Fru