Tác giả: Dạ Sơ
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342255
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2255 lượt.
ải Lạc Thành vẫn ở đó sao? Có thể xảy ra chuyện lớn gì?” Lạc Thành xử sự luôn rất bình tĩnh, hơn nữa, bên đó cũng đã ổn định, thợ cũng đã thuê đủ, tay nghề chế tạo của bọn họ cũng rất thuần thục, còn xảy ra chuyện gì được?
Thanh Hạm đáp: “Vừa rồi, ta có nhận được bồ câu của Lạc Thành gửi, nói là có một số lượng binh khí sản xuất ra, rất dễ bẻ gãy, chỗ hàng giao cho Tần Phong Ảnh cũng là chỗ binh khí đó. Tần Phong Ảnh đang muốn gây khó dễ cho hắn. Hiện giờ, Tần Phong Ảnh đang trên đường tới Tiềm Dương, hắn sợ một mình không đối phó được, nên muốn xin chỉ thị của cô.” Dứt lời, hắn đưa thư của Lạc Thành cho nàng xem.
Nghe Thanh Sơn nói vậy, Thanh Hạm cảm thấy vô cùng kỳ quái. Thợ chế tạo binh khí của xưởng Tiềm Dương đã rất lành nghề, trước khi xuất hàng đều kiểm tra nghiêm ngặt, sao có thể xuất hiện số binh khí dễ gãy đó được? Cho dù trong một vạn cái, cũng có một vài cái sơ suất, nhưng với sự cẩn thận của Lạc Thành, thì hắn không thể nào giao hàng như thế cho Tần Phong Ảnh được.
Thanh Hạm đón tờ giấy từ tay Thanh Sơn, bên trên viết rất rõ: “Vừa nhận được tin báo, số binh khí giao cho Tần Phong Ảnh vào tháng chín rất dễ gãy. Sau khi Tần Phong Ảnh biết chuyện, cực kỳ tức giận, đang chất vấn chúng ta. Ta thấy rất kỳ quái, phái người kiểm tra binh khí trong xưởng suốt đêm, mới phát hiện, số binh khí sản xuất trong vòng hai tháng nay rất dễ gãy, vẫn đang điều tra nguyên nhân. Vì Tần Phong Ảnh đang tới, xin trang chủ định đoạt xem nên xử lý việc này thế nào.”
Thanh Hạm chợt nhớ tới đêm nàng vừa về đã gặp Tống Vấn Chi, hôm nay Tô Dịch Hàn lại tìm tới tận cửa, cũng vừa lúc bên xưởng binh khí Tiềm Dương xảy ra chuyện. Những chuyện này xảy ra cũng một lúc, thật quá trung hợp. Nàng nhìn cửu chuyển lưu quang trục trên bàn, rồi nhìn Thanh Sơn, đôi mắt càng sâu thêm: “Xem ra, có người đang chăm chú theo dõi chúng ta. Ta thật muốn nhìn xem ai có bản lĩnh lớn như vậy, có thể trà trộn vào xưởng Tiềm Dương làm loạn. Tần Phong Ảnh đang trên đường, tính ngày chúng ta giao binh khí, thì hẳn là khoảng ba ngày nữa hắn sẽ đến Tiềm Dương. Nếu phi ngựa nhanh thì từ thành Hạ Lương đến Tiềm Dương cũng mất khoảng một ngày. Chúng ta phải nhanh chóng xuất phát thôi.” Nàng ngừng một chút rồi nói: “Thanh Sơn, ngày mai chúng ta đi Tiềm Dương.”
Nghe Thanh Sơn và Thanh Hạm nói chuyện với nhau, Tô Tích Hàn khẽ nói: “Xưởng binh khí Tiềm Dương rất bí mật, không nhiều người biết, nơi đó lại rất hẻo lánh, xem ra, lai giả bất thiện!” (Người tới không có ý tốt.)
Thanh Hạm hừ lạnh: “Ta không cần biết hắn có ý tốt hay không, ta cũng muốn nhìn xem, hắn là thần thánh phương nào.”
Tô Tích Hàn thở dài: “Nếu ta biết võ công đã đi cùng mấy người rồi. Mỗi lần mấy người xuất môn, đều để ta ở nhà, cô có biết ta nhàm chán lắm không?!”
Thanh Hạm cười nói: “Thật ra, công của cô là lớn nhất đấy. Nếu không có cô chăm sóc cho Vô Ưu thay ta, thì ta làm sao dám yên tâm ra ngoài. Hơn nữa, cô ở nhà cùng Vô Ưu, đâu có lo nhàm chán, cô nhóc đó đầy mưu ma chước quỷ, chưa đủ giày vò cô sao? Nếu cô nhàm chán, thì có thể lên miếu thắp hương, bái Phật mà.”
Nghe Thanh Hạm nói vậy, Thanh Sơn khẽ cười, so với lúc hắn mới biết nàng, Thanh Hạm đã khác trước rất nhiều. Giờ nàng đã tu luyện được bản lĩnh núi lở trước mặt cũng không chớp mắt, vừa nghe tin tức như thế mà còn đùa giỡn được.
Thật ra, chính Thanh Hạm cũng biết, bây giờ nàng vẫn chưa tới Tiềm Dương, không biết tình hình cụ thể ở đó, thì dù có ngồi đây lo lắng cũng chẳng được gì.
Khi Thanh Hạm tới xưởng binh khí Tiềm Dương, nàng mới phát hiện ra, tình hình nghiêm trọng hơn trong thư của Lạc Thành rất nhiều. Khắp trong kho hàng là binh khí gãy thành từng đoạn. Còn mấy thanh binh khí đang đặt trên giá vẫn còn nguyên vẹn, Thanh Hạm tiện tay rút một thanh, nhẹ nhàng đánh về phía trước, thanh đao kia liền gãy ra làm đôi.
Thanh Hạm khẽ nhíu mày hỏi: “Lạc Thành, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Lạc Thành đáp: “Ta đã hỏi hết các thợ đúc trong xưởng, bọn họ nói là phương pháp đúc binh khí vẫn giống như trước, hơn nữa, lúc rèn cũng không phát hiện có gì dị thường cả.”
Thanh Hạm trầm tư một lát rồi nói: “Huynh dẫn ta tới xưởng rèn. Ta muốn xem họ làm thế nào.”
Lạc Thành đưa Thanh Hạm và Thanh Sơn đi tới xưởng rèn, lửa lò đang rất lớn, một loạt lưỡi đao vẫn đang rèn. Thanh Hạm nhìn xung quanh một hồi, thấy đám thợ rèn đang vã mồ hôi, múa chuỳ đập xuống những thanh sắt được nung đỏ.
Thanh Hạm đi đến chỗ đặt sản phẩm đã qua chế tạo, ở đó bày những lưỡi đao đã được đúc xong, tôi xong, nhưng vẫn chưa mài sắc, bên trên vẫn còn ánh lên những ánh sáng xanh nhàn nhạt. Nàng phất tay rút một thanh đao lên, nhẹ nhàng búng một cái, cây đao khẽ phát ra tiếng kêu rất trong.
Nghe âm thanh đó, Thanh Hạm biết ngay, dù cây đao kia không phải thần binh lợi khí gì, nhưng sau khi tinh luyện, sẽ cực kỳ sắc bén. Nàng nghĩ một chút, rồi sai người tinh luyện cây đao đó.
Sau khi tinh luyện xong, nàng vung đao chém xuống chiếc bàn bên cạnh. Chiếc bàn bị chém thành hai nửa, cây đao không tổn hại chút nào. Nàng kh