Hứa Trao Em Kim Ngọc Lương Duyên
Tác giả: Dạ Sơ
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342253
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2253 lượt.
ô sẽ cảm kích ta cơ đấy!”
Tô Tích Hàn lườm nàng một cái nói: “Cô đừng có nói linh tinh trước mặt ta. Xót hắn á? Làm gì có chuyện đó. Ta chỉ ước vừa rồi cô thật sự hạ độc hắn ấy.”
Thanh Hạm nhẹ kéo tay nàng qua nói: “Cô cũng đừng tỏ ra mạnh mẽ trước mặt ta, dù thế nào, hắn cũng là ca ca ruột thịt của cô.”
Tô Tích Hàn thở dài nói: “Cô có thấy một ca ca ruột thịt nào, vì tính kế mà đi đặt muội muội ruột thịt của mình lên cùng một chiếc giường với nam tử khác không?” Dứt lời, nàng khẽ cắn môi nói: “Mọi chuyện đã qua rồi, không nên nhắc lại nữa. Có điều, ta thực sự rất cảm ơn cô đã giúp ta giáo huấn hắn. Chỉ là, tính cách của hắn như vậy, ta sợ hắn sẽ không chịu từ bỏ ý đồ.”
Thanh Hạm khẽ hừ một tiếng: “Hắn sẽ không từ bỏ ý đồ à? Vậy cũng tốt, có bản lĩnh cứ lăn tới đây. Nếu làm ta tức lên, thì ngày mai ta sẽ cho Tô gia trang biến mất khỏi cõi đời này!”
Tô Tích Hàn thở dài, nhưng nàng biết, Thanh Hạm không phải chỉ nói mạnh miệng. Mấy năm nay, mỗi lần Thanh Hạm ép Tô gia trang đến đường cùng, cũng đều để lại cho hắn một đường lui, cho Tô gia trang có thể sống sót. Nhưng Tô Tích Hàn cũng biết, Tô gia trang là tử mệnh của Tô Dịch Hàn, mỗi lần thấy mối làm ăn của mình bị người khác giành mất, cũng là một đòn trí mạng đối với hắn.
Vì Thanh Hạm cũng hiểu rõ điểm này, nên suốt mấy năm qua, nàng vẫn đùa bỡn Tô Dịch Hàn trong lòng bàn tay. Bản thân Tô Dịch Hàn cũng không hiểu vì sao mọi việc lại thành như vậy, hắn càng lo lắng, ra sức muốn cứu vãn, thì lại mất càng nhiều hơn. Lần này, hắn không biết tự lượng sức mình, tìm tới cửa gây sự, đương nhiên cũng chỉ có thể rước nhục vào người. Đoàn Thanh Hạm đã không còn là Đoàn Thanh Hạm ngây thơ của năm đó nữa rồi, nhưng Tô Dịch Hàn lại quá chậm hiểu.
Đêm đó, Thanh Hạm thu dọn đồ đạc, Tô Tích Hàn liền hỏi: “Cô thật sự quyết định đi núi Bất Chu sao?”
Thanh Hạm gật đầu: “Ừ.”
Tô Tích Hàn thở dài: “Nhưng cô cũng vừa mới về, lại đã đi tiếp à? Hơn nữa, lời hắn nói cũng chưa chắc là thật.”
Thanh Hạm khẽ cắn môi: “Không cần biết có thật hay không, lần này ta nhất định phải đi, cô cũng biết đấy, mấy năm nay, chỉ cần có một chút tin tức về hắn, ta đều đi tìm hiểu thực hư.” Trong mắt nàng đầy vẻ u sầu, nói tiếp: “Dù là mang theo hy vọng để đi, rồi lại thất vọng đến ngàn vạn lần, thì ta cũng không thể buông tay được.”
Tô Tích Hàn kéo tay nàng nói: “Thanh Hạm, đừng ép buộc bản thân như thế, nếu hắn biết mấy năm vừa rồi, cô chịu khổ sở vì hắn nhiều như vậy, hắn cũng sẽ đau lòng lắm.”
Thanh Hạm khẽ cười: “Cho nên, ta mới nhất định phải tìm bằng được hắn. Ta đã chịu khổ cực nhiều như vậy. Chờ đến khi tìm được hắn, ta nhất định phải đòi lại hết, cho hắn thương yêu ta thật nhiều. Ta còn muốn giáo huấn hắn nữa, bao nhiêu năm như vậy mà không tới tìm ta. Nếu để ta tìm thấy hắn, ta sẽ tính cả vốn lẫn lời với hắn.” Dứt lời, đôi mắt đen láy của nàng như có thần hơn, giống như Lăng Nhược Tâm đang ở ngay trước mắt nàng vậy.
Nhìn sắc mặt của nàng, Tô Tích Hàn biết có khuyên cũng không được, đành nói: “Nhưng Tô Dịch Hàn cũng đã biết mấy năm nay cô tranh mất mối làm ăn của hắn, lại biết cô với Lăng Nhược Tâm tình sâu nghĩa nặng, vẫn luôn đi tìm Lăng Nhược Tâm. Lần này chỉ sợ hắn đã bày sẵn bẫy để chờ cô nhảy vào. Với tính cách của hắn, e là chuyện gì cũng có thể làm được. Ta nghĩ hắn đã lập sẵn bẫy ở núi Bất Chu chờ cô rồi. Nếu không, làm gì có chuyện tình cờ như thế, tự dưng hắn lại nhặt được cửu chuyển lưu quang trục. Chẳng lẽ cô đã quên chuyện ba năm trước rồi sao?”
Chuyện ba năm trước làm sao quên nhanh thế được. Thanh Hạm nhớ rõ, khi hắn biết mỗi khi nàng nghe thấy có nam tử nào biết thêu, thì nhất định sẽ đi tìm, liền truyền tin tới Vô Hối sơn trang, dẫn dụ Thanh Hạm mắc câu. Lần đó, nếu không phải trùng hợp có Thanh Sơn và Lạc Thành ở gần đó, nhận được thư cầu cứu của nàng, nên kịp thời qua trợ giúp, chỉ e nàng đã bỏ mạng rồi.
Ánh mắt Thanh Hạm trở nên kiên định hơn, nhìn Tô Tích Hàn nói: “Dù ở đó đã bày sẵn bẫy, thiết kế nhiều cơ quan nguy hiểm, nhưng nếu ta không đi, thì lòng ta không thể yên được. Nếu đã vậy, chi bằng tự ta đi chứng thực. Hơn nữa, lần này ta sẽ đưa Thanh Sơn, Lạc Thành đi cùng, không sao đâu.”
Tô Tích Hàn biết tính cách của nàng, vừa bướng bỉnh vừa kiên cường, không thể nói nổi, đành phải nói: “Nếu cô nhất định phải đi, thì nhớ cẩn thận!”
Thanh Hạm khẽ nhếch miệng cười, ôm nàng nói: “Ta biết cô lo cho ta! Cô yên tâm, coi như vì cô, ta cũng sẽ không để mình xảy ra việc gì! Nếu ta mà chết, cô sẽ phải thủ tiết mất.”
Nghe nàng luyên thuyên, Tô Tích Hàn bất đắc dĩ thở dài, trừng mắt lườm nàng một cái rồi giúp nàng thu dọn đồ đạc.
Tiếng gõ cửa vang lên, Thanh Hạm khẽ lên tiếng, Thanh Sơn liền bước vào.
Vừa nhìn thấy hành động của nàng, hắn dễ dàng đoán được nàng định làm gì, liền thở dài nói: “Trang chủ, lần này chỉ e cô không đi núi Bất Chu được rồi. Bên phía Tiềm Dương xảy ra chuyện lớn.”
Tiềm Dương chính là núi Tiềm Dương, cũng là xưởng chế binh khí của Thanh Hạm.
Nghe hắn nói vậy, Thanh Hạm nhíu mày hỏi: “Không ph