XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nương Tử, Nàng Đừng Quá Kiêu Ngạo

Nương Tử, Nàng Đừng Quá Kiêu Ngạo

Tác giả: Dạ Sơ

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342250

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2250 lượt.

ĩnh như thế? Hơn nữa, khi làm nhất định sẽ có tiếng động, ngoài kho hàng có người canh gác, làm sao hắn có thể không phát ra chút tiếng động nào được?”
Thanh Hạm nhíu mày, sai Lạc Thành đưa mấy thanh đao vừa đúc xong tới, nàng dùng tay hơi kẹp một chút, không có chút tiếng động nào, lại tuỳ tiện chém xuống, thanh đao kia liền gãy làm đôi. Nội công tâm pháp của Thương Tố môn là thiên hạ vô song, chiêu nhất chỉ đạn tuyệt diệu này, trong Thương Tố môn, trừ Huyền Cơ Tử ra, cũng chỉ có nàng và Tống Vấn Chi biết.
Trong lòng Thanh Hạm bỗng thấy u ám vô cùng, Đại sư huynh, sao huynh phải khổ như vậy chứ? Nhớ đến lần gặp mặt trong đêm hôm trước, tay Thanh Hạm khẽ siết chặt lại. Chẳng lẽ, mọi người đều sẽ phải thay đổi, hơn nữa, còn rất dễ dàng thay đổi sao? Đúng là năm năm quá dài, có quá nhiều thứ có thể thay đổi!
Nhìn thấy tình hình này, Thanh Sơn vô cùng sợ hãi, đang định lên tiếng hỏi, thì thị vệ đã báo lại: “Lạc tổng quản, có Tần công tử cầu kiến.”
Thanh Hạm khẽ mỉm cười: “Hắn tới nhanh thật! Thanh Sơn, lấy mặt nạ cho ta. Đã lâu không gặp hắn, ta cũng nên ra chào hỏi hắn một chút.”
Thanh Sơn khẽ gật đầu, lấy mặt nạ từ trong ngực áo ra đeo lên mặt cho Thanh Hạm. Khuôn mặt thanh tú của nàng bỗng biến mất, đổi thành một khuôn mặt thiếu niên cực kỳ bình thường.
Sau khi biết Thanh Sơn một thời gian dài, Thanh Hạm mới vô tình phát hiện ra hắn có khả năng tuyệt hảo này. Mỗi khi nàng không muốn dùng bộ mặt thật để đi gặp người ta, nàng sẽ nhờ Thanh Sơn dịch dung giúp nàng.
Thanh Hạm vô cùng hài lòng nhìn dáng vẻ cực kỳ bình thường kia của mình, rồi nói với Thanh Sơn và Lạc Thành: “Khi giao hàng, Tần Phong Ảnh đã gặp Thanh Sơn, hắn luôn cho rằng Thanh Sơn là ông chủ của xưởng binh khí Tiềm Dương, còn Lạc Thành là tổng quản. Ta là thiếp thân thị vệ của các huynh. Ta rất muốn nhìn xem, vị bằng hữu cũ không gặp năm năm, giờ như thế nào!!!”






Thanh Hạm ngoan ngoãn đi theo sau Thanh Sơn và Lạc Thành đến phòng khách của xưởng binh khí. Tần Phong Ảnh đã lười biếng ngồi ở ghế trên trong đại sảnh, thản nhiên uống trà. Nhìn thấy Thanh Sơn và Lạc Thành bước vào, hắn cũng không đứng dậy, chỉ lạnh lùng liếc bọn họ một cái nói: “Thanh Sơn đương gia thật cao giá quá, muốn gặp ngươi cũng khó. Dọc đường còn thiết lập mười mấy trạm gác, vào tới đây lại đợi hơn một canh giờ, không biết ai mới là khách hàng đây?”
Tần Phong Ảnh biết, bây giờ không nhiều xưởng có thể cung cấp binh khí, nhưng cũng không ngờ xưởng binh khí Tiềm Dương lại quản lý nghiêm mật như thế. Trên đường vào đây, đếm kỹ ra thì có ít nhất mười ba trạm gác, mà những trạm gác này đều là trạm gác công khai, ngoài những trạm này ra, còn khoảng bảy, tám trạm gác ngầm nữa. Có thể thấy, ông chủ xưởng binh khí Tiềm Dương là một người rất cẩn thận. Những thị vệ phụ trách trạm gác cũng rất có trách nhiệm, chỉ qua việc này cũng đủ thấy ông chủ xưởng binh khí không đơn giản.
Tần Phong Ảnh đã gặp Thanh Sơn vài lần, tuy hắn xử sự rất kỹ càng, tỉ mỉ, nhưng người như vậy sẽ không thể thiết lập được một nơi như thế này, nên hắn cũng ngầm hiểu rằng Thanh Sơn không phải ông chủ thật sự. Bây giờ nhìn thấy Thanh Hạm và Lạc Thành bước vào, Thanh Hạm không có gì xuất chúng, Lạc Thành nhìn lại vô cùng đôn hậu, khiến hắn không khỏi nghi ngờ, rốt cuộc trong bọn họ, ai mới là ông chủ thật sự?
Nghe hắn ta nói vậy, Thanh Sơn cũng chỉ mỉm cười, hắn biết rất rõ muốn vào xưởng binh khí phải đi qua bao nhiêu trạm gác. Nhìn thấy ánh mắt hắn ta đảo qua ba người, hắn cũng đoán được đại khái suy nghĩ của hắn ta, liền ôm quyền nói: “Công tử cũng biết, triều đình quản lý việc sản xuất binh khí rất nghiêm ngặt, nên không thể không cẩn thận một chút. Để công tử đợi lâu, thật có lỗi, nhưng ta cũng vừa quay về xưởng binh khí, nhiều việc cần phải xử lý nên nhất thời không tới ngay được, xin thứ lỗi cho.”
Tần Phong Ảnh khẽ mỉm cười: “Trước khi tới nơi này, ta vẫn luôn hoài nghi khả năng sản xuất của các người, nhưng sau khi đến đây, ta cũng không còn nghi ngờ gì nữa. Chỉ là, vì sao quản lý nghiêm khắc như vậy, mà có thể sản xuất ra những binh khí chất lượng kém như thế?”
Tần Phong Ảnh lạnh lùng cười: “Gây khó dễ cho ngươi? Nếu thật sự cảm thấy khó xử, thì hãy bảo ông chủ thật sự của các ngươi ra nói chuyện với ta đi!”
Thanh Sơn sửng sốt, trầm giọng nói: “Ta chính là chủ nơi này, công tử nói vậy là có ý gì?”
Tần Phong Ảnh hừ một tiếng: “Ngươi hiểu ý của ta mà!” Hắn ta thật sự có chút hiếu kỳ với ông chủ đứng sau tấm màn của xưởng binh khí này. Người như vậy, nếu có thể kéo về làm người của mình, sẽ có lợi rất nhiều.
Thanh Hạm thầm hít sâu một hơi, đứng cạnh Thanh Sơn nói: “Nếu công tử thật sự muốn bàn chuyện với ông chủ của chúng ta, thì cũng nên tỏ thành ý một chút, cứ cố tình gây khó dễ như thế cũng chẳng có tác dụng gì đâu.”
Tần Phong Ảnh khẽ cười mỉm, mắt đầy hứng thú nhìn Thanh Hạm nói: “Nghe giọng điệu của vị huynh đệ này, hình như có chút ý kiến với tại hạ thì phải?”
Thanh Hạm cũng mỉm cười nó