Nếu Anh Chưa Lấy Vợ, Em Chưa Lấy Chồng
Tác giả: Dạ Sơ
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342234
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2234 lượt.
ỉ sai là không nên yêu nàng. Có điều, giao dịch của bọn hắn, cũng không biết là ai đang tính kế ai, nhưng cũng không sao cả, kế hoạch của chúng ta vẫn có thể giữ nguyên như cũ. Ta có thể nhìn ra được, Đại sư huynh nàng vẫn luôn tìm mọi cách bảo vệ nàng. Cái gì mà Nghê Đại Dã kia, có phải tên giả của nàng không?”
Thanh Hạm lè lưỡi với hắn nói: “Vậy mà chàng cũng đoán được à? Nhưng không biết Đại sư huynh ta rốt cuộc trúng độc gì mà ngay cả huynh ấy cũng không giải được, còn cam tâm làm việc cho Tần Phong Dương? Chỉ e lúc độc đó phát tác sẽ rất kinh khủng.”
Nhìn nàng lè lưỡi ra, lòng Lăng Nhược Tâm bỗng run lên, cảm xúc đè nén đã lâu lại trỗi dậy. Trong lòng hắn thoáng nghĩ, không biết nàng có còn ngọt ngào, dịu dàng như lúc trước không. Yết hầu hắn khẽ giật giật, vốn muốn chờ cho nàng nói hết câu chuyện rồi mới hôn nàng, nhưng cuối cùng hắn cũng không nhịn được nữa, chuyện còn chưa nói xong, hắn đã cúi xuống chặn hết lời của nàng.
Cảm giác môi răng quấn quít khiêu khích thần kinh của hai người, xúc cảm tuyệt vời ấy vẫn say lòng người như trong dĩ vãng. Lăng Nhược Tâm nhấm nháp hương vị ngọt lành trong miệng Thanh Hạm, lại không kìm được muốn tiến thêm bước nữa. Hai tay hắn vòng qua ôm lấy hông nàng, siết chặt nàng vào lòng, khiến thân thể của nàng dán sát vào người hắn, đầu lưỡi to đã tham lam len vào tận sâu trong miệng nàng.
Thanh Hạm nhắm mắt, nhẹ nhàng đáp lại sự nhiệt tình của hắn. Ngửi thấy mùi phong lan nhàn nhạt quen thuộc từ người hắn, lòng nàng tràn ngập vị ngọt ngào, nước mắt bất giác rơi xuống.
Nước mắt rơi dọc xuống gò má, chảy vào miệng Lăng Nhược Tâm, chạm vào đầu lưỡi hắn, khiến hắn hoảng hốt, nhẹ nhàng buông Thanh Hạm ra, khẽ lau nước mắt cho nàng, hỏi: “Thanh Hạm, nàng sao thế? Ta làm nàng đau à?”
Thanh Hạm khẽ lắc đầu, đưa tay lên vuốt ve mặt hắn, cười nói: “Chỉ là, ta cảm thấy quá hạnh phúc. Chàng ở bên ta, khiến ta cảm thấy không quá chân thật, ta sợ, đến khi ta mở mắt ra, chàng lại biến mất như một hình bóng mơ ảo, không chạm vào được.”
Nghe nàng nói vậy, trong lòng Lăng Nhược Tâm cảm thấy vô cùng xót xa. Mấy năm qua, vì hắn, nàng đã chịu quá nhiều đau khổ. Hắn cúi đầu hôn lên giọt nước mắt đọng trên khoé mi nàng, dịu dàng nói: “Nàng ngốc quá, hiện giờ không phải ta đang đứng trước mặt nàng sao? Ta hứa với nàng, sẽ không có bất kỳ chuyện gì có thể tách ta và nàng ra nữa.”
Thật ra, chính hắn cũng giống như nàng lúc này, chỉ hận không thể ôm nàng chặt hơn một chút, nhưng lại sợ khiến nàng đau. Hạnh phúc, có đôi khi chỉ đơn giản như vậy thôi, hai người yêu nhau có thể ở bên nhau là hạnh phúc lớn nhất trong cuộc đời rồi.
Thanh Hạm nhẹ nhàng chạm tay lên mặt hắn, vết sẹo kia dài như vậy, to như vậy, khi hắn bị thương, có lẽ đã rất đau…
Cảm nhận được ánh mắt của nàng, Lăng Nhược Tâm khẽ nói: “Vết sẹo này, là do năm đó ta ngã xuống vách đá mà có, có phải xấu lắm không?”
Thanh Hạm khẽ cười: “Một đại nam nhân như chàng, còn thành thân rồi, để ý đến dung mạo làm gì chứ?” Nhìn thấy Lăng Nhược Tâm có vẻ giận dữ, nàng lại nói tiếp; “Thật ra, ta vẫn cảm thấy, bộ dạng lúc trước của chàng có khí tức của nữ tử quá nặng. Cũng có lẽ do trước kia chàng luôn mặc y phuc nữ, cho dù đổi về nam trang, cũng vẫn khiến ta thấy quái dị. Nhưng bây giờ trên mặt chàng có vết sẹo này, lại khiến ta cảm thấy chàng có hương vị của nam nhân hơn. Ta rất thích!”
Nghe nàng nói vậy, Lăng Nhược Tâm cũng cười: “Ta còn nhớ lần đầu tiên ta mặc y phục nam, có người nào đó đã từng nói bộ dạng của ta nhìn rất đẹp, giờ lại nói ta có khí tức nữ tử quá nặng. Sao trước kia ta không phát hiện ra miệng lưỡi của nàng cũng giảo hoạt như thế nhỉ?!”
Thanh Hạm khẽ cười: “Trước kia ta nói cũng là thật lòng mà. Có thể vì ta yêu chàng, nên cảm thấy dáng vẻ nào của chàng cũng đẹp, ta đều thích hết. Hơn nữa, trên mặt chàng chỉ thêm một vết sẹo thôi, cũng khiến chàng thay đổi hẳn. Chỉ cần là chàng, dù thế nào ta cũng thấy dễ nhìn, dù thế nào ta cũng thích.”
Lăng Nhược Tâm thở dài một tiếng, không nhịn được, lại ôm chặt nàng vào lòng nói: “Thanh Hạm! Ta thật sự rất nhớ… nhớ nàng vô cùng… suốt năm năm qua, không có ngày nào ta không nghĩ đến nàng!”
Thanh Hạm đẩy hắn ra nói: “Ta không tin, nếu chàng thật sự nhớ ta, vì sao suốt một thời gian dài như vậy mới xuất hiện? Suốt năm năm qua, rốt cuộc chàng đã đi đâu? Năm đó, sau khi chàng ngã xuống vách đá, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Độc của chàng làm sao giải được? Chàng bị thương nặng như vậy, điều trị thế nào?”
Thật ra, từ lúc mới nhìn thấy hắn, nàng đã rất muốn hỏi những điều này. Nàng thực sự ngạc nhiên, rốt cuộc năm đó hắn đã đi đâu?
Lăng Nhược Tâm mỉm cười, bàn tay to ấm áp vuốt ve khuôn mặt nàng nói: “Nàng hỏi nhiều như vậy, ta biết trả lời câu nào trước bây giờ?”
Thanh Hạm sẵng giọng: “Tuỳ chàng, dù sao, cứ nói cho rõ ràng hết là được rồi.”
Lăng Nhược Tâm kéo nàng vào lòng, nhẹ nhàng bế nàng đến bên giường, ôm nàng nói: “Năm đó, sau khi ngã xuống vách đá, ta nghĩ rằng ta chết chắc rồi. Lúc ấy, khi nàng chụp được chân ta, rồi lại nghe thấy tiế