Tác giả: Dạ Sơ
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342240
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2240 lượt.
án là loại độc dược cực kỳ lợi hại, đã vào cơ thể sẽ không giải được. Mỗi lần độc phát, toàn thân giống như ngàn vạn con kiến gặm cắn. Mỗi nỗi đau thương vô hình dâng lên trong lòng nàng, nàng vươn tay, vuốt ve mặt hắn.
Nhìn vẻ mặt của nàng, Lăng Nhược Tâm khẽ cười với nàng, ý bảo nàng, tất cả đều đã là quá khứ, đừng quá lo lắng.
Thanh Hạm chậm rãi nói: “Thì ra mấy năm nay chàng khổ như vậy. Nhưng bây giờ tất cả đã là quá khứ rồi.” Nhớ lại đủ mọi chuyện xảy ra trong mấy năm nay, trong lòng nàng thầm cảm thán, có đôi khi, vận mệnh thật khó lường.
Lăng Nhược Tâm ôm nàng chặt hơn, nói: “Đúng thế, tất cả đều là quá khứ. Có nàng bên cạnh, ta không sợ gì nữa. Hai năm nay, ta đều nhớ như in mọi chuyện. Nếu năm đó ta không đưa nàng vào cung, thì có lẽ cũng không xảy ra một chuỗi sự việc sau này. Những gì mà hai huynh đệ Tần Phong Dương, Tần Phong Ảnh đã làm với nàng, ta sẽ đòi lại tất cả, từng việc, từng việc một.”
Thanh danh của Vô Hối sơn trang lớn như vậy, nếu Lăng Nhược Tâm đã hồi phục được hai năm, thì với trí tuệ của hắn, sao có thể không đoán ra được là nàng? Sao hắn không đến tìm nàng?
Lăng Nhược Tâm nói: “Năm đó, sau khi nàng rời khỏi Thương Tố môn, vừa giải được hết độc trong người, ta liền muốn tìm tất cả mọi cách để tìm nàng, nhưng ta lại không có chút tin tức nào của nàng, nên ta đoán chắc nàng đã rời khỏi nước Phượng Dẫn. Có điều, ở trong nước Phượng Dẫn, ta căn bản không hề nghe thấy tin tức gì về Vô Hối sơn trang, ta nghĩ có người đã phong toả tin tức về nàng. Lần này ta tìm đến xưởng binh khí Tiềm Dương, cũng là vì đi theo Tần Phong Ảnh mà đến. Gặp lại nàng là điều bất ngờ nhất mà ta chưa từng nghĩ tới. Ta làm thế nào cũng không nghĩ ra được nàng lại là chủ nhân thực sự của xưởng binh khí Tiềm Dương!”
Hắn cũng thật sự rất ngạc nhiên, mấy năm gần đây, nàng vượt qua như thế nào?
Thanh Hạm ngạc nhiên nói: “Ở nước Phượng Dẫn căn bản không nghe thấy tin tức của ta sao? Vậy hôm trước Tô Dịch Hàn làm sao có thể tìm tới đây được? Còn nói thanh danh của Vô Hối sơn trang ở nước Phượng Dẫn rất lớn nữa. Rốt cuộc là chuyện gì thế này? Người đã phong toả tin tức là ai? Hắn có quan hệ gì với Tô Dịch Hàn?”
Lăng Nhược Tâm thở dài nói: “Người phong toả tin tức, e là muốn bảo vệ nàng. Mà trong thiên hạ này, người có bản lĩnh như vậy… hiện giờ ở nước Phượng Dẫn, cũng chỉ có một người làm được thôi.”
Thanh Hạm nhíu mày: “Ý chàng là hắn làm sao?” Lăng Nhược Tâm khẽ gật đầu.
‘Hắn’ mà nàng nhắc đến ở đây, cả hai người đều biết rất rõ. Mà nếu hắn đã cố tình phong toả tin tức của nàng, thật sự muốn bảo vệ nàng, thì sao lại để cho Tô Dịch Hàn tới tìm nàng? Trong chuyện này còn bí ẩn gì nữa?!
Thanh Hạm lại hỏi: “Mấy hôm trước Tô Dịch Hàn có đến tìm ta, đưa cho ta cửu chuyển lưu quang trục, còn nói là nhặt được ở núi Bất Chu. Nếu không phải bên xưởng binh khí Tiềm Dương xảy ra chuyện, chỉ e ta đã chạy tới núi Bất Chu tìm chàng rồi. Chàng có từng đi qua núi Bất Chu không?”
Lăng Nhược Tâm nói: “Núi Bất Chu à? Chưa từng tới. Khi ta ngã xuống vách đá đã đánh mất Cửu chuyển lưu quang trục rồi. Ngày đó bên dưới đáy vực rất nhiều bụi cây, ta nhớ lúc ấy hình như Cửu chuyển lưu quang trục bị rơi ở đó.”
Thanh Hạm oán hận nói: “Tô Dịch Hàn này quả nhiên là cực kỳ ghê tởm. Đến bây giờ vẫn không biết hối cải còn dám tới lừa bà đây. Lần sau mà gặp, đừng có trách vì sao chết trên tay ta. Ta nhất định sẽ không buông tha hắn dễ dàng như thế!”
Biết được tin tức này từ Lăng Nhược Tâm, không cần nghĩ cũng biết ở núi Bất Chu đã giăng sẵn thiên la địa võng chờ nàng bước vào. Thanh Hạm thầm thấy may mắn, cũng may ông trời có mặt, xưởng binh khí Tiềm Dương sớm không xảy ra chuyện, muộn không xảy ra chuyện, lại có chuyện đúng lúc này. Nàng lại nghĩ chuyện này có liên quan đến Tống Vấn Chi. Chẳng lẽ tất cả những gì huynh ấy đang làm đều là vì huynh ấy muốn lặng lẽ bảo vệ nàng?! Những nghĩ lại thì cũng không đúng lắm. Nếu Tống Vấn Chi biết mục đích thật sự của Tô Dịch Hàn khi đến tìm nàng, thì có thể trực tiếp cảnh báo nàng là được. Hơn nữa, nếu không phải lần này nàng và Thanh Sơn cùng đến xưởng binh khí, thì Tống Vấn Chi cũng không thể biết được nàng chính là chủ nhân thực sự của Tiềm Dương.
Nếu Cửu chuyển lưu quang trục đã mất vào thời điểm đó, Thanh Hạm bất giác nhớ lại, khi ấy Tần Phong Dương cũng đã từng phái người giúp nàng tìm kiếm Lăng Nhược Tâm. Có lẽ lúc đó hắn đã nhặt được chiếc vòng tay kia. Nàng thầm thở dài, nếu năm ấy nàng nhìn thấy chiếc vòng đó, không biết sẽ còn gây ra chuyện gì nữa. Nếu chiếc vòng là do Tần Phong Dương lấy đi, thì cũng đã rõ ràng Tô Dịch Hàn là người của ai. Có điều, hắn mất nhiều tâm tư như vậy, rốt cuộc là muốn làm gì?!
Nếu Thanh Hạm đi núi Bất Chu, có lẽ Tần Phong Dương đã chờ sẵn ở đó. Nhiều năm như vậy, hắn vẫn chưa chết tâm sao?
Nhìn vẻ mặt tức giận của nàng, Lăng Nhược Tâm khẽ cười nói: “Bao nhiêu năm không gặp, tính cách nàng hình như càng ngày càng tệ. Dù ở nước Phượng Dẫn ta chưa từng nghe thấy tiếng tăm của Vô Hối sơn trang, nhưng sau khi đến nước Long Mi