XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nương Tử, Nàng Đừng Quá Kiêu Ngạo

Nương Tử, Nàng Đừng Quá Kiêu Ngạo

Tác giả: Dạ Sơ

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342623

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2623 lượt.

kia ra đọc, chỉ thấy bên trên viết mấy chữ “thư bỏ vợ” rất to khiến hắn dở khóc dở cười. Hắn thở dài thật dài nói: “Thanh Hạm ngoan, đừng đùa nữa!”
Thanh Hạm nhíu mày, hơi nhếch miệng nói: “Đùa à? Chuyện chung thân đại sự sao có thể là chuyện đùa? Từ trước tới giờ, ta chưa từng lấy chuyện này ra để đùa. Hơn nữa, ta làm vậy cũng chỉ muốn nói cho nương tử của ta biết, ta không phải không cưới được vợ, còn có người khác đang chờ ta làm Hoàng hậu kìa. Còn hắn, có phúc không biết hưởng, những ngày tháng yên bình tốt đẹp thì không cần, lại dám chơi trò ra đi không một lời từ biệt, rất có cá tính!!! Nhưng ta, lại cực kỳ ghét nương tử có cá tính!”
Tuy Lăng Nhược Tâm đã đoán trước được rằng nàng sẽ tức giận, nhưng không ngờ tình hình lại nghiêm trọng thế này. Tuy hắn biết với bản lĩnh của nàng thì hoàn toàn có thể tìm tới đây, nhưng hắn vẫn nghĩ đến khi hắn xử lý ổn thoả chuyện bên này, nàng mới có thể tìm đến, khi đó, hắn sẽ từ từ dỗ dành nàng. Không ngờ nàng lại tới nhanh như vậy, hơn nữa, cơn giận của nàng còn lớn hơn hắn tưởng tượng rất nhiều.
Lăng Nhược Tâm thở dài nói: “Người xưa vẫn nói, vợ chồng không nên dễ dàng nói chia tay, nàng bỏ nương tử của nàng như vậy, nhưng có từng nghĩ tới sự khổ tâm của hắn không?”
Thanh Hạm mỉm cười, nhìn Lăng Nhược Tâm nói: “Nương tử của ta có nói với ta, chuyện hắn làm vô cùng nguy hiểm, không muốn ta lại bị thương tổn nữa. Nhưng hắn có từng nghĩ tới, bỏ ta lại một mình, đối với ta mà nói, cũng là sự tổn thương lớn nhất trên đời này hay không? Cái gì gọi là khổ tâm? Đơn giản cũng chỉ là lấy cớ mà thôi!”
Nếu nữ nhân đã không nói lý, thì thật sự không có đạo lý gì có thể lọt tai nàng được, hiện giờ, cuối cùng Lăng Nhược Tâm cũng hiểu được câu nói này. Hắn nhìn Thanh Hạm nói: “Hắn làm như vậy, chính là thể hiện hắn yêu nàng đến tột cùng. Vì yêu, nên mới sợ nàng bị thương tổn dù chỉ một chút. Nếu bây giờ nàng vì như vậy mà bỏ hắn, e rằng sau này sẽ hối hận!”
Thanh Hạm trợn mắt lườm hắn một cái, rồi hừ lạnh nói: “E là bây giờ ta không bỏ hắn ta mới hối hận ấy!” Dứt lời, nàng ném lá thư bỏ vợ vào mặt Lăng Nhược Tâm rồi nhấc chân định rời khỏi căn phòng nhỏ kia. Đi không từ giã đã đành, còn dám uy hiếp nàng. Hối hận à? Để xem ai hối hận trước?
Lăng Nhược Tâm vội vươn tay giữ chặt nàng lại nói: “Cơn giận của nàng đã xả xong chưa?”
Thanh Hạm tránh tay hắn ra nói: “Vị công tử này, huynh nghĩ sai rồi. Ta không nổi giận, chỉ muốn hiểu cho rõ một chuyện thôi.” Dứt lời, nàng lại nhấc chân muốn đi.
Lăng Nhược Tâm giữ chặt nàng lại hỏi: “Nàng muốn hiểu rõ chuyện gì?”
Thanh Hạm nói: “Ta hiểu rõ một chuyện, đó là, ta vĩnh viễn không thể sống cùng một người luôn tự cho mình là đúng. Tốt nhất là bỏ đi, một đao chặt đứt nhân tình!” Còn dám nói nàng xả giận à? Đúng là không có thiên lý, cũng không thèm nghĩ đến cảm nhận của nàng khi sáng hôm đó không nhìn thấy bóng người đâu thì thế nào. Dứt lời, nàng vận nội lực vào tay, đẩy hắn văng ra, tiếp tục bước đi.
Lăng Nhược Tâm quýnh lên, giữ chặt nàng lại nói: “Được rồi, tất cả đều là lỗi của ta, có gì từ từ nói. Bây giờ bên ngoài vừa tối vừa nguy hiểm, nàng muốn đi đâu ta sẽ đi cùng nàng.”
Thanh Hạm quay đầu, liếc hắn một cái rồi cười lạnh: “Huynh đi cùng ta? Đừng nói chuyện buồn cười thế. Không phải huynh nghĩ trăm phương nghìn kế muốn thoát khỏi ta sao? Nếu đã muốn rời đi, còn lôi kéo ta làm gì? Hơn nữa, nơi ta muốn đi, huynh đi không được. Bây giờ ta sẽ đi làm Hoàng hậu của ta!”
Nàng nói làm Hoàng hậu, đương nhiên là muốn đi tìm Tần Phong Dương.
Trong lòng Lăng Nhược Tâm vốn chỉ hơi lo lắng, giờ nghe nàng nói những lời này, hắn càng cuống cuồng hơn, sao có thể để nàng đi ra ngoài được?
Từ khi hai người quen nhau tới nay, có vô số lần cãi nhau, cũng đấu võ không ít lần, nhưng chưa bao giờ Thanh Hạm tức giận đến mức này. Theo lý của hắn, thì cứ như là tất cả những gì hắn làm đều là chuyện hiển nhiên, không hề có chút ý thức nào về sai lầm của mình vậy. Giải thích à? Có gì cần phải giải thích nữa? Nói đi nói lại không phải cũng chỉ có vài câu đó thôi sao? Trước khi tìm được hắn, nàng chỉ định dạy bảo hắn một trận thôi, nhưng giờ lại chỉ hận không thể thật sự lột da, chặt xương hắn đi.
Tuy trong lòng Lăng Nhược Tâm biết rõ mình sai ở đâu, trước đây cũng từng thấy nàng tức giận, nhưng chưa từng thấy nàng tức đến mức này, giờ lại nghe thấy nàng muốn đi tìm Tần Phong Dương, hắn cũng không thèm quan tâm là thật hay giả, cứ kéo nàng lại đã rồi tính sau. Thể diện của nam tử hán so với việc vợ mình muốn đi cùng nam nhân khác thì chẳng là gì cả.
Lăng Nhược Tâm cũng không quan tâm có làm đau Thanh Hạm không, lập tức ôm chặt nàng từ phía sau: “Thanh Hạm, đừng giận nữa, ta biết ta sai rồi. Ta bảo đảm rằng lần sau sẽ không dám để nàng lại một mình không quan tâm nữa.”
Thanh Hạm lạnh lùng hừ một tiếng: “Lần sau à? Chàng còn muốn có lần sau nữa à? Lần này còn chưa xong đâu!” Dứt lời, nàng muốn gạt tay hắn ra để bỏ đi, nhưng Lăng Nhược Tâm ôm rất chặt, nàng căn bản không giãy ra được.
Từ trước đến giờ, Thanh Hạm