Tác giả: Dạ Sơ
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342200
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2200 lượt.
vốn rất bướng bỉnh, huống chi, bây giờ lạ đang nóng giận, nàng lập tức dồn khí vào đan điền, lật tay tung chưởng ra, dùng năm thành công lực đánh vào người Lăng Nhược Tâm. Lăng Nhược Tâm bị đau nhưng ôm vẫn rất chặt, dù thế nào cũng không chịu buông tay. Thanh Hạm càng thêm tức giận, tiếp tục tấn công thẳng vào bụng dưới của Lăng Nhược Tâm, máu tươi trào ra khoé miệng hắn, tay hắn rốt cuộc cũng buông lỏng ra, nhưng người thì ngã thẳng xuống đất.
Nhìn thấy bộ dạng này của hắn, Thanh Hạm lại thấy đau lòng. Nàng biết công lực của mình, người bình thường căn bản không thể chịu nổi, chưởng lực vừa rồi của nàng, dù võ công của Lăng Nhược Tâm không thấy, thì e rằng cũng bị thương không nhẹ. Dù sao, đánh hắn mấy chưởng, cơn tức của nàng cũng vơi đi nhiều, liền mắng: “Chàng là heo ngốc sao? Đánh chàng sao chàng không biết tránh?”
Khoé miệng Lăng Nhược Tâm lại trào máu, hơi thở yếu ớt mong manh nói: “Nếu vừa rồi ta tránh ra, sẽ phải buông tay. Chỉ cần buông lỏng tay, nàng sẽ trốn đi. Ta sao có thể để nàng đi được, cho nên, ta sao có thể tránh chứ?”
Thanh Hạm hít sâu một hơi, đi tới cạnh hắn nói: “Chẳng lẽ chàng không sợ ta thật sự đánh chết chàng hay sao?”
Lăng Nhược Tâm khẽ cười nói: “Người ta nói, chết dưới hoa mẫu đơn, thành quỷ cũng phong lưu. Nàng là nương tử của ta, dù thật sự bị nàng đánh chết, ta cũng cam tâm tình nguyện.”
Nghe hắn nói vậy, Thanh Hạm cau mày: “Đúng là so sánh kỳ quặc! Nếu chàng thật sự muốn chết, để ta tặng chàng thêm một chưởng nữa!” Dứt lời, nàng làm ra vẻ muốn bổ một chưởng nữa tới.
Sắc mặt Lăng Nhược Tâm không chút thay đổi, ngồi yên ở đó. Nếu đánh hắn mà có thể khiến nàng bớt giận, thì nàng cứ đánh đi. Hắn tuyệt đối không trả đòn. Nhìn bộ dạng mặc người xâm phạm kia của hắn, lòng Thanh Hạm lại mềm đi, bàn tay vốn đang tung chưởng cũng hạ xuống cực kỳ dịu dàng, biến thành nhẹ nhàng vuốt ve ngực hắn.
Lăng Nhược Tâm nhìn hành động của nàng, biết ngay nàng đã bớt giận, lập tức trầm giọng nói: “Thanh Hạm, đừng giận nữa, được không? Chuyện lần này ta biết sai rồi.”
Thanh Hạm hỏi: “Vậy chàng có biết mình sai ở đâu không?”
Lăng Nhược Tâm nói: “Ta sai ở chỗ tự cho mình là đúng, không nên một mình rời đi xử lý chuyện mà ta tự thấy rằng sẽ gây nguy hiểm cho nàng.” Nam tử hán đại trượng phu, phải biết dũng cảm nhận sai. Thật ra, hắn cũng không cảm thấy mình thực sự làm sai chuyện gì, nhưng vì vất vả lắm mới có thể dập tắt lửa giận của nàng, thì vẫn nên nhận sai trước đi là hơn.
Thanh Hạm trừng mắt lườm hắn một cái nói: “Chàng chỉ nói đúng một nửa thôi, đã là vợ chồng, phải xác định có phúc cùng hưởng, có hoạ cùng chịu. Chàng bỏ ta một mình nhiều năm như vậy, còn muốn tự mình đi làm cái chuyện mà chàng tự cho rằng rất tốt đối với ta, nhưng chàng không hề biết, đối với ta, được ở bên chàng mới là chuyện hạnh phúc nhất.”
Dứt lời, nàng nhẹ nhàng đỡ hắn dậy, xem mạch cho hắn. Tuy mạch đập không ổn định, nhưng cũng không giống người bị thương nặng như hắn thể hiện, khiến nàng hơi nghi ngờ, lấy tay quẹt một chút máu bên miệng Lăng Nhược Tâm, đưa lên mũi ngửi, sau đó trợn to mắt nhìn Lăng Nhược Tâm hỏi: “Nói đi, đây rốt cuộc là thế nào?”
Mùi máu kia rất tanh, căn bản không phải máu người, nhưng nàng ra tay cũng không nhẹ, về lý mà nói, thì thương thế hẳn phải nặng hơn hiện tại rất nhiều.
Lăng Nhược Tâm hơi ngẩn người, nàng bây giờ đúng là quá khác biệt với nàng của năm đó, chuyện này cũng không gạt được nàng, đành phải chấp nhận số mệnh, nói: “Ta đang mặc bộ xiêm y năm đó chúng ta lấy trong Hoàng lăng ra. Năm đó sau khi ta ngã xuống vách đá vẫn luôn mặc nó, nên mới phát hiện xiêm y này, ngoài việc có thể làm gân cốt tráng kiện hơn, thì còn có thể giúp cơ thể chắn một chút ngoại thương nữa.”
Thanh Hạm sửng sốt, nàng nhớ năm đó khi vào cung với Lăng Nhược Tâm, nàng ngại bộ xiêm y đó khó coi, nên đưa cho hắn, không ngờ lại đúng là bảo bối. Trong lòng nàng bán tin bán nghi, quả nhiên đúng là Lăng Nhược Tâm mặc bộ xiêm ý đó.
Nàng hừ một tiếng nói: “Lăng Nhược Tâm, chàng thật có bản lĩnh, biết dùng máu chó để lừa ta!”
Nghe Thanh Hạm hừ lạnh, Lăng Nhược Tâm lại thở dài nói: “Không phải ta muốn lừa nàng, mà vì tình hình vừa rồi rất cấp bách! Nếu ta không giở ra hạ sách này, thì với bộ dạng vừa rồi của nàng, chỉ sợ nàng sẽ thật sự bỏ rơi ta, không thèm quan tâm nữa.”
Nàng khôn khéo hơn trước kia rất nhiều, hơn nữa, dường như y thuật cũng có tiến bộ, tuy vẫn không giỏi lắm, nhưng ít ra cũng dựa vào bắt mạch mà nhận biết được người ta có thật sự sinh bệnh hay không. Nếu biết thế này, vừa rồi hắn sống chết cũng không để cho nàng bắt mạch.
Nghe hắn nói vậy, Thanh Hạm dở khóc dở cười, trừng mắt lườm hắn một cái nói: “Chẳng lẽ chàng không biết ta ghét nhất là bị người khác lừa sao? Chàng có tin không, hiện giờ ta cũng có thể không thèm quan tâm đến chàng nữa!”
Lăng Nhược Tâm kéo tay Thanh Hạm nói: “Tức giận thực ra là chuyện rất không có lợi, nàng cứ dùng lỗi mà ta đã phạm phải để trừng phạt ta đi, h