Tác giả: Dạ Sơ
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342201
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2201 lượt.
ơn nữa, ta cũng nhận lỗi rồi, nàng rộng lượng chút đi mà!” Nhìn nàng tức giận, hắn cũng rất đau lòng.
Thanh Hạm hơi nhướng mày nói: “Ý chàng là ta rất nhỏ nhen à?” Mắt nàng hơi đảo, xấu xa liếc nhìn Lăng Nhược Tâm: “Có điều, chàng nói cũng có câu đúng, nếu ta tức giận thì cứ bắt chàng tự trừng phạt mình đi. Cho nên, ta quyết định rồi, ta sẽ dùng trò lừa gạt của chàng để trừng phạt chàng!” Dứt lời, nàng vung tay muốn tung chưởng về phía hắn.
Thanh Hạm thở dài: “Vô Ưu là con gái của chúng ta. Lần trước đã muốn nói với chàng, nhưng chưa kịp nói thì chàng đã chạy mất rồi. Tính ra, chàng thật sự không đủ tư cách của một người cha.”
Nghe Thanh Hạm nói vậy, trong mắt Lăng Nhược Tâm tràn ngập sự vui sướng, kéo tay nàng hỏi: “Ý nàng là, chúng ta đã có một đứa con gái sao?”
Thanh Hạm khẽ gật đầu: “Đúng thế, năm nay con bé đã hơn bốn tuổi rồi. Diện mạo của con bé giống hệt như khi chàng mặc y phục nữ nhân.” Đâu chỉ dáng vẻ giống hệt nhau, mà tính tình cũng cực kỳ giống, chỉ là, so với Lăng Nhược Tâm, con bé ít ương bướng hơn, lại nhu thuận hơn, nhưng cũng vô cùng thông minh, khéo léo.
Cảm xúc trong lòng Lăng Nhược Tâm lúc này buồn vui lẫn lộn. Hắn thật sự không thể tin được, hắn đã làm cha. Một người vốn trầm ổn như hắn, lúc này cũng không kìm được muốn hoa tay múa chân. Hắn cười hi hi, ôm Thanh Hạm nói: “Thanh Hạm, ta thật sự không biết phải cảm ơn nàng thế nào mới được! Cảm ơn nàng đã sinh con gái cho ta!”
Hắn vừa nói, vừa hôn điên cuồng lên mặt nàng vài cái. Nhưng mà, trên mặt Thanh Hạm vẫn đang dính đầy muội than, chưa lau đi, Lăng Nhược Tâm vừa hôn nàng, đôi môi vốn đỏ hồng của hắn cũng đen thui.
Nhìn bộ dạng đó của hắn, Thanh Hạm không kìm được, liền phì cười, cơn giận tích tụ trong lòng cũng hoàn toàn tan biến.
Lăng Nhược Tâm thấy nàng cười, lại nhìn mấy chỗ hắn vừa hôn trên mặt nàng lộ ra làn da trắng nõn, hắn cũng biết ngay nàng đang cười cái gì. Hắn hơi hối hận, nếu biết làm thế này có thể khiến nàng vui vẻ, thì hắn đã hôn nàng từ lâu rồi.
Lăng Nhược Tâm nhìn vào mắt nàng nói: “Thanh Hạm, mấy năm nay nàng vất vả quá. Một mình nàng nuôi Vô Ưu lớn như vậy, ta đúng là đáng bị đánh, mấy năm nay chẳng những không thể chăm sóc cho nàng, còn khiến nàng phải lo lắng cho ta. Khó khăn lắm chúng ta mới gặp lại nhau, ta lại tự ý bỏ nàng lại.” Dứt lời, trong mắt hắn đầy vẻ hối hận.
Qua mấy năm, Thanh Hạm cũng trưởng thành hơn, đương nhiên có thể nhận ra thành ý trong lời nói của hắn. Nếu nói là khi bị nàng đánh bị thương, việc hắn nhận lỗi với nàng vẫn còn có chút có lệ cho qua chuyện, nhưng lúc này, những lời hắn nói thực sự là những lời trong đáy lòng hắn. Giờ khắc này, hắn mới thực sự thấy hối hận vì những hành vi tuỳ tiện của mình.
Máu mủ tình thâm…
Thanh Hạm trầm giọng nói: “Lăng Đại tiểu thư cao ngạo không ai sánh bằng mà cũng có thể thật sự nhận lỗi, đúng là không dễ dàng gì.”
Lăng Nhược Tâm ôm nàng vào lòng, hai mắt nhìn nàng chăm chú nói: “Trước mặt nàng, ta chỉ là tướng công của nàng thôi, không là gì khác cả.”
Thanh Hạm khẽ cười nói: “Có lẽ vậy! Có điều, tuy Vô Ưu là con gái của chàng, nhưng chàng cũng không phải là cha của Vô Ưu.”
Lăng Nhược Tâm sửng sốt, rồi chợt hiểu ra ý nàng, dở khóc dở cười nói: “Không phải nàng muốn để Vô Ưu gọi ta là mẹ đấy chứ?”
Thanh Hạm hừ một tiếng nói: “Mẹ của Vô Ưu là Tích Hàn, còn về chuyện đến lúc đó, con bé gặp chàng, sẽ gọi chàng thế nào, thì ta cũng không biết.” Nghĩ đến tình cảnh đó, nàng cũng hơi buồn cười. Khi đó, nàng bảo Vô Ưu gọi nàng là cha vì muốn che mắt người đời, cũng không nghĩ đến chuyện khi Vô Ưu gặp Lăng Nhược Tâm sẽ gọi hắn là gì.
Lăng Nhược Tâm sửng sốt, trong lòng cũng rất khổ sở, buồn bã nói: “Có lẽ đó cũng là sự trừng phạt cho việc bao nhiêu năm qua ta không chăm sóc cho mẹ con nàng được! Nhưng chắc chắn ta sẽ có cách khiến con bé gọi ta là cha!”
Thanh Hạm phớt lờ câu nói đó của hắn, hỏi: “Lần này chàng đến tìm Tần Phong Dương làm gì?”
Thấy nàng nói lảng sang chuyện khác, Lăng Nhược Tâm cũng biết chuyện này có bàn tiếp cũng chẳng đi đến đâu. Hơn nữa, bây giờ còn chưa gặp được Vô Ưu, chờ đến khi gặp được con bé, với bản lĩnh của hắn, chắc chắn có thể khiến con bé gọi mình là cha.
Lăng Nhược Tâm nói: “Ta đến tìm hắn, vốn muốn nói cho hắn biết một chuyện, nhưng dường như quan hệ của hắn và Tống Vấn Chi cũng không giống như ta nghĩ. Có lẽ Đại sư huynh nàng và hắn là bằng hữu nhiều hơn là kẻ thù.”
Thanh Hạm không hiểu gì liền hỏi: “Chàng nói thế là sao?”
Lăng Nhược Tâm nói: “Ta vốn lo Tống Vấn Chi bị Tần Phong Ảnh lợi dụng, sẽ quay lại đối phó Tần Phong Dương. Tình hình hiện giờ, tuy Tần Phong Dương có cả thiên hạ, Tần Phong Ảnh lại làm loạn bên ngoài, vốn tưởng rằng Tần Phong Dương đang ở thế hạ phong, ta lo thực lực của hắn với Tần Phong Ảnh không ngang bằng, nên muốn bán chút tin tức cho hắn. Nhưng xem ra ta lo quá xa, tuy Tần Phong Dương bệnh tật, nhưng khôn khéo hơn trước rất nhiều. Xem ra, mấy năm làm Hoàng đế cũng không uổng phí.”
Thanh Hạm cười nói: “Không phải lúc trước chàng nghĩ t