XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nương Tử, Nàng Đừng Quá Kiêu Ngạo

Nương Tử, Nàng Đừng Quá Kiêu Ngạo

Tác giả: Dạ Sơ

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342215

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2215 lượt.

chưa từng nghe thấy đi!” Dứt lời, hắn lại ho khan vài tiếng.
Nhìn thấy vẻ mặt đau đớn khổ sở của hắn, Dương Tiến khẽ hỏi: “Hoàng thượng, có cần tuyên thái y đến điều trị không?”
Tần Phong Dương cười khổ nói: “Nếu tuyên thái y mà có tác dụng, thì mấy năm nay trẫm cần gì phải chịu khổ như thế. Đúng rồi, tình hình của Tống Vấn Chi gần đây thế nào?”
Dương Tiến đáp: “Tống Vấn Chi đã tìm được một xưởng binh khí cung cấp cho Tần Phong Ảnh, nhưng xưởng binh khí đó phòng vệ rất nghiêm ngặt, người của chúng ta không lẻn vào được. Mười ngày trước, Tần Phong Ảnh cũng tới xưởng binh khí kia, trong đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì thì không ai biết. Nhwung mấy ngày trước, Tống Vấn Chi lại phái người tới nhắn rằng hắn đã phá huỷ toàn bộ binh khí của xưởng đó. Nếu Tần Phong Ảnh muốn khởi binh trong một thời gian ngắn, e rằng sẽ khó mà làm được.”
Tần Phong Dương lạnh lùng nói: “Dương Tiến, ngươi vẫn quá coi thương Tần Phong Ảnh rồi. Dưới tay hắn có nhiều người như vậy, cũng không đến lượt hắn tự mình tới xưởng binh khí kia. Hắn làm việc này tất có mục đích khác. Nếu trẫm đoán không lầm, thì hắn tự tới đó, e là vì muốn mua chuộc ông chủ nơi đó thôi. Xem ra, thời gian khởi binh của hắn chắc chỉ trong vòng hai tháng tới. Chúng ta cũng cần phải chuẩn bị sẵn sàng.”
Dương Tiến đáp: “Vâng!”
Tần Phong Dương thở dài: “Tuy trẫm không phải hoàng đế tốt, nhưng cũng không thể để giang sơn lọt vào tay hắn. Với tính cách của hắn, thật sự không thể tưởng tượng nổi hắn sẽ làm ra những chuyện gì.” Hắn dừng một chút rồi nói: “Ngươi cũng nên giám sát chặt chẽ Tống Vấn Chi. Nhưng cũng không thể thật sự gây tổn thương cho hắn, dù sao, hắn cũng là sư huynh của nàng.”
Nghe hắn nói vậy, Dương Tiến lại khẽ thở dài, địa vị của nàng trong lòng Tần Phong Dương thật sự quá quan trọng.
Thanh Hạm nghe bọn họ nói vậy, trong lòng cũng có chút thổn thức. Thì ra bệnh của Tần Phong Dương là do nàng gây ra. Nàng cũng nhớ mang máng hành động của mình năm đó sau khi Lăng Nhược Tâm bị rơi xuống vách đá. Khi ấy, nàng hận hắn đến thấu xương, chỉ ước gì có thể dùng một chưởng đánh chết hắn, nên nàng xuống tay rất nặng, không ngờ lại khiến hắn bệnh tật. Có điều, hắn cũng quá cố chấp, biết rõ trong lòng nàng không có hắn, vậy mà hắn vẫn thương nhớ nàng…
Có điều, nàng thật sự không hiểu, vì sao Đại sư huynh lại có quan hệ với hắn. Hơn nữa, với y thuật tuyệt thế của Đại sư huynh, muốn trị được nội thương của hắn cũng không phải là việc khó. Hai người này, trước kia còn chưa từng gặp mặt nhau, sao lại có ân oán với nhau? Hơn nữa, y thuật của Đại sư huynh cũng không thể tự giải được độc trên người, vậy rốt cuộc Tần Phong Dương đã hạ độc gì?
Tần Phong Dương lại khẽ ho vài tiếng, nói với Dương Tiến: “Đã khuya rồi, trẫm cũng muốn nghỉ ngơi, ngươi lui xuống đi!”
Dương Tiến hơi lo lắng nhìn hắn một cái, xoay người đi ra cửa, vẫn còn muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng lại chỉ thở dài, không nói thêm gì, khép chặt cửa cung, đi ra ngoài.
Nhìn theo bóng Dương Tiến, cuối cùng Thanh Hạm cũng nhớ ra bóng lưng đó chính là sát thủ năm năm trước tấn công nàng khi nàng quay lại khách điếm lấy Lưu Quang Dật Thải, nên nàng cũng hiểu ngay tâm trạng của Dương Tiến lúc đó. Có điều, không biết khi ấy hắn ám sát nàng, có phải đã nhìn thấu thân phận nữ nhân của nàng hay không?
Sau khi Dương Tiến ra ngoài, Tần Phong Dương liền dựa vào ghế lớn trạm hoa, trầm giọng nói: “Các hạ ngồi trên xà nhà lâu như vậy, chẳng lẽ không thấy buồn sao? Xuống dưới này tâm sự chút đi.”
Hắn vừa dứt lời, một người mặc y phục dạ hành nhảy từ trên xà nhà xuống, lạnh lùng nói với hắn: “Ta cứ tưởng bệnh tật của ngươi trầm trọng, sẽ làm cho mắt mờ tai điếc, không ngờ vẫn nhạy bén như xưa. Chỉ là, nếu ngươi đã sớm phát hiện ra hành tung của ta, sao vừa rồi Dương Tiến vào đây, ngươi không cảnh báo? Chẳng lẽ không sợ ta giết ngươi sao?”
Nghe giọng nói của người kia, Thanh Hạm hơi kinh hãi. Giọng nói đó không phải là Lăng Nhược Tâm mà là Tống Vấn Chi. Nàng nhớ rõ bóng người vừa rồi là Lăng Nhược Tâm, sao lại biến thành Tống Vấn Chi rồi? Trong lòng nàng càng thêm tò mò hơn.
Tần Phong Dương cười nói: “Trẫm biết ngươi rất hận trẫm, có điều, giải dược hiện đang ở trên tay trẫm, nên hiện giờ, ngươi nhất định sẽ không giết trẫm. Hơn nữa, nếu ngươi thật sự muốn giết trẫm, vì với thân thủ của ngươi, có rất nhiều cơ hội, cần gì phải đợi chờ lâu.”
Tống Vấn Chi hừ một tiếng nói: “Ngươi nói cũng đúng, chỉ là ta lại đang lo lắng, với sức khoẻ của ngươi như thế, nếu ngày nào đó thật sự đi đời nha ma, thì lúc ấy ta biết tìm ai để đòi giải dược đây?”
Hắn nói chuyện rất cay độc, nhưng Tần Phong Dương cũng không để tâm, chỉ khẽ cười nói: “Ngươi yên tâm, nếu trẫm thực sự có một ngày như vậy, chắc chắn cũng sẽ giao giải dược cho người trẫm cực kỳ tín nhiệm, trả lại tự do cho ngươi.”
Tống Vấn Chi liếc nhìn Tần Phong Dương nói: “Nhưng mà, ngươi rõ ràng không tin tưởng ta, còn phái người theo dõi ta. Thì sao ta phải tin rằng trước khi ngươi chết sẽ giao giải dược cho ta chứ?”
Tần Phong Dương cựa