Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nương Tử, Nàng Đừng Quá Kiêu Ngạo

Nương Tử, Nàng Đừng Quá Kiêu Ngạo

Tác giả: Dạ Sơ

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342416

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2416 lượt.

ói: “Lăng Nhược Tâm, ngươi cũng có ngày hôm nay!”
Vô Ưu cũng hôn lại nàng: “Vô Ưu yêu mẫu thân nhất!” sau đó nhìn sang Lăng Nhược Tâm, hừ với hắn một tiếng.
Nhìn hành động của hai người, Lăng Nhược Tâm tức muốn nổ phổi, nhưng lại chẳng có cách nào với hai nữ nhân một lớn một nhỏ trước mặt. Hắn lạnh lùng nhìn chằm chằm Tô Tích Hàn nói: “Tô Tích Hàn, cô có biết hậu quả của những lời này là gì không?”
Tô Tích Hàn càng ôm Vô Ưu chặt hơn, thản nhiên nói: “Đừng tưởng ‘cô’ sinh Vô Ưu ra, thì ‘cô’ có thể hung dữ với ta. Từng ấy năm trôi qua, ‘cô’ đã từng làm hết trách nhiệm của mình, dù chỉ một ngày chưa?” Lời này của nàng có hai nghĩa, vào tai Lăng Nhược Tâm, thì có nghĩa là hắn chưa làm hết trách nhiệm của một người cha, còn Vô Ưu nghe thì lại thành… hắn không đủ tư cách làm mẹ!
Lăng Nhược Tâm đã từng tưởng tượng hàng trăm ngàn cảnh tượng lúc gặp Vô Ưu, nhưng không ngờ tình huống lại biến chuyển thế này. Gặp thì cũng gặp rồi, nhưng con gái ruột của mình chẳng những không đón nhận mình, còn bị người khác xúi giục gọi hắn là mẹ? Gọi hắn là mẹ đã đành, nữ nhân đáng ghét kia còn dám xúi Vô Ưu không đón nhận hắn! Vô Ưu không đón nhận hắn thì thôi, còn dám nói hắn không ra nam, chẳng ra nữ…
Lăng Nhược Tâm lạnh lùng nói: “Tô Tích Hàn, ta khuyên cô tốt nhất nên biết tốt xấu mà thu tay lại, nếu không, cô nên biết sẽ có hậu quả thế nào!!!” Về chuyện rốt cuộc sẽ có hậu quả gì, thì thực ra trong lòng hắn cũng hơi chùn bước. Mấy năm nay, Tô Tích Hàn giúp hắn nuôi Vô Ưu lớn lên, sớm chiều ở bên Thanh Hạm, nếu hắn dùng thủ đoạn đối phó với nàng, chỉ e Thanh Hạm sẽ không bỏ qua cho hắn.
Tô Tích Hàn không để ý tới hắn, ra vẻ nghẹn ngào nói với Vô Ưu: “Vô Ưu, bây giờ con còn nhỏ nên mới nói vậy, chờ sau này con lớn lên, sợ rằng con sẽ chỉ biết đến mẹ ruột của mình, không để ý đến mẹ nữa!” Dám hù dọa nàng à, được lắm, xem ai chịu thiệt!!!
Nghe Tô Tích Hàn nói vậy, Lăng Nhược Tâm cảm thấy đầu mình như phình ra. Nữ nhân này, tuyệt đối là có tâm bất lương, dám châm ngòi phá hoại quan hệ giữa hai cha con họ như vậy! Bây giờ không nhìn nhận hắn đã đành, còn dám xúi giục Vô Ưu đến lớn cũng không nhận hắn nữa!
Lăng Nhược Tâm không nhịn được, liền giận dữ hét lên: “Tô Tích Hàn!”
Vô Ưu lao ra khỏi lòng Tô Tích Hàn, trừng mắt nói với Lăng Nhược Tâm: “Ta không cần biết người là ai, là mẹ ruột của ta hay là người dưng cũng vậy, tóm lại, ta không cho người ức hiếp mẹ ta!” Dáng vẻ đó của con bé, như muốn tỏ ra mình đã lớn, vô cùng hung dữ.
Vô Ưu lại đi đến bên Tô Tích Hàn, vươn đôi tay nhỏ bé ôm lấy nàng nói: “Mẹ, mẹ yên tâm, người đó xấu xa như vậy, hung dữ như vậy, con không cần người đó làm mẹ con đâu!”
Bộ dạng của Tô Tích Hàn rõ ràng là chỉ sợ thiên hạ không loạn, liền nói tiếp với Vô Ưu: “Con nhìn xem, mẹ con dựa vào việc được gả cho cha con trước, hung dữ đe dọa mẹ như vậy, Vô Ưu, con phải báo thù cho mẹ!” Chuyện hôm nay thực sự quá thú vị, trong lòng nàng vui như nở hoa.
Sau khi nghe Tô Tích Hàn nói vậy, Vô Ưu liền liếc mắt nhìn Lăng Nhược Tâm. Tuy con bé còn nhỏ tuổi, nhưng cũng hiểu cách quan sát sắc mặt người khác. Dáng vẻ của Lăng Nhược Tâm lúc này, hai mắt trợn trừng, người đầy sát khí, lại thấy Tô Tích Hàn nói hắn là mẹ ruột của con bé, nhất thời cũng không dám làm bậy, chỉ dựa vào lòng Tô Tích Hàn nói: “Mẹ, mẹ đừng sợ, nếu người kia dám làm hại mẹ, con sẽ bảo vệ mẹ!”
Từ lúc chào đời tới bây giờ, Lăng Nhược Tâm chưa từng tức giận đến như vậy. Trước mặt người khác, hắn vẫn luôn rất có phong độ, dù vui hay giận cũng không để ai phát hiện ra. Tuy lúc mới quen Thanh Hạm, hai người đều ồn ào cãi vã, nhưng cũng chưa từng tức giận như bây giờ! Mà lúc này, chỉ vừa gặp Vô Ưu, đã khiến hắn giận đến phát điên. Hắn dám thề rằng, Thanh Hạm và Vô Ưu chính là khắc tinh của hắn, có thể làm hắn vui mừng đến tận trời, nhưng cũng có thể khiến hắn nổi trận lôi đình. Mỗi một hành động của hai mẹ con nàng, đều có thể tác động vào mỗi sợi dây thần kinh của hắn.
Vừa nhớ đến Thanh Hạm, Lăng Nhược Tâm lại không kìm được muốn phát hỏa. Trong thiên hạ này, chỉ e có duy nhất một kẻ dở hơi như nàng mới khiến con gái mình gọi mình là cha! Còn tìm cho con gái mình một người mẹ từ trời ơi đất hỡi nữa. Tìm một người mẹ trời ơi đất hỡi đã đành, ít nhất cũng phải tìm một người hiền lương thục đức chứ, lại còn tìm cái người trước đây đã từng có thù hận với hắn, còn xảo quyệt vô cùng nữa!
Lăng Nhược Tâm vốn nghĩ cảnh tượng gặp Vô Ưu sẽ cảm động đến thế nào, không ngờ lại dở hơi như thế! Hắn nghiến chặt răng, cố gắng đè ép sự tức giận trong lòng, dịu dàng ngồi xổm xuống cạnh Vô Ưu nói: “Vô Ưu, thật ra mẹ con nói sai rồi, ta không phải mẹ con, ta là cha con!”
Vô Ưu trợn trừng mắt nhìn Lăng Nhược Tâm, trong đôi mắt sáng ngời của con bé đầy vẻ thương xót, nói với Tô Tích Hàn: “Mẹ, mẹ ruột của con thật đáng thương! Có phải vừa rồi chúng ta cư xử với người rất tệ không, mẹ xem, người ta đau lòng đến điên luôn rồi, ngay cả mình là nam hay nữ cũng không phân biệt được nữa!” Người ta nói phụ nữ liên tâm, có lẽ là thật! Nhưng thực s