Tác giả: Dạ Sơ
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342161
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2161 lượt.
g lòng Vô Ưu vô cùng vui vẻ, ôm Tô Tích Hàn nói: “Mẹ, mẹ không sao chứ?” Trong giọng nói của con bé đầy vẻ lo lắng, thân mật.
Mặt Tô Tích Hàn thoáng hiện ra vẻ yêu thương, nhẹ nhàng ôm Vô Ưu vào lòng nói: “Vô Ưu ngoan, không sao, đừng sợ!”
Vô Ưu chui vào lòng nàng nói: “Mẹ, người này là ai vậy? Sao lại giống con thế?”
Tô Tích Hàn hơi giật mình, Lăng Nhược Tâm là ai? Nàng phải giải thích với Vô Ưu thế nào đây? Chẳng lẽ nói thẳng cho Vô Ưu biết, hắn là cha ruột của con bé? Nhưng nếu nói vậy, chắc chắn Vô Ưu sẽ hỏi nàng, Thanh Hạm là cái gì của con bé? Nếu nàng nói với Vô Ưu, Thanh Hạm mới là mẹ con bé, vậy chính nàng lại là ai đây?
Tô Tích Hàn đã từng nghĩ đến những vấn đề này hàng ngàn vạn lần, cũng biết, chỉ cần Lăng Nhược Tâm chưa chết, thì ngày này cũng sẽ tới. Có điều, nàng không ngờ nó lại tới nhanh như vậy. Nàng thầm thở dài, nói thầm trong lòng: Hắn là cha con, đương nhiên là giống con rồi.
Nhớ đến lần nàng trà trộn vào Huyến Thải sơn trang trộm tơ vàng, bị Lăng Nhược Tâm xử lý nghiêm khắc, trong lòng lại cảm thấy hơi tức giận. Rồi lại nghĩ tới Lăng Nhược Tâm để Thanh Hạm chờ đợi nhiều năm như vậy, chịu biết bao nhiêu giày vò khổ sở, ánh mắt nàng khẽ đảo, dịu dàng nói với Vô Ưu: “Hắn là mẹ của con đó.”
Vừa dứt lời, Lăng Nhược Tâm liền trợn trừng mắt, hắn là mẹ Vô Ưu à? Tô Tích Hàn này, giải thích giỏi quá nhỉ!!!
Trong mắt Vô Ưu lộ ra vẻ không tin, đầy nghi hoặc, con bé kéo tay Tô Tích Hàn hỏi: “Rõ ràng mẹ mới là mẹ con, làm sao người này có thể là mẹ con được?”
Tô Tích Hàn kéo Vô Ưu lại, nghiêm trang nói: “Thật ra, trong chuyện này, cha con vẫn luôn giấu con. Mẹ cũng không phải mẹ ruột của con, ‘hắn’ mới là mẹ ruột của con!”
Vô Ưu cau mày, trong đôi mắt nho nhỏ đầy vẻ khó hiểu, hiếu kỳ hỏi: “Nhưng mà, nếu người này là mẹ ruột của con, sao mấy năm nay còn đều chưa từng gặp bao giờ?”
Tô Tích Hàn thở dài nói: “Có phải con rất hay nhìn thấy cha con ngồi ngẩn người ngắm một bức họa không?”
Vô Ưu gật đầu, đúng là con bé từng nhìn thấy Thanh Hạm ngồi ngẩn người ngắm một bức họa.
Tô Tích Hàn nói tiếp: “Con cũng từng nhìn thấy bức họa kia, người trong bức họa đó, có phải là giống ‘hắn’ y như đúc không?”
Vô Ưu khẽ gật đầu tiếp, rồi nói: “Đúng thế, con còn từng hỏi cha, vì sao người lại ngồi ngẩn người cả ngày nhìn bức họa đó.”
Tô Tích Hàn xoa đầu Vô Ưu nói: “Đúng rồi, người trong bức họa đó chính là hắn, mà hắn cũng chính là mẹ ruột của con. Ta là người vợ mà cha con cưới về sau đó, tính ra, chỉ là mẹ kế của con thôi. Có điều, tình cảm của ta và cha con cực kỳ tốt, Vô Ưu lại đáng yêu như thế, nên mấy năm nay, ta luôn đối xử với con như con gái ruột của mình. Cho nên, Vô Ưu, lần này rốt cuộc con cũng gặp được mẹ ruột của mình rồi, nhưng đừng quên mẹ kế ta đây nhé!” Dứt lời, nàng lấy tay nhẹ nhàng lau khóe mắt, chỉ là, lau mãi, lau mãi cũng làm gì có giọt nước mắt nào.
Nghe Tô Tích Hàn nói vậy, Lăng Nhược Tâm thực sự muốn phát hỏa. Hắn rõ ràng là cha ruột của Vô Ưu, lại bị bẻ ngược nói là mẹ Vô Ưu. Hắn muốn giải thích, nhưng lại không biết nên giải thích thế nào. Hắn biết trong lòng tiểu Vô Ưu đã sớm xác nhận thân phận của Thanh Hạm là cha, Tô Tích Hàn là mẹ. Nhưng nếu như vậy, thì thân phận của hắn là gì đây? Người khác không biết, thì hắn còn có thể giải thích vài câu, nhưng câu nói kế tiếp của Vô Ưu lại khiến hắn muốn phát điên.
Vô Ưu nói: “Mẹ, mẹ cứ yên tâm, dù con tìm được mẹ ruột của mình, thì trong lòng con, mẹ mới là mẹ ruột của con!” Con bé nhìn Lăng Nhược Tâm, ánh mắt như sáng lên nói: “Mẹ ruột con sau khi sinh con ra, không hề chăm sóc con một ngày nào. Con không cần người mẹ như vậy! Hơn nữa, nhìn bộ dạng không ra nam cũng chẳng ra nữ thế kia, con không cần người mẹ như vậy đâu!”
Lúc này Lăng Nhược Tâm đang mặc nam trang, Tô Tích Hàn lại nói hắn là nữ tử, Vô Ưu không nói hắn là không ra nam chẳng ra nữ mới là lạ.
Trước đây, Lăng Nhược Tâm vẫn dùng dáng vẻ nữ nhân xuất hiện trước mặt mọi người, còn chưa bao giờ bị người ta nói là không ra nam, chẳng ra nữ, nhưng trong lòng hắn vẫn luôn tồn tại khúc mắc lớn này. Năm năm nay, dù hắn mặc y phục nam tử, nhưng diện mạo lại quá âm nhu, thường xuyên có thể nhìn thấy một số ánh mắt khác thường, dù hắn oán hận nhưng cũng không thể giết hết những người nhìn hắn như vậy được.
Có điều, mấy người kia nhìn Lăng Nhược Tâm như vậy đã đành, nhưng cũng không có ai dám nói trước mặt hắn câu đó. Không ngờ, hôm nay hắn lại bị con gái ruột của mình nói mình không ra nam cũng chẳng ra nữ! Hắn không phát điên mới là lạ! Mắt hắn càng thâm sâu hơn, trong mắt ngập tràn lửa giận như muốn bốc lên tận trời!
Nghe Vô Ưu nói vậy, Tô Tích Hàn thực sự muốn cười lăn cười lộn, sự bất mãn và phẫn nộ đối với Lăng Nhược Tâm tích tụ trong lòng bao nhiêu năm qua, vào thời khắc này cũng tan biến hết. Nàng ôm Vô Ưu vào lòng, khóe mắt cong lên, hôn Vô Ưu nói: “Vô Ưu đúng là đứa con ngoan của mẫu thân!”
Sau khi nhìn thấy lửa giận trong mắt Lăng Nhược Tâm, Tô Tích Hàn càng thấy khoái trá hơn, nàng khinh miệt lườm hắn một cái, như muốn n