XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nương Tử, Nàng Đừng Quá Kiêu Ngạo

Nương Tử, Nàng Đừng Quá Kiêu Ngạo

Tác giả: Dạ Sơ

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342163

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2163 lượt.

chiêu thức của ngươi, thì ta cũng không thể nhớ ra được người đã từng đấu với ta ở Thúy liễu quán chính là người! Tần Phong Ảnh tính kế thật thâm sâu!”
Trang Võ thở dài: “Hôm nay không giết được ngươi, ta không còn gì để nói hết!”
Lăng Nhược Tâm lại cười: “Có phải ta nên đi đốt hương cảm tạ Tần Phong Ảnh mấy lần bày kế giết ta mà không được không?!” Trang Võ không nói gì, mắt Lăng Nhược Tâm lạnh như băng: “Ta có thể sống được đến bây giờ, không phải nhờ có thiện tâm của Tần Phong Ảnh, mà vì ta xử lý mọi chuyện rất chặt chẽ. Có điều, dù ta đã rất cẩn thận, nhưng năm năm trước vẫn bại dưới tay hắn.”
Trang Võ hừ một tiếng không để ý đến hắn.
Lăng Nhược Tâm thản nhiên nói: “Có điều, hôm nay hắn không có đây, ta cũng sẽ không tính toán chuyện cũ với hắn.” Mắt hắn khẽ đảo, lạnh lùng nói: “Nói, Vô Ưu ở đâu?”
Trang Võ cười nói: “Không phải ngươi tự cho mình là người thông minh nhất thiên hạ sao? Tự ngươi đoán đi!”
Lăng Nhược Tâm cũng cười: “Cho tới giờ ta cũng không dám nghĩ mình thông minh nhất thiên hạ. Nếu Tần Phong Ảnh nghĩ thế thì e rằng hắn cũng sai lầm rồi. Hơn nữa, nếu ta là người thông minh nhất thiên hạ, thì hôm nay đã không tin lời ngươi.”
Trang Võ hừ một tiếng: “Ta chỉ thấy kỳ quái, vì sao ngươi có thể phản ứng nhanh như vậy.”
Lăng Nhược Tâm trầm giọng đáp: “Ta có thể nhận ra được, có lẽ hẳn là nên cảm ơn Tần Phong Ảnh một chút. Hắn giả nhân giả nghĩa, không cho người ở bên cạnh mình tự xưng nô tài hay nô tỳ, nên ta mới phát hiện ra, cung nữ trong chốn thâm cung, sao có thể tự xưng là ‘ta’ được? Hơn nữa, theo ta biết, bản lĩnh thêu của Tô Tích Hàn cũng không tốt đến mức chưa đến nửa canh giờ đã thêu xong nửa bức.”
Trang Võ thở dài: “Ta vốn tưởng mình đã làm rất cẩn thận, kín kẽ, giờ nghe ngươi nói ra, ta mới biết lại có nhiều sơ hở như vậy.”
Lăng Nhược Tâm cũng thở dài: “Đúng vậy, ngươi nhiều sơ hở như vậy, mà đến tận khi ta ra đến cổng Kiền Đức mới phát hiện ra. Người ta nói quan tâm quá sẽ bị loạn, quả thật không sai. Ta cũng không nhiều lời với ngươi nữa. Ta hỏi lại ngươi một lần, Vô Ưu ở đâu?”
Trang Võ lại hừ lạnh: “Ta đã nói rồi, ngươi thông minh như vậy, tự mình đoán đi!” Dứt lời, hắn nghiêng đầu đi, ra vẻ không muốn nói chuyện với Lăng Nhược Tâm nữa.
Lăng Nhược Tâm mỉm cười, nhưng mắt lại phủ sương lạnh, nhẹ nhàng nói: “Ngươi không muốn nói, ta cũng không ép ngươi. Hơn nữa, ta cũng biết ngươi cực kỳ trung thành với Tần Phong Ảnh, dù ta có dùng cái chết để uy hiếp ngươi, ngươi cũng sẽ không sợ. Cho nên, ngươi có thể yên tâm, ta nhất định sẽ không để ngươi chết!” Hắn liếc nhìn Trang Võ một cái rồi gằn từng tiếng một: “Nhưng ta sẽ khiến cho ngươi sống không bằng chết!”
Nghe hắn nói vậy, mặt Trang Võ biến sắc, hắn đã sớm nghe nói về thủ đoạn của Lăng Nhược Tâm. Hắn trừng mắt nhìn Lăng Nhược Tâm hỏi: “Ngươi muốn gì?”
Lăng Nhược Tâm thản nhiên nói: “Ta chẳng muốn gì cả, chỉ muốn biết tin tức của Vô Ưu!”
Trang Võ hừ một tiếng, trên mặt có vẻ thả lỏng hơn nhưng lại nghiêng đầu không để ý đến Lăng Nhược Tâm.
Tay Lăng Nhược Tâm rút một cây kim thêu, bấm ngón tay nhẹ bắn ra, cây kim kia liền cắm vào trong cơ thể Trang Võ. Chỉ một lát sau, cơ thể Trang Võ như bị hàng nghìn hàng vạn con kiến gặm nhấm, vừa đau vừa ngứa đến tận tâm can, khiến hắn như muốn phát điên, nhưng bất hạnh thay, huyệt đạo của hắn đã bị phong bế, căn bản không thể cử động được.
Lăng Nhược Tâm không nói gì, chỉ mỉm cười nhìn hắn, chưa đến nửa khắc, cuối cùng Trang Võ cũng nghiến răng nghiến lợi nói: “Vô Ưu ở ngay trong mật thất dưới giường!”
Nghe hắn nói vậy, Lăng Nhược Tâm liền vội vàng lao tới bên giường, kéo chăn đệm ra, nhìn thấy chốt trên ván giường, hắn đưa tay kéo lên, dưới giường lộ ra một cửa mật thất lớn hình chữ nhật, Tô Tích Hàn nằm trong đó, bên cạnh Tô Tích Hàn, là một bản sao thu nhỏ của chính hắn, không phải Vô Ưu thì là ai?
Vừa nhìn thấy Vô Ưu, Lăng Nhược Tâm vô cùng mừng rỡ, đưa tay bế cô bé lên, thăm dò mạch đập của cô bé, thấy huyệt đạo của cô bé bị phong bế, vội đưa tay giải huyệt cho cô bé.
Vừa nhìn thấy Lăng Nhược Tâm, Vô Ưu mở to đôi mắt sáng ngời, đầy vẻ kinh ngạc, cái miệng nhỏ nhắn cũng há thành hình chữ o, không biết nên nói gì.
Khóe miệng Lăng Nhược Tâm càng cong hơn, đôi mắt vốn đầy sương lạnh giờ chỉ ngập tràn sự ấm áp và vui mừng, hắn nhẹ nhàng hỏi: “Con là Vô Ưu đúng không?”
Trong mắt Vô Ưu đầy vẻ nghi hoặc, nhưng vẫn gật đầu, cũng không quá để tâm đến hắn. Nhiều ngày nay, cô bé bị người ta đưa đi đường xa, chịu bao nhiêu sợ hãi, bây giờ nhìn thấy ánh mắt Lăng Nhược Tâm nhìn cô bé cực kỳ dịu dàng, lại có dáng vẻ rất giống cô bé, nhưng cô bé vẫn hơi sợ hãi, nhảy vào trong mật đạo, cầm tay Tô Tích Hàn kêu: “Mẹ, mẹ, mẹ sao rồi?”
Lăng Nhược Tâm hít sâu một hơi, một tay kéo Tô Tích Hàn ra, một tay giải huyệt cho nàng ta.
Vừa được giải huyệt, Tô Tích Hàn liền thở phào một hơi, thở dài nói: “Làm ta chán muốn chết đi được!” nhìn thấy Lăng Nhược Tâm, nàng ta nói tiếp: “Thì ra ngươi chưa chết à!”
Thấy Tô Tích Hàn có thể nói chuyện được, tron