pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nương Tử, Nàng Đừng Quá Kiêu Ngạo

Nương Tử, Nàng Đừng Quá Kiêu Ngạo

Tác giả: Dạ Sơ

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342158

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2158 lượt.

ự không thể giống như Lăng Nhược Tâm và Vô Ưu.
Nghe Vô Ưu nói vậy, trong lòng Thanh Hạm không kìm được, muốn cười lăn cười lộn, nàng cố gắng dùng sức nhịn cười, nói: “Vậy Vô Ưu định đối xử với mẹ ruột của mình thế nào?”
Lăng Nhược Tâm nghe Vô Ưu nói vậy, chỉ cảm thấy mình vô cùng chán nản, thói đời đảo điên gì thế này? Hắn chỉ nói thật, vậy mà ngược lại còn bị người ta nói thành điên khùng!
Vô Ưu nghĩ một chút rồi nói: “Chúng ta vẫn nên mau chóng tìm cha đã, sau đó bảo cha bỏ người kia, có lẽ như vậy có thể chữa được bệnh điên của người ấy!” Lý luận kiểu gì đây??!!!
Vừa nghe Vô Ưu nói vậy, Lăng Nhược Tâm hoàn toàn chán nản. Trong thiên hạ này, chỉ e có một mình con gái bảo bối Vô Ưu của hắn là đi xui mẹ ruột mình bỏ rơi cha ruột mình. Hắn lập tức giận điên người, rốt cuộc cũng bất chấp hết, một tay kéo Vô Ưu tới, tay kia vung lên định đánh xuống mông Vô Ưu, nhưng ngay lúc này, lại nghe tiếng quát đầy phẫn nộ vang lên: “Lăng Nhược Tâm, chàng đang làm cái gì thế?”






Vừa nghe giọng nói này, bàn tay kia của Lăng Nhược Tâm không cách nào hạ xuống được nữa, bên tai còn truyền tới tiếng khóc rung trời chuyển đất của Vô Ưu khiến hắn ngẩn người, hắn còn chưa động thủ, Vô Ưu khóc cái gì chứ?
Chờ đến khi Thanh Hạm giận dữ giật Vô Ưu ra khỏi tay hắn, hai mắt trừng trừng nhìn hắn, cuối cùng hắn mới hiểu được rốt cuộc vì sao Vô Ưu khóc. Tiểu nha đầu này, mới lớn có nhiêu đó mà đã biết tính kế hắn rồi.
Vừa nghe thấy tiếng khóc của Vô Ưu, Thanh Hạm tức giận nói: “Hay cho Lăng Nhược Tâm chàng, còn dám đánh Vô Ưu!!!” Cho tới bây giờ nàng còn chưa từng dám đánh Vô Ưu, vậy mà hắn vừa gặp Vô Ưu đã dám đánh con bé, trên đời này làm gì có người cha nào như thế chứ!
Lăng Nhược Tâm thanh mính nói: “Ta không đánh con bé mà!” Hắn còn chưa đánh Vô Ưu, chỉ là tay đã giơ lên rồi thôi. Hắn biết Thanh Hạm sẽ không tin hắn, nhưng giải thích thì vẫn phải giải thích, bị thua trên tay con gái ruột của mình có tính là mất thể diện không?!
Vô Ưu khóc òa lên rất đúng lúc: “Cha, người đó đánh con!” Giọng nói ngây thơ đầy vẻ ấm ức.
Tô Tích Hàn nghẹn lời, a a ơ ơ cả nửa ngày cũng không nói được câu nào rõ ràng.
Lúc này Vô Ưu mới ngừng khóc lóc, kéo tay áo Thanh Hạm nói: “Cha, cha đừng nổi nóng với mẹ!” Dứt lời, con bé lại chỉ tay về phía Lăng Nhược Tâm nói: “Đều là tại người đó không tốt, vừa tới đã hung dữ rồi.”
Lăng Nhược Tâm thực sự muốn ngất xỉu luôn cho xong. Hắn vừa tới đã hung dữ với Vô Ưu lúc nào chứ? Rõ ràng là cô nhóc con này bắt nạt hắn mà!
Thanh Hạm không biết rõ lắm đầu đuôi sự việc thế nào, vẻ mặt dịu dàng hỏi: “Con có biết người đó là ai không?”
Vô Ưu đáp: “Mẹ nói người đó là mẹ ruột của con. Nhưng mà người đó vừa tới đã hung dữ với con rồi, còn quát cả mẹ nữa!”
Thanh Hạm trừng mắt lườm Tô Tích Hàn một cái, rồi hỏi tiếp: “Vậy còn có biết vì sao người đó phải quát mẹ con không?” Vô Ưu gọi Lăng Nhược Tâm là mẹ khiến trong lòng nàng thầm nở hoa: Lăng Nhược Tâm à Lăng Nhược Tâm, chàng cũng có ngày hôm nay! Xem ra lúc trước nàng cưới Lăng Nhược Tâm thật không uổng công mà.
Vô Ưu trả lời cực kỳ già dặn nói: “Đó là vì sau khi người đó sinh con ra thì không thèm... quan tâm đến con nữa. Mẹ vất vả nuôi con lớn lên, giờ người đó lại muốn quay về cướp cha lại. Cha, người ngàn vạn lần đừng vứt bỏ mẹ mà!” Dứt lời, con bé còn trừng mắt lườm Lăng Nhược Tâm, rồi lại dùng ánh mắt đầy kỳ vọng nhìn Thanh Hạm.
Lăng Nhược Tâm không khỏi hít sâu một hơi, hắn chưa từng nghĩ tới, mình sẽ trở thành ‘tình địch’ với một nữ tử...
Nghe Vô Ưu nói vậy, Thanh Hạm không khỏi sững sờ, Tô Tích Hàn thật biết cách dạy Vô Ưu, rốt cuộc nàng cũng biết vì sao Lăng Nhược Tâm lại giận dữ như vậy. Nàng vốn định trêu đùa Lăng Nhược Tâm một chút nữa, nhưng chợt nhớ ra Vô Ưu vẫn còn là một đứa trẻ, nếu không phân rõ đúng sai, cứ để mặc Tô Tích Hàn nói linh tinh trước mặt Vô Ưu, thì e rằng Lăng Nhược Tâm sẽ rất thảm.
Thanh Hạm ôm Vô Ưu vào lòng nói: “Vô Ưu còn nhỏ, chuyện này vẫn chưa hiểu hết. Không phải người đó đến để cướp cha!” Nàng kéo Lăng Nhược Tâm lại gần nói: “Con nhìn dáng vẻ của người này xem, hắn là nam nhân, không giống chúng ta, ở chỗ này của hắn, có hầu kết này, con sờ thử xem.” Dứt lời, nàng trừng mắt liếc Lăng Nhược Tâm một cái, ý bảo hắn ngồi xổm xuống.
Sau khi Lăng Nhược Tâm ngồi xổm xuống, Thanh Hạm liền kéo bàn tay nhỏ bé của Vô Ưu xoa lên hầu kết của Lăng Nhược Tâm.
Vô Ưu ngạc nhiên sờ soạng hầu kết của Lăng Nhược Tâm, rồi nhanh chóng rụt bàn tay nhỏ bé về, mở to hai mắt nhìn Thanh Hạm nói: “Cha, hắn thật sự không quá giống chúng ta!”
Lăng Nhược Tâm không nhịn được nói: “Ta vốn không giống mấy người mà.”
Thanh Hạm nhìn Vô Ưu nói tiếp: “Trên đời này, chỉ nam nhân có hầu kết thôi, ví dụ như Thanh Sơn thúc thúc của con vậy. Còn chúng ta không có hầu kết, cho nên đều là nữ nhân. Con hiểu ý của ta không?”
Nghe Thanh Hạm giải thích như vậy, Lăng Nhược Tâm cũng thấy buồn cười. Vô Ưu chỉ là một đứa bé hơn bốn tuổi, làm sao có thể h