Tác giả: Dạ Sơ
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342166
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2166 lượt.
g Tần Phong Dương.
Lăng Nhược Tâm cẩn thận xem xét dấu vết xung quanh, suy tính xem với tính cách của Tần Phong Ảnh thì hắn sẽ xử lý chuyện này thế nào. Cung của Đức phi nằm ở giữa hậu cung, cửa cung gần đây nhất của cổng Kiền Đức. Từ nơi này ra cổng Kiền Đức phải qua vài trạm gác, còn có thị vệ tuần tra đi lại. Trong cung có quy củ riêng, đêm xuống, trừ kiệu của hậu phi Hoàng đế, thì những người khác không thể ngồi kiệu, mà đám thị vệ nếu nhìn thấy có người lạ ra vào, chắc chắn sẽ đối xử như thích khách.
Hành động lần này, dù là mưu kế của Tần Phong Ảnh, nhưng hắn tuyệt đối sẽ không tự mình động thủ. Tần Phong Dương cũng chỉ lập duy nhất một phi tử là Niệm Du, cho nên có thể loại bỏ khả năng ngồi kiệu. Nếu không ngồi kiệu, chỉ cần đi bộ, thì mang theo một đứa bé và một nữ tử muốn công khai ra khỏi cung sẽ không dễ dàng gì, trừ khi là cao thủ có võ công tuyệt thế.
Niệm Du không biết võ công, nếu người ở bên cạnh nàng ta là một cao thủ võ công thì sẽ không có sơ hở gì, nhưng vì phải ẩn thân, nên cũng không thể cài quá nhiều người vào, nhiều nhất chỉ khoảng hai người, có điều, vừa xuất cung nhất định sẽ có người tiếp ứng.
Nghĩ đến đây, Lăng Nhược Tâm liền thi triển khinh công bay về phía cổng Kiền Đức, vì không muốn xảy ra đấu võ vô ích, hắn liền chọn cách đi dọc theo nóc nhà để thăm dò.
Cung đăng soi sáng khắp cung, khắp nơi đều yên tĩnh.
Lăng Nhược Tâm đứng trên nóc nhà nhìn khắp mọi nơi, trừ thị vệ canh gác, trong cung không hề có động tĩnh gì đặc biệt. Hắn hơi lo lắng, rồi lại tự nhủ mình phải bình tĩnh, nếu hắn không bình tĩnh, với tính cách dễ bị kích động như Thanh Hạm, sẽ càng không biết phải làm thế nào.
Nghĩ vậy, hắn liền chạy nhanh về hướng cổng Kiền Đức, tai chú ý nghe từng động tĩnh nhỏ, mắt cũng nhìn khắp bốn phương.
Có điều, khi hắn đến cổng Kiền Đức, suốt chặng đường cũng không phát hiện có gì dị thường. Hắn thầm hít sâu một hơi, nếu cung nữ kia nói thật, thì hắn cứ việc ở đây canh giữ, chắc chắn có thể đợi được người bắt Vô Ưu xuất hiện.
Suy nghĩ này vừa xuất hiện, trong lòng Lăng Nhược Tâm không khỏi kinh hãi, cung nữ à? Đúng vậy, sao hắn lại sơ xuất như thế chứ? Vừa nghĩ vậy, hắn liền thầm mắng mình, hắn thật quá ngu ngốc, lại đi tin lời cung nữ kia!
Lăng Nhược Tâm vội vàng xoay người quay lại cung Đức phi, trong cung vẫn hỗn độn như trước, nhưng cung nữ kia thì không thấy bóng dáng đâu. Tình hình này đã chứng thực suy đoán của hắn là chính xác. Khóe miệng hắn khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh, khôn khéo như hắn mà cũng có lúc bị người khác lừa gạt. Hắn siết chặt nắm tay, mắt lạnh như băng.
Tay Lăng Nhược Tâm rút châm ra, chậm rãi bước vào phòng trong, gió thổi rèm lụa mơn trớn qua mặt Lăng Nhược Tâm. Thân thể hắn di chuyển cực kỳ nhẹ nhàng, hai mắt thâm sâu nhìn chằm chằm về phía trước, tai cũng chăm chú lắng nghe động tĩnh xung quanh.
Lăng Nhược Tâm nhẹ nhàng vén mành phòng trong, tấm mành phát ra tiếng kêu lanh lảnh. Trường kiếm lao vun vút tới, không có chút sát khí nhưng đâm thẳng vào vị trí tim Lăng Nhược Tâm, một chiêu vừa nhanh vừa độc, rõ ràng đã được huấn luyện rất nghiêm khắc. Chiêu thức tuy đơn giản, nhưng chiêu nào cũng muốn lấy mạng người, phong bế cánh cửa phía sau khiến Lăng Nhược Tâm không thể lùi lại được.
Khi Lăng Nhược Tâm bước vào phòng đã có phòng bị trước, cánh cửa duy nhất đã bị đóng lại, không có nghĩa là hắn sẽ chết. Kinh nghiệm giao đấu của hắn tuy không phong phú gì, nhưng tư duy của hắn thì vô cùng tốt. Không có sát khí cũng không có nghĩa là không lộ ra sơ hở gì. Ít nhất chiêu vừa rồi cũng lộ ra tung tích kẻ đang ẩn nấp trong phòng. Cho nên, Lăng Nhược Tâm đã dự liệu trước, ngay khi mũi kiếm kia chưa kịp đâm tới, hắn đã bay lên, khó khăn tránh được sát chiêu kia.
Người kia biết Lăng Nhược Tâm lợi hại, vốn muốn đâm một kiếm thành công, không ngờ hắn lại thoát được, trường kiếm xuyên qua bên cạnh Lăng Nhược Tâm, còn kim thêu trong tay Lăng Nhược Tâm đã bắn ngay vào huyệt thiên trung và huyệt kiên tinh của người kia ngay trong khoảnh khắc đó. Người nọ thầm thấy kinh hãi, định lùi về đằng sau, nhưng cây châm đó phóng ra vừa nhanh vừa chính xác, mà chiêu thức của hắn ta thì đã dùng hết, căn bản không thể tránh được!
Ngay khi người kia trúng châm, Lăng Nhược Tâm cũng hạ xuống từ không trung. Hai mắt người kia trợn trừng đầy vẻ không thể tin nổi.
Lăng Nhược Tâm lạnh lùng nói: “Ta đang nghĩ là ai, thì ra là ngươi!” Hắn đưa tay kéo mặt nạ da người của người kia xuống, thì ra là Trang Võ.
Lăng Nhược Tâm hừ lạnh nói: “Ta đã nghĩ trên đời chỉ có mình ta là một nam nhân đi giả trang thành nữ tử, không ngờ thì ra người hầu của Thái tử cũng có sở thích này.” Trang Võ hừ lạnh một tiếng, không nói gì, Lăng Nhược Tâm lại nói tiếp: “Ta càng không ngờ võ công người hầu của Thái tử lại tốt như vậy, hơn nữa còn có đủ tố chất làm sát thủ nữa chứ. Có điều, muốn giết ta cũng không dễ như vậy!”
Trang Võ hừ một tiếng: “Hôm nay không giết được ngươi, ta không còn gì để nói nữa!”
Lăng Nhược Tâm thở dài: “Nếu không phải hôm nay nhìn thấy