Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nương Tử, Nàng Đừng Quá Kiêu Ngạo

Nương Tử, Nàng Đừng Quá Kiêu Ngạo

Tác giả: Dạ Sơ

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342130

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2130 lượt.

phận với Tô Tích Hàn, nếu không, ngày đó ông cũng không viện cớ để đuổi đại sư huynh nàng đi. Hơn nữa, nếu đại sư huynh nàng đồng ý cưới Tô Tích Hàn, thì cũng đâu cần chờ tới hiện tại. Việc trước mắt bây giờ là chúng ta nên suy nghĩ cách xử lý chuyện thuốc nổ thì hơn.”
Nghe hắn nói vậy, Thanh Hạm cũng thấy có lý, liền thở dài nói: “Trên thế gian này, chuyện khó cưỡng ép nhất có lẽ chính là duyên phận. Nếu có duyên, dù cách xa ngàn dặm cũng sẽ gặp lại, nếu vô duyên, dù nằm cùng giường cũng khó đồng tâm.”
Lăng Nhược Tâm nhẹ nhàng cầm tay nàng nói: “Nàng hiểu được những đạo lý này là tốt rồi.”
Tuy Thanh Hạm vẫn không biết ngày đó Huyền Cơ Tử đã nói gì với Tống Vấn Chi, nhưng cuối cùng nàng cũng hiểu câu ‘nghĩ thông suốt’ của Tống Vấn Chi là nói chuyện gì. Nàng nghiêng đầu nhìn Lăng Nhược Tâm, lại thấy hắn cũng đang nhìn nàng, liền khẽ mỉm cười với hắn. Trong mắt Lăng Nhược Tâm, đây là nụ cười đẹp nhất của nàng kể từ ngày hai người quen nhau đến giờ, khiến cho tim hắn bỗng đập thình thịch lên từng nhịp mạnh mẽ.
Chờ đến khi bọn họ quay về hoàng cung, thì khắp nơi đã lên đèn. Trong tay bọn họ đang cầm lệnh bài trong cung, có thể công khai ra vào. Có điều, cả hai người đều ngại quy củ trong cung phiền phức, đi bộ lại quá chậm, liền thi triển khinh công bay qua từng nóc nhà trong hoàng cung.
Trong cung bây giờ vô cùng hỗn loạn, thi thể thị vệ rải rác khắp nơi. Lăng Nhược Tâm và Thanh Hạm nhìn quanh một vòng, xem ra Tần Phong Ảnh đã chủ tâm muốn giết người. Không biết Tần Phong Dương bây giờ thế nào, liệu có chịu khuất phục Tần Phong Ảnh hay không.
Thanh Hạm lại nghĩ, nếu Tần Phong Dương đã khuất phục Tần Phong Ảnh, thì đám thị vệ này cũng sẽ không chết, mà người chết chính là hắn mới phải. Với tình cách của Tần Phong Ảnh, một khi lên được ngôi vị hoàng đế, hắn ta ắt sẽ không thể để cho Tần Phong Dương tồn tại trên đời.
Lăng Nhược Tâm và Thanh Hạm vội vàng lao tới tẩm cung Tần Phong Dương, nơi đó đèn đuốc sáng trưng, xung quanh bốn phía đều có vệ sĩ mặc áo giáp đứng gác…






Vừa nhìn thấy tình hình này, Lăng Nhược Tâm biết ngay Tần Phong Dương đang ở bên trong. Có điều, xung quanh tẩm cung có quá nhiều thị vệ mặc giáp đen, nếu cố tình xông vào e sẽ không ổn.
Thanh Hạm hỏi: “Phải làm sao bây giờ?”
Lăng Nhược Tâm thở dài nói: “Nơi này tuy rất gần tẩm cung, nhưng lại quá nhiều thị vệ, nếu đánh động đám thị vệ này, chỉ e sẽ càng khiến nhiều thị vệ nữa kéo tới theo. Cho nên, hiện giờ chỉ có thể dùng trí, không thể dùng sức mạnh được.”
Thanh Hạm trừng mắt lườm hắn một cái nói: “Ta biết là chỉ có thể dùng trí, không thể dùng sức mạnh. Nhưng vấn đề là nên dùng trí thế nào trong tình hình này đây?”
Lăng Nhược Tâm đáp: “Nếu ta nghĩ ra thì đã không cần ở đây mà sầu não. Ta nghĩ, tình hình hiện tại, dùng độc là tốt nhất. Nhưng lúc này thì biết đi đâu tìm độc dược đánh ngất người ta bây giờ chứ??”
Thanh Hạm kéo tay áo hắn, hắn mới chợt bừng tỉnh, khen ngợi: “Thuốc mê này lợi hại quá.”
Mặt Thanh Hạm đầy vẻ đắc ý nói: “Giờ chàng đã biết lợi hại chưa? Nhưng bây giờ cũng không phải lúc để khen ta. Chúng ta nên nghĩ cách vào trong thì hơn.”
Lăng Nhược Tâm khẽ gật đầu, hai người đến tẩm cung này nhiều lần nên cũng khá quen đường. Hai người nhẹ nhàng nhảy lên lầu các, sau đó ẩn người treo trên xà nhà, vừa vặn nhìn được toàn bộ tình hình trong tẩm cung.
Trong tẩm cung đèn đuốc sáng trưng, Thanh Hạm nhìn thấy Tần Phong Dương đang nằm trên ghế lớn, còn Tần Phong Ảnh đắc ý ngồi đối diện hắn. Mặt Niệm Du đầy lo lắng ngồi cạnh Tần Phong Dương, trong đôi mắt xinh đẹp đầy vẻ hoảng sợ.
Tần Phong Ảnh lạnh lùng nói: “Sự kiên nhẫn của ta có giới hạn. Tốt nhất là ngươi nên nhanh chóng quyết định đi. Nếu không, hậu quả sẽ khiến ngươi hối hận cả đời đấy!”
Tần Phong Dương khẽ ho nhẹ, sau đó gằn từng tiếng một: “Hối hận à? Điều khiến trẫm hối hận nhất trong cuộc đời này, đó là có một người ca ca như ngươi, lại dám dùng bệnh tình của mẫu hậu để dụ trẫm xuất cung. Có điều, cũng phải thôi, năm đó, ngay cả phụ hoàng ngươi cũng dám giết, thì làm sao có thể bận tâm đến bệnh tình của mẫu hậu chứ. Có điều, ta vẫn không thể hiểu được, làm thế nào mà ngươi có thể làm những chuyện này chứ?”
Tần Phong Ảnh cười ha hả nói: “Năm đó, nếu không phải tại mẹ con các ngươi buông lời gièm pha bên tai phụ hoàng, thì làm sao ông có thể xuất hiện ý nghĩ muốn phế bỏ ta? Ta chỉ ước các ngươi chết thật nhanh thôi. Không ngờ dùng bệnh tình của bà ta cũng dụ được ngươi ra ngoài, ta không biết nên nói ngươi hiếu thuận hay nên nói ngươi ngốc nghếch đây?”
Tần Phong Dương ho khan, không để ý tới hắn ta. Tần Phong Ảnh lại nói tiếp: “Còn nữa, sau này không cho phép ngươi tự xưng là trẫm! Giang sơn này sắp không còn là của ngươi nữa rồi!”
Tần Phong Dương cười lạnh nói: “Giang sơn thuộc về ai, không phải do ngươi quyết định, cũng không phải do trẫm quyết định, mà là do sinh linh trong thiên hạ định đoạt. Một con người âm u, nham hiểm, độc ác như ngươi, căn bản kh


Snack's 1967