Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nương Tử, Nàng Đừng Quá Kiêu Ngạo

Nương Tử, Nàng Đừng Quá Kiêu Ngạo

Tác giả: Dạ Sơ

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342143

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2143 lượt.

ông xứng làm hoàng đế! Hơn nữa, nếu hôm nay ngươi có thể giết trẫm thì đã động thủ từ lâu rồi, đâu cần phải đứng đây nói những lời vô nghĩa?”
Tần Phong Ảnh cười ha ha nói: “Ngươi mở miệng ra là nói ta nham hiểm độc ác, thật ra, chính ngươi cũng đâu hơn gì ta. Treo câu nhân nghĩa đạo đức trên cửa miệng, nhưng cuối cùng không phải ngươi cũng giống ta sao? Vì ngôi vị hoàng đế của mình mà có thể bỏ qua dân chúng của mình không thèm quan tâm! Tần Phong Dương, ngươi có tin rằng bây giờ ta chỉ cần đốt một cây pháo hoa, thì toàn bộ thành Phượng Tiềm sẽ trở thành một vùng hoang phế hay không? Ngươi lừa ta từ chùa Chiêu Dương quay về hoàng cung này, đơn giản chỉ vì muốn kéo dài thời gian mà thôi. Nhưng mà, ngươi có biết không, dù ngươi có kéo dài thế nào, cũng sẽ không có ai đến cứu ngươi đâu.”
Sắc mặt Tần Phong Dương hơi biến đổi, nói: “Ngươi nói nhiều như vậy, làm nhiều chuyện như vậy, không phải là vì muốn đoạt lấy ngai vàng hay sao? Sao phải vất vả hủy cả thành Phượng Tiềm?”
Niệm Du ngồi bên cạnh nói: “Tần Phong Ảnh, ngươi làm như vậy, sớm muộn gì cũng bị trời phạt!”
Tần Phong Ảnh vung tay tung một chưởng về phía Niệm Du, thân thể Niệm Du yếu đuối, bị một chưởng của hắn khiến cho choáng váng đầu óc. Hắn lạnh lùng nói: “Con tiện nhân nhà ngươi, ăn cây táo, rào cây sung. Món nợ này ta còn chưa tính với ngươi đâu. Để ta xử lý Tần Phong Dương trước rồi sẽ xử lý tới ngươi!” Dứt lời, hắn lại nói với Tần Phong Ảnh: “Ta cũng đã nói với ngươi rồi. Muốn ta không hủy thành cũng được thôi. Chỉ cần ngươi giao ngọc tỉ ra đây, ta sẽ buông tha cho họ!”
Tần Phong Dương nhẹ đỡ Niệm Du lên, lạnh lùng nói với Tần Phong Ảnh: “Nếu ta giao ngọc tỉ cho ngươi, chỉ e thiên hạ sẽ càng loạn hơn nữa! Ngươi đừng mơ mộng hão huyền!”
Tần Phong Ảnh cười ha hả nói: “E rằng mọi chuyện cũng không phải do ngươi có muốn hay không mà được! Trời đã tối rồi, lúc này nhìn pháo hoa cũng sẽ rất dễ dàng. Ngay bây giờ, ta sẽ châm cây pháo hoa đầu tiên, cho ngươi cảm nhận được cảm giác trời đất sụp đổ là thế nào!”
Tần Phong Dương oán hận nói: “Ngươi thật hèn hạ!” Đến lúc này, hắn mới hiểu được vì sao ban ngày Tần Phong Ảnh lại không giết hắn. Đó là vì giữa ban ngày sẽ không nhìn rõ được pháo hoa, phải chờ đến tối mới thấy rõ được. Hắn còn đang nghĩ, sao đột nhiên Tần Phong Ảnh lại tốt bụng như vậy, có thể cho hắn sống đến bây giờ, hóa ra là vì muốn uy hiếp hắn.
Tần Phong Ảnh lạnh lùng nói: “Nói thẳng ra, chúng ta cũng như nhau cả thôi!” Dứt lời, hắn đứng dậy định đốt pháo hoa.
Đúng lúc này, một cơn gió thổi vào, đèn trong tẩm cung lay động một chút rồi vụt tắt. Tần Phong Ảnh hơi kinh hãi, cơn gió này thật kỳ quái, nhưng hắn cũng bất chấp hết, bên ngoài có nhiều thị vệ canh giữ như vậy, hắn có gì phải e ngại chứ. Tần Phong Ảnh đưa tay kéo cửa, có điều, cánh cửa kia làm thế nào cũng không kéo ra được.
Tần Phong Dương kinh hãi, quát: “Người đâu!” Ngoài cửa hoàn toàn yên tĩnh, không ai trả lời hắn, trong điện tối om.
Nhìn tình hình này, Tần Phong Dương cũng hơi hoảng, hắn đảo mắt rồi trầm giọng nói: “Tần Phong Ảnh, có lẽ ngươi làm quá nhiều việc xấu, nên những người bị ngươi hại chết đến tìm ngươi đòi mạng đấy!”
Hắn vừa dứt lời, một bóng trắng nhè nhẹ bay từ trên xà nhà xuống. Một tia sáng yếu ớt chiếu vào bóng người kia, loáng thoáng có thể nhìn thấy bộ dạng của bóng trắng đó. Sắc mặt của bóng trắng đó tái nhợt, hai hốc mắt đen thui, nhìn không rõ ánh mắt, môi lại dính đỏ máu tanh, mái tóc đen dài xõa xuống, che khuất nửa khuôn mặt hắn.
Vừa nhìn thấy bóng trắng kia, Tần Phong Dương không khỏi kinh hãi, Niệm Du cũng vô cùng hoảng sợ, liền lao thẳng vào lòng hắn.
Giọng Tần Phong Ảnh run lên nói: “Lăng Nhược Tâm, không phải ngươi đã chết từ lâu rồi sao? Đừng có ở đây giả thần giả quỷ!”
Bóng trắng kia nói: “Đúng vậy, ta đã chết lâu rồi, là bị ngươi hại chết! Ngươi có biết không, ta chết rất thảm, sau khi bị ngã xuống đáy vực, thì một mảnh xương cũng không còn. Diêm vương nói sát khí trên người ta quá nặng, không thể đầu thai chuyển kiếp. Mấy năm nay, ta luôn tìm ngươi để báo thù, rốt cuộc hôm nay ta cũng tìm được ngươi, ha ha ha!” Tiếng cười kia vô cùng trầm thấp khiến người ta khủng hoảng.
Nghe mấy lời của bóng trắng kia, Tần Phong Ảnh cũng nhìn kỹ lại, quả thực nhìn hắn rất giống Lăng Nhược Tâm. Nghĩ tới nhân quả tuần hoàn, trong lòng hắn ta lại thấy hơi sợ hãi, nhưng vẫn cố tình khiêu khích nói: “Ngày ấy rõ ràng Tần Phong Dương hại chết ngươi! Ngươi tìm sai người rồi!”
Bóng trắng kia nói: “Tìm sai người à! Tần Phong Ảnh, ngươi đừng cho rằng ta chết rồi thì sẽ hồ đồ đi. Chuyện ngày đó, ta vẫn còn nhớ rõ một một! Nếu không phải ngươi sai Hứa Chí Kiệt đến ám sát ta, thì sao ta lại trúng độc, sao ta lại chết?!”
Tần Phong Ảnh vô cùng kinh hãi. Hắn ta vốn không hề nghi ngờ gì về cái chết của Lăng Nhược Tâm, nên càng thêm hoảng hốt, quát: “Lăng Nhược Tâm, ta không cần biết ngươi là người hay là ma, nhưng hôm nay ta cũng không sợ ngươi đâu!” Dứt lời, hắn liền xoay bội kiếm trong tay, đâm thẳng về phía bóng trắng kia.<