Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nương Tử, Nàng Đừng Quá Kiêu Ngạo

Nương Tử, Nàng Đừng Quá Kiêu Ngạo

Tác giả: Dạ Sơ

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342119

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2119 lượt.

áo ra uy hiếp hắn. Nếu hắn không đồng ý, nàng sẽ đánh thuốc mê hắn rồi ném vào chuồng heo. Lăng Nhược Tâm không còn cách nào khác, đành phải đồng ý phối hợp với nàng.
Vì thế, không biết nàng lấy đâu ra một ít bột mì và muội than, bôi trắng mặt hắn, tô đen mắt hắn, lại dùng một ít son, bôi cho môi hắn đỏ chót, xõa tóc hắn ra. May mà bình thường Lăng Nhược Tâm vốn thích mặc đồ trắng, nên nàng cũng đỡ phải đi tìm y phục linh tinh.
Cũng không biết nàng tìm đâu ra một chiếc gương đồng rất lớn, đêm nay lại đúng đêm trăng tròn, nàng nhờ Lăng Nhược Tâm dùng châm tắt hết đèn trong cung đi, rồi dùng gương đồng phản xạ ánh trăng chiếu vào người Lăng Nhược Tâm, vì thế mới xuất hiện một màn vô cùng kinh khủng vừa rồi.
Nhìn dáng vẻ của Lăng Nhược Tâm, trong lòng Niệm Du vẫn hơi sợ hãi, dựa sát vào người Tần Phong Dương. May mà Thanh Hạm đã đốt hết nến trong cung lên, nên trong tẩm cung lúc này sáng rực rỡ đến dị thường.
Lăng Nhược Tâm nhìn Tần Phong Dương nói: “Sinh thời không làm chuyện thẹn với lòng mình, thì nửa đêm không sợ ma gõ cửa. Ta nghĩ, hẳn là Hoàng thượng cũng hiểu mấy lời này. Chuyện của Tần Phong Ảnh hôm nay chính là ví dụ rõ ràng nhất.”
Tần Phong Dương khẽ cười nói: “Con người sống trên đời, sao có thể chưa từng làm một vài chuyện trái với lương tâm.” Ánh mắt hắn sâu thẳm, hỏi ngược lại: “Tần Phong Ảnh chết rồi, không phải bây giờ ngươi định đối phó với ta chứ?”
Trong mắt Lăng Nhược Tâm thoáng hiện lên tia sát khí, nhưng lại lập tức biến mất, ôn hòa nói: “Hôm nay Hoàng thượng đã được chứng kiến thủ đoạn của chúng ta. Chúng ta có thể giết được Tần Phong Ảnh, đương nhiên cũng có thể giết được ngươi. Nếu tính toán kỹ càng nợ nần năm đó, thì hôm nay dù ngươi có mười cái mạng cũng không đủ chết!”
Nghe hắn nói vậy, Tần Phong Dương cũng khẽ cười nói: “Vậy ngươi muốn thế nào?”
Lăng Nhược Tâm gằn từng chữ một: “Không phải chúng ta muốn thế nào. Mà là Hoàng thượng ngươi muốn thế nào!” Hắn nhìn thẳng vào mắt Tần Phong Dương nói: “Chúng ta ở ở bên cạnh chăm chú theo dõi nhất cử nhất động của ngươi. Nếu sau này ngươi tàn bạo, giết hại người vô tội, thì kết cục của Tần Phong Ảnh cũng chính là kết cục của ngươi!”
Tần Phong Dương thở dài nói: “Hiện giờ ta còn có thể làm gì chứ. Với sức khỏe của ta, còn chưa biết có thể sống được qua mùa đông này hay không…”
Thanh Hạm lấy chiếc bình sứ mà Huyền Cơ Tử đưa cho nàng ra, nói: “Cho ngươi! Có nó, không dám nói ngươi có thể sống thêm vài chục năm, nhưng ít nhất muốn sống qua mùa đông này thì không thành vấn đề gì.”
Cuối cùng nàng cũng hiểu vì sao Huyền Cơ Tử lại đưa chiếc bình sứ này cho nàng. Ông già này, rõ ràng đã tính toán hết mọi chuyện rồi. Vừa rồi nàng đã mở chiếc bình kia ra ngửi thử, ngay cả ngọc linh đan bảo bối quý giá nhất mà ông già cũng dám đưa ra, thì nàng còn nói gì được nữa chứ?
Tuy nàng không dám nói viên ngọc linh đan kia có tác dụng khải tử hoàn sinh, nhưng ít ra cũng có thể trị được bách bệnh. Hiện giờ Tần Phong Dương đã không còn vướng mắc gì nữa, chỉ là có bệnh trong người thôi, nên viên ngọc linh đan này chắc chắn có thể trị được hết bệnh tật của hắn.
Trong mắt Tần Phong Dương thoáng ánh lên tia hy vọng, đón chiếc bình trong tay Thanh Hạm, hỏi: “Nàng không hận ta sao?”
Thanh Hạm cười nói: “Hận à? Từ năm năm trước ta đã không còn hận ngươi nữa rồi. Suy cho cùng, thì ngươi cũng không sai, ta cũng không sai. Chỉ có duyên phận là sai lầm thôi.” Nàng dừng lại một chút, rồi chậm rãi nói tiếp: “Có thể yêu một người, đáng yêu hơn hận rất nhiều. Bây giờ trong lòng ta đang tràn ngập tình yêu, làm sao còn nghĩ tới chuyện hận thù nữa! Có điều, ngươi cũng nên nhớ cho rõ, mạng của ngươi là của chúng ta. Nếu ngươi vẫn giống như trước kia, bất cứ lúc nào chúng ta cũng có thể đến đòi lại.”
Nghe nàng nói vậy, Lăng Nhược Tâm nhẹ nhàng kéo tay nàng qua, trong mắt đầy ý cười. Đúng vậy, có gì đáng để hận thù nữa chứ, người mình yêu đang ở ngay bên mình, trong lòng tràn ngập tình yêu, sao còn có chỗ để chứa hận thù?
***
Một năm sau.
Khắp nước Phượng Dẫn là cảnh tượng sinh khí bừng bừng. Đất nước vốn hơi điêu tàn, dưới sự thống trị của Tần Phong Dương cũng đã khôi phục lại sinh khí. Một năm nay, hắn chăm lo việc nước, quyết đoán chỉnh đốn triều chính, những triều thần nào cố ý trái nghịch với hắn, cần trục xuất thì trục xuất, cần lưu đày thì lưu đày. Hắn giữ lại những thần tử tận tâm tận lực phụ tá hắn, chỉnh đốn quốc gia phồn vinh hơn bao giờ hết.
Cũng vào một năm trước, có người lại bắt đầu tu sửa phòng ốc ở đống tàn tích của Huyến Thải sơn trang. Đến mùa thu năm nay, tất cả phòng ốc đã được sửa sang xong, xung quanh đầy hoa tươi bốn mua, cũng có không ít cây xanh lớn, tuy trồng chưa được lâu, nhưng cũng đầy sức sống, khắp nơi đều ngập tràn vẻ tươi sáng, vui vẻ.
Ngày mồng tám tháng mười, trời vào thu, trong trang viên vừa được sửa chữa đó ồn ào tiếng người, xung quanh treo đầy đèn lồng đỏ, trên con đường chính cũng trải thảm đỏ thẫm, cao cao bên trên cửa sơn trang có treo chữ hỉ đỏ thẫm, biển hiệu cũng dùng chữ vàng đ