Tác giả: Dạ Sơ
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342124
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2124 lượt.
ể viết bốn chữ: “Đồng tâm sơn trang”.
Từ sáng sớm, Thanh Sơn và Lạc Thành đã đứng ra sắp xếp mọi chuyện, ngay cả miếng nước cũng chưa kịp uống. Khách được mời đến bữa tiệc lần này cũng đều là những danh thương lớn trong thành Tầm Ẩn. Trang chủ đã từng dặn dò hắn, nhân cơ hội thành thân lần này, phải cố gắng lấy lại thanh danh của Huyến Thải sơn trang, nên việc này hắn cũng không dám lơ là.
Thanh Hạm ngồi trong tân phòng phía tây, bên ngoài vô cùng náo nhiệt, nhưng nàng ngồi trong này lại cực kỳ nhàm chán. Nàng cực kỳ bất nhã, ngáp một cái thật to, trên mặt đất đầy hạt và vỏ trái cây. Khăn tân nương đã bị nàng kéo xuống từ lâu, không biết ném đi đâu rồi, mũ phượng cũng đã bị nàng cởi xuống, đặt trên bàn. Hai cây nến long phượng đỏ thẫm trong phòng, càng ngày càng cháy mạnh…
Lần này, xem như Thanh Hạm đã hiểu được cảm giác của Lăng Nhược Tâm khi ngày đó phải ngồi chờ nàng trong tân phòng. Nhàm chán, thật quá nhàm chán! Khó chịu, thật sự rất khó chịu!
Mặt nàng bị bà mối trát một lớp phấn dầy thật là dầy, khiến cho nàng cảm thấy mình y như quái vật. Bộ hỉ phục đỏ thẫm mặc trên người khó chịu muốn chết đi được. Cách ăn mặc kiểu nữ nhân này khiến cho nàng cảm thấy không thích ứng kịp. Hai mươi hai năm nàng mặc nam trang, bây giờ đột ngột thay nữ trang, nhìn vào gương đồng, nàng vẫn có cảm giác cô gái mày liễu mắt to kia không phải là nàng.
Thanh Hạm thở dài thật dài, lại thầm lôi Lăng Nhược Tâm ra mắng. Nếu không phải do hắn bày kế, thì bây giờ nàng cũng không cần phải nhàm chán ngồi ở đây.
Nàng còn nhớ, một tháng trước, nàng và Lăng Nhược Tâm cùng đi ngắm hoa cúc. Cây hoa cúc đó còn chưa nở hoa, mảnh mai yếu ớt đứng trong gió. Lúc đó, nàng nhíu mày nói: “Cây hoa cúc này thì có gì đẹp đâu. Còn chưa nở nữa chứ, xanh xanh thô thô, khó coi quá đi mất. Chàng cũng nhàm chán thật đấy, tự dưng lại kéo ta ra ngắm hoa cúc.”
Lăng Nhược Tâm cười nói: “Hoa chưa nở thì luôn thế này mà. Nếu chờ nó nở rộ ra, thì sẽ là cảnh tượng đẹp nhất thế gian này.”
Thanh Hạm thuận miệng nói: “Đợi hoa nở thì phải hơn một tháng nữa, ta cũng không có kiên nhẫn ngồi chờ chúng nở hoa. Hơn nữa, Vô Ưu còn đang đợi ta đến đón con bé nữa.” Lúc ấy, Vô Ưu theo Lăng Ngọc Song và Đoàn Lạc Trần cùng ở lại Thương Tố môn, Thanh Hạm nhớ con bé vô cùng.
Ánh mắt Lăng Nhược Tâm hơi lóe lên, nói: “Đóa hoa này cũng chỉ khoảng 3 ngày nữa là nở rồi, đợi thêm vài ngày có sao đâu.”
Thanh Hạm thì không nghĩ vậy: “Chàng coi ta là đồ ngốc à? Nụ hoa chỉ mới bé chừng này, nếu muốn nở hoa, ít nhất cũng phải một tháng nữa. Làm sao có thể ba ngày sau sẽ nở được?” Tuy nàng không quá thích chăm sóc hoa, nhưng dù thế nào, nàng cũng vẫn là nữ tử, vẫn thích hoa. Tuy chưa từng chăm sóc hoa bao giờ, nhưng khi còn ở Thương Tố môn, đầu thu hàng năm nàng đều có thể nhìn thấy hoa cúc nở vàng khắp nơi, mà bây giờ chỉ mới gần cuối hè.
Trong đôi mắt sâu như nước hồ của Lăng Nhược Tâm thoáng hiện lên vẻ tính kế nói: “Chi bằng chúng ta đánh cược đi, cược hoa này sẽ nở trong vòng ba ngày. Sao hả?”
Thanh Hạm liếc nhìn hắn nói: “Vụ cá cược này có gì hay đâu mà cược. Chàng thua chắc rồi còn gì.” Nói vậy, nhưng nàng cũng rất tò mò, Lăng Nhược Tâm không phải người thích cá cược, hôm nay lại kiên quyết đưa nàng tới đây, còn muốn đánh cược với nàng nữa, e rằng có âm mưu khác, còn lâu nàng mới sa vào bẫy của hắn.
Lăng Nhược Tâm cười nói: “Có phải nàng cảm thấy trong chuyện này có âm mưu gì, nên mới không dám cược với ta không?”
Phép khích tướng vẫn rất hữu dụng đối với nàng. Quả nhiên, nàng nói ngay: “Tiểu xảo này của chàng có bao giờ lừa được ta chứ. Ta chỉ đang nghĩ, rõ ràng chàng thua chắc rồi, vì sao còn muốn đánh cược với ta thôi.”
Lăng Nhược Tâm nhìn Thanh Hạm nói: “Hoa sẽ không vì bất cứ cái gì khác mà nở, chỉ có thời điểm phù hợp mà thôi. Không ai có thể bắt nó nở được. Ta với nàng chỉ đang cược xem vận may của ai tốt hơn thôi mà. Sao hả? Nàng không dám à?”
Thanh Hạm biết nếu kỳ nở hoa chưa tới, thì dù thế nào hoa cũng sẽ không nở, lập tức nhìn hắn nói: “Cược thì cược, ai sợ ai chứ! Nhưng chàng muốn cược gì?”
Lăng Nhược Tâm nói: “Vậy cược là, nếu nàng thua, thì từ nay về sau phải quay lại mặc nữ trang, dùng thân phận nữ tử để thành thân lại với ta một lần nữa.”
Thanh Hạm nhìn Lăng Nhược Tâm từ trên xuống dưới một lần, nhìn thấy trong mắt hắn có vẻ tính kế rất rõ rệt. Suốt một thời gian vừa rồi, hắn luôn tìm mọi cách để thuyết phục nàng đổi lại mặc nữ trang, rồi thành thân lại với hắn, nhưng luôn bị nàng cự tuyệt. Bây giờ nhắc đến chuyện này, e là không đơn giản như vậy, nhưng nghĩ đến chuyện kỳ nở hoa không phải thứ mà hắn có thể khống chế được, nên nàng liền thuận miệng nói: “Nếu chàng thua thì sao?”
Lăng Nhược Tâm sờ mũi nói: “Nếu ta thua, sau này sẽ mặc nữ trang, cả đời làm ‘nương tử’ của nàng là được rồi.”
Hai mắt Thanh Hạm sáng rực lên, món cược này quả thực rất hấp dẫn. Suốt thời gian vừa rồi, nàng vẫn muốn bắt hắn quay lại mặc nữ trang, nhưng hắn sống chết không chịu đồng ý. Vì chuyện này mà hai người ầm ĩ không ít lần.
T