Tác giả: Dạ Sơ
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342172
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2172 lượt.
hể phát ra ánh sáng.” Nhìn dáng vẻ muốn nói lại thôi của Thanh Hạm, hắn liền nối tiếp: “Khi bà ta chế ra Lưu Quang Dật Thải, bà vẫn chưa thành thân với ông ngoại ta. Sau khi giao cho triều đình, thì mẹ ta lúc đó khoảng mười tuổi, chờ đến lúc Thiên Tâm Lan lại nở hoa, mẹ ta đã gả cho cha ta rồi. Mà ta lại là thân nam nhi, căn bản không thể chế ra Lưu Quang Dật Thải được. Cho nên, lúc mẹ ta đáp ứng yêu cầu chế thêm Lưu Quang Dật Thải của triều đình, thì bà đã biết đây là nhiệm vụ không có khả năng hoàn thành nhất.”
Thanh Hạm như nhớ ra gì đó, liền nói: “Vì thế nên mấy năm gần đây, Huyến Thải sơn trang luôn trợ giúp Thái tử, hy vọng sau khi hắn lên ngôi có thể giải trừ thánh chỉ năm đó, như vậy Huyến Thải sơn trang mới có thể bình yên mà vượt qua cửa ải này phải không?”
Cùng chết đi!
Nghe Thanh Hạm nói vậy, mắt Lăng Nhược Tâm ánh lên vẻ khen ngợi: “Đúng là cô thông minh hơn ta nghĩ rất nhiều. Chính xác là như thế. Có điều, mọi việc lại không như mong muốn, bây giờ Tần Phong Dương đang tìm trăm phương nghìn kế để đối phó với ta, đầu tiên là mượn tay Hứa Chí Kiệt, lừa lấy Lưu Quang Dật Thải đi, rồi lại dùng hoả hoạn để che giấu sự thật. Thật ra hắn cũng đâu cần phải tốn công tốn sức như thế, ta thực sự không thể dệt ra một tấm Lưu Quang Dật Thải nữa được.”
Thanh Hạm bĩu môi: “Ta vốn rất thông minh mà! Vấn đề bây giờ là chỉ cần tìm lại được Lưu Quang Dật Thải, rồi tìm một người nào đó có tay nghề, dệt thêm một tấm Lưu Quang Dật Thải mới giúp huynh là được rồi.”
Lăng Nhược Tâm cười khổ nói: “Sự tình đâu đơn giản như vậy, thứ nhất, Lưu Quang Dật Thải là bí mật bất truyền của Lăng gia, chỉ có đương gia mới có tư cách biết phương pháp chế tạo ra nó. Một khi phương pháp đó bị tiết lộ ra ngoài, chỉ e là Thiên Tâm Lan sẽ tuyệt chủng mất, đến lúc đó, thì một tấm có khi cũng không thể dệt nổi. Ta và mẹ ta cũng từng muốn để Nhược Tình làm, nhưng nếu vậy, thân phận của ta sẽ bị tiết lộ ra ngoài. Với tính cách của dì ta, chỉ e là sẽ làm cho mọi chuyện càng lớn hơn. Một khi thân phận của ta bị lộ, thì Huyến Thải sơn trang cũng khó tránh khỏi kiếp nạn.”
Thanh Hạm nghĩ nghĩ rồi nói: “Chẳng lẽ huynh để mặc cho Hoàng gia tới phá nhà huynh, diệt gia tộc của huynh sao?” Tuy nàng cũng hiểu là hắn không muốn để cho người khác biết bí mật về thân thế của hắn, nhưng cứ để thế này thì sẽ có rất nhiều người bị liên luỵ. Nàng không biết Hoàng quyền lớn thế nào, nhưng khi nàng trốn ra ngoài nghe người ta kể chuyện, thì cũng biết tội kháng chỉ sẽ bị tru di cả gia tộc, nàng và cha e là không tránh khỏi kiếp này.
Lăng Nhược Tâm hơi buồn cười. Nhìn bộ dạng của nàng là biết, Lưu Quang Dật Thải này đến tám phần là do nàng trộm về, vấn đề là nàng trộm ở đâu? Hắn biết giờ có hỏi nàng cũng không trả lời, liền nói: “Dù Lưu Quang Dật Thải có trở lại, thì cũng đâu có ai làm được.” Nói thì nói vậy, nhưng hai mắt lại nhìn chằm chằm Thanh Hạm.
Thanh Hạm hừ một tiếng. Rõ ràng hắn muốn nàng giúp, nhưng còn muốn bắt nàng chủ động nói ra. Chưa từng thấy nam tử nào kỳ quặc như vậy. Nhưng mà, nàng còn lâu mới ngốc nghếch để hắn dắt mũi nhé. Thanh Hạm cười hì hì, lộ ra hai chiếc răng nanh nho nhỏ, nói: “Dù sao ta cũng biết bí mật này rồi, chi bằng, huynh cầu xin ta đi, có lẽ, nếu tâm tình của bản tiểu thư mà tốt, thì sẽ giúp huynh một tay!”
Lăng Nhược Tâm nghe nàng nói vậy, hắn cười thản nhiên: “Cô muốn ta cầu xin cô như thế nào?”
Thanh Hạm nghĩ nghĩ nói: “Năm đó, vì bà ngoại huynh cứu ông nội ta một mạng, nên đã lập lời thề ba đời con cháu sẽ phục vụ cho Lăng gia. Đến đời của ta cũng là đời cuối cùng rồi. Hay là thế này đi. Ta giúp huynh làm Lưu Quang Dật Thải, sau khi thành công, ta không cần phải làm thị vệ của huynh nữa, huynh trả cho ta mười vạn lượng bạc, coi như là tạ lễ với ta. Thế nào hả?”
Lăng Nhược Tâm phì cười, nói: “Thế này không giống ta cầu cô, mà là cô ra điều kiện với ta mới đúng.”
Thanh Hạm cũng cười: “Là thế nào cũng được! Huynh chỉ cần trả lời có đồng ý hay không là được.”
Lăng Nhược Tâm cười như hoa mùa xuân: “Quan hệ giữa họ Đoàn nhà cô và họ Lăng nhà ta vốn như da với thịt, dù ta không đồng ý với điều kiện của cô, thì cô cũng vẫn phải làm việc này. Cho nên, cô không có lập trường gì để nói điều kiện với ta.”
Thanh Hạm giận dữ nói: “Huynh là kiểu người gì thế! Nếu hôm nay ta nói toàn bộ những chuyện huynh vừa kể cho Tần Phong Dương, chỉ sợ hắn ta sẽ lập tức san bằng cả Huyến Thải sơn trang này rồi!” Nhìn đi, không thể làm người tốt được mà. Từ lúc nãy nàng đã thấy kỳ cục, mặt trời có mọc đằng Tây thì Lăng Nhược Tâm cũng không thể dễ nói chuyện như vậy được!
Lăng Nhược Tâm cười nói: “Dù sao cũng có cha cô chết cùng ta mà!”
Sa bẫy
Nhìn Thanh Hạm tức giận đến bốc khói, Lăng Nhược Tâm cũng không muốn làm chuyện xấu nữa, nhẹ nhàng vỗ vai nàng nói: “Ta không muốn chết, nên cha cô cũng không cần phải chết, điều kiện của cô, ta đồng ý rồi.” Trêu nàng