Tác giả: Dạ Sơ
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342485
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2485 lượt.
ngăn cản.
Vừa ra khỏi Tô gia, Tống Vấn Chi buông tay Thanh Hạm, buồn bã không nói gì, đi thẳng về Huyến Thải sơn trang. Nhìn dáng vẻ của hắn hôm nay, Thanh Hạm biết hắn tức giận. Có điều, nàng không biết nên nói gì cho phải, chuyện là do nàng gây ra nhưng cũng đều ngoài dự liệu của nàng. Vị đại sư huynh mà nàng coi như huynh trưởng từ nhỏ đến giờ lại nói yêu nàng, chuyện này, nàng thật sự cần một thời gian mới có thể tiêu hoá được.
Hoàng hôn đang buông xuống, dưới ánh tà dương, bóng Tống Vấn Chi trải dài trên đường. Thanh Hạm nhớ lúc nhỏ, nàng và Tống Vấn Chi lên núi hái thuốc về, nàng thường đạp lên bóng hắn xuống núi. Tính trẻ con bỗng nổi lên, nàng lại đi phía sau, dẫm lên bóng hắn.
Tống Vấn Chi vốn đang hờn dỗi, giờ lại nhìn thấy hành động này của nàng, không khỏi vừa bực mình, vừa buồn cười nói: “Muội đã bao nhiêu tuổi rồi, còn làm những hành động ấu trĩ như vậy!”
Thanh Hạm cười nói: “Trong mắt ta, Đại sư huynh mãi mãi là Đại sư huynh, giống như một người ca ca thường chăm sóc của ta, cho nên, dù ta có làm ra chuyện khác người đến mức nào, thì ca ca cũng nhất định sẽ tha thứ cho muội muội, đúng không?”
Tống Vấn Chi ngẩn người, dừng bước, hỏi: “Trong lòng muội, ta chỉ là ca ca thôi sao?”
Thanh Hạm nghĩ một chút rồi nói: “Thật ra cũng không chỉ là ca ca, còn nửa giống cha nữa, từ nhỏ ta đã bị cha ném vào Thương Tố môn, khi đó ta còn hơi sợ sư phụ, còn Đại sư huynh thì vẫn luôn bên cạnh chăm sóc ta, cho nên, trừ giống ca ca, huynh còn giống cha ta nữa.” Những lời này hoàn toàn là thật lòng. Trong lòng nàng, Tống Vấn Chi không chỉ là huynh trưởng, còn là cha.
Nghe nàng nói vậy, mắt Tống Vấn Chi tối sầm lại, lòng hắn vô cùng khổ sở: “Chẳng lẽ, muội chưa từng nghĩ sẽ sống cả đời với ta sao?”
Thanh Hạm đi đến trước mặt Tống Vấn Chi, kéo tay hắn nói: “Đương nhiên là chúng ta phải bên nhau cả đời rồi, huynh là sư huynh của ta, sau này huynh cưới vợ, ta cũng phải gả cho người, hai nhà chúng ta cũng vẫn sẽ ở cùng một chỗ!”
Tống Vấn Chi hiểu những lời này của nàng rõ ràng là muốn từ chối, hắn thở dài nói: “Là vậy sao? Nếu cả đời như thế, thì ta tình nguyện sau khi muội tìm được lang quân như ý, ta sẽ không muốn gặp lại muội nữa.” Nếu gặp lại, chỉ thêm đau lòng mà thôi.
Không khí như lạnh đi, Thanh Hạm hơi ấm ức nói: “Nếu Đại sư huynh vì trách ta khiến huynh gặp rắc rối hôm nay, mà không thèm để ý đến ta nữa, ta sẽ rất khổ sở.”
Tống Vấn Chi khẽ xoa đầu nàng nói: “Bé ngốc, muội đừng nghĩ ngợi nhiều. Đại sư huynh vĩnh viễn cũng không tức giận với muội. Huống chi, hiện giờ muội cũng không thích ai. Có lẽ đến một ngày nào đó, muội sẽ phát hiện ra ta tốt, mà tình nguyện ở bên ta. Cho nên, trước khi muội thực sự xuất giá, ta vẫn sẽ luôn bên cạnh muội.” Hắn chỉ mong người kia vĩnh viễn đừng xuất hiện.
Nghe hắn nói vậy, trong lòng Thanh Hạm vừa hạnh phúc lại vừa áy náy. Nàng vẫn đang lừa hắn ta, Lăng Nhược Tâm là nam tử, mà dường như nàng cũng yêu hắn mất rồi. Thanh Hạm hơi bối rối, chẳng lẽ nàng cứ tiếp tục lừa hắn như thế? Nàng thực sự không đành lòng…
Tống Vấn Chi nhìn thấy nàng đứng ngẩn người liền hỏi: “Sao thế?”
Thanh Hạm cúi đầu nói: “Đại sư huynh, nếu ngày nào đó, huynh phát hiện ra ta nói dối huynh, huynh có tha thứ cho ta không?”
Tống Vấn Chi cũng ngẩn người, rồi nói: “Muội nói dối ta đâu ít lần? Có lần nào ta không tha thứ cho muội không?”
Thanh Hạm trợn mắt, chữ tín của nàng thấp đến vậy sao? Tống Vấn Chi nhìn vẻ mặt ngơ ngác của nàng, lại kéo tay nàng nói: “Dù muội có nói dối đến kinh thiên động địa, ta cũng sẽ tha thứ cho muội. Sắp tối rồi, mau về thôi.”
Hắn càng đối xử tốt với nàng, thì lòng nàng càng cảm thấy áy náy. Nàng hít sâu một hơi, để mặc hắn kéo nàng về Huyến Thải sơn trang.
Mấy ngày sau đó, nàng tình nguyện lăn lộn trong xưởng nhuộm, còn hơn bước chân ra khỏi Huyến Thải sơn trang. Ngày nào nàng cũng chuyên tâm làm Lưu Quang Dật Thải, sau khi nhuộm hoàn hảo Lưu Quang Dật Thải, nàng trải lên trên mặt đá nguyên bảo, dùng tay rải từng lớp từng lớp chất dịch phát sáng chiết xuất từ Thiên Tâm lan lên trên. Lúc làm phải hết sức chuyên tâm, hơn nữa, phải trải thật đều, nếu không cũng sẽ ảnh hưởng đến chất lượng màu của Lưu Quang Dật Thải.
Tính kiên nhẫn của Thanh Hạm cực kém, rải từng lớp từng lớp một thật sự đã khiêu chiến cực hạn của nàng. Nhưng nghĩ Lưu Quang Dật Thải này liên quan đến vận mệnh của cả Huyến Thải sơn trang, nàng liền nghiến răng nghiến lợi cố gắng.
Lăng Nhược Tâm xử lý xong sổ sách cũng chạy tới xưởng nhuộm giúp nàng. Tuy không giúp nàng làm được, nhưng ít ra cũng có thể giúp nàng giải sầu. Cuối cùng Thanh Hạm cũng biết cái gì gọi là: “tú sắc khả xan” (sắc đẹp thay cơm), dù biết rõ hắn là một đại nam nhân, những nàng vẫn cảm thấy, chỉ cần nhìn thấy hắn thôi cũng vui vẻ, thoải mái nhiều rồi.
Nàng đâu biết rằng, đây là phản ứng đặc thù của hai người đang yêu nhau, dù nhìn đối phương thế nào cũng thấy tốt, thấy đẹp.
Có điều, nàng không đi ra ngoài gây phiền toái, thì phiền thoái cũng tìm tới nàng. Ngày hôm đó, sau khi Thanh