The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nương Tử, Nàng Đừng Quá Kiêu Ngạo

Nương Tử, Nàng Đừng Quá Kiêu Ngạo

Tác giả: Dạ Sơ

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342483

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2483 lượt.

lời này được. Nàng nghiêm mặt nói: “Nếu việc làm của ta khiến cho Tô nhị tiểu thư hiểu lầm, thì Thanh Hạm xin chịu tội, có điều, ta tuyệt đối không có ý nghĩ quá phận với tiểu thư. Hôm nay ta tới hội ném tú cầu, chẳng qua là vì mong tìm được một mỹ nhân như hoa như ngọc cho Đại sư huynh ta mà thôi.”
Mọi người nghe vậy đều kinh hãi, Tống Vấn Chi không ngờ nàng sẽ nói thẳng ra, hắn trợn to mắt nhìn nàng khiến Thanh Hạm hơi chột dạ, không dám nhìn thẳng vào mắt hắn. Nàng lại nói tiếp: “Vì ta đã có hôn ước với Lăng đại tiểu thư của Huyến Thải sơn trang, định sau khi làm lễ trưởng thành sẽ thành thân với ‘nàng’, mà Đại sư huynh ta vẫn chưa đón dâu, nên ta mới muốn tìm một thê tử tốt cho huynh ấy. Vì thế, hôm nay ta mới tới đại hội ném tú cầu của Tô nhị tiểu thư. Có điều, Đại sư huynh ta không hài lòng với cách làm của ta, nên mới xông ra ngăn cản. Chuyện hôm nay thật sự là phát sinh ngoài ý muốn, xin Tô đại ca và Tô nhị tiểu thư lượng thứ.”
Nghe nàng nói xong, Tô Tích Hàn oán hận nhìn nàng rồi quát lên: “Đoàn Thanh Hạm, ta hận huynh!” Sau đó, nàng gạt nước mắt, chạy nhanh ra khỏi chính đường.
Tô Dịch Hàn hơi nhíu mày nói: “Đoàn huynh đệ, ta vốn rất kính trọng nhân cách của ngươi, nhưng chuyện hôm nay ngươi thực sự đã quá đáng rồi. Hôn nhân đại sự đâu phải trò đùa để huynh đệ hai người làm loạn lên như vậy. Ngươi nên chịu trách nhiệm cho hành vi của mình đi.”
Hắn trở mặt nhanh như lật bàn tay vậy. Thanh Hạm thầm cười lạnh, thản nhiên hỏi: “Tô đại ca muốn huynh đệ chúng ta chịu cái trách nhiệm gì? Không phải là muốn cả hai chúng ta cưới chung Tô nhị tiểu thư đấy chứ?”
Tô Dịch Hàn nhìn hai người bọn họ nói: “Tuy xá muội ta có bướng bỉnh, nhưng ít ra dung mạo cũng không tầm thường, tài phú của Tô gia ta, tuy có kém Huyến Thải sơn trang, nhưng cũng là số một số hai trong thành Tầm Ẩn. Nếu Đoàn huynh đệ đã đính ước với Lăng đại tiểu thư, ta cũng không dám cứng rắn yêu cầu, nhưng Tống công tử chưa hẹn ước với ai, tú cầu hôm nay cũng là do công tử tiếp được rồi ném ra. Vậy công tử muốn giải quyết thế nào đây?”
Trong suy nghĩ của Tô Dịch Hàn, không gả được Tô Tích Hàn cho Đoàn Thanh Hạm cũng hơi đáng tiếc, nhưng Đoàn Thanh Hạm và Tống Vấn Chi là huynh đệ, mà Tống Vấn Chi nhìn qua cũng thấy rõ ràng là một nhân tài, khí chất không tầm thường. Chuyện Tích Hàn kén rể hôm nay chỉ sợ đã thành chuyện cười trong thành Tầm Ẩn, thanh danh của nữ tử đã bị phá hư, muốn tìm một nhà chồng tốt để thay hắn chăm sóc nàng thật không dễ dàng gì. Chi bằng, hắn nghĩ cách ép Tống Vấn Chi, bắt Tống Vấn Chi không thể không cưới Tích Hàn là được rồi.
Thanh Hạm vừa nghe đã hiểu ngay hắn đang chuyển hướng sang Đại sư huynh, nàng tự thấy hổ thẹn, lén nhìn Tống Vấn Chi một cái, lại thấy Tống Vấn Chi cũng đang nhìn nàng, trong ánh mắt vừa có sự trách cứ, cũng có sự tức giận, hắn thản nhiên nói: “Những lời này của Tô đại đương gia thực sự quá buồn cười. Nếu ai chạm tới tú cầu cũng phải cưới Tô nhị tiểu thư, thì hôm nay Tô nhị tiểu thư đã có thể gả cho bao nhiêu người rồi, làm gì tới lượt Tống mỗ. Hơn nữa, trong lòng Tống mỗ đã có người khác, cũng từng lập lời thề, phải chăm sóc nàng cả đời, làm sao có thể cưới Tô nhị tiểu thư.” Dứt lời, hắn lại bình tĩnh nhìn Thanh Hạm.
Vì tức giận, nên dáng vẻ khiêm tốn nho nhã thường ngày của Tống Vấn Chi cũng biến mất, hắn thật sự nói hết suy nghĩ của mình, không nể nang gì cả.
Tô Dịch Hàn nghe hắn nói xong cũng bừng bừng tức giận, giọng nói bất giác cao lên vài phần, lạnh lùng nhìn Tống Vấn Chi: “Ngươi đã có người trong lòng, vì sao còn để sư đệ ngươi đến cướp dâu? Ngươi cảm thấy người Tô gia chúng ta dễ bắt nạt, hay là thấy nữ tử Tô gia không xứng với ngươi?” Nếu đã cứng rắn đối đầu, hắn ta cũng không cần khách khí nữa.
Thấy hai người căng thẳng, Thanh Hạm cũng sốt ruột, liền kéo tay áo Tống Vấn Chi. Tống Vấn Chi không thèm để ý đến nàng, lạnh lùng nói: “Chuyện ta có người trong lòng, sư đệ ta không biết. Tiểu sư đệ không hiểu chuyện, gây hoạ lớn đương nhiên ta phải đứng ra tạ lỗi với ngươi. Ta không có ý xem thường Tô gia, càng không có ý nghĩ Tô nhị tiểu thư không xứng với ta. Có điều, nam tử hán đại trượng phu, làm sao ta có thể trong lòng nhớ thương một người lại đi cưới người khác. Cho nên, ta không thể chấp nhận đề nghị của Tô đại đương gia được. Cáo từ!” Dứt lời, hắn kéo Thanh Hạm đi thẳng ra ngoài.
Tô Dịch Hàn đưa tay ra ngăn lại: “Cửa nhà họ Tô ta, chẳng lẽ là nơi các người có thể muốn đến thì đến, muốn đi thì đi hay sao? Nếu hôm nay ngươi không nói cho rõ ràng, thì đừng mong bước ra khỏi cánh cửa này!” Mặt hắn đầy vẻ tức giận. Hắn vung tay, một đám gia đinh liền xông ra, vây quanh hai người.
Thấy hành động không ra gì này của hắn, Thanh Hạm đang muốn phát hoả, thì quanh người Tống Vấn Chi cũng đầy sát khí, hắn cười lạnh một tiếng, nhẹ nhàng đưa tay vỗ xuống chiếc bàn lớn bằng gỗ lê, nửa khắc sau, chiếc bàn đó liền biến thành một đống bột. Mặt Tô Dịch Hàn trắng bệch, Tống Vấn Chi hừ lạnh một tiếng rồi kéo Thanh Hạm đi thẳng ra ngoài cửa chính, không một ai dám xông ra