Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nương Tử, Nàng Đừng Quá Kiêu Ngạo

Nương Tử, Nàng Đừng Quá Kiêu Ngạo

Tác giả: Dạ Sơ

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342218

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2218 lượt.

ang trời.
Thì ra, vừa rồi sau khi tú cầu bị Tống Vấn Chi ném đi, thì cả đám người đều xông vào tranh cướp, có người thấy người bên cạnh sắp cướp được, liền tung chân đá bay tú cầu đi. Tú cầu bay một vòng, rồi rơi thẳng vào tay một gã ăn mày già. Gã mừng rỡ, cầm tú cầu bước thẳng lên đài. Tiếng hò hét nhất thời vang khắp nơi, mọi người đều không phục.
Gã ăn mày nói: “Khi thông báo ném tú cầu kén rể đâu có quy định nghề nghiệp, tuổi tác, lão là ăn mày thì đã sao, tại sao không thể cưới Tô nhị tiểu thư?”
Có người có lòng tốt khuyên: “Sao lão không tự soi mình vào bãi nước tiểu của lão, rồi nhìn Tô nhị tiểu thư xem. Nàng như tiên nữ trên trời, còn lão hả, còn chẳng bằng bãi cứt trâu!” Những người khác nghe thấy đều cười ha hả.
Gã ăn mày cũng không nhịn được nói: “Ta không thèm tranh cãi với mấy người, ta chỉ muốn hỏi Tô Đại đương gia, ta bắt được tú cầu, có tính không?”
Khi Tô nhị tiểu thư thấy tú cầu mình ném cho Thanh Hạm lại bị người ta cướp rồi ném đi, trong lòng nàng vô cùng mất mát. Lúc này, nhìn thấy một gã ăn mày già nhặt được tú cầu, nàng càng cảm thấy vô cùng khó xử. Nàng cúi đầu tìm kiếm hình bóng Thanh Hạm trong đám người, thì thấy nàng đang nói gì đó với nam tử vừa cướp tú cầu của nàng kia, khiến nàng cực kỳ uất ức.
Tô Dịch Hàn cũng không dự đoán được tình hình sẽ biến thành thế này. Khi thấy muội muội ném tú cầu về phía Thanh Hạm, trong lòng hắn thoáng vui mừng, thì ra muội muội có cảm tình với Đoàn Thanh Hạm. Ấn tượng của hắn đối với Thanh Hạm cũng không tệ, hắn thầm nghĩ, thế này cũng tốt. Có điều, đột nhiên lại có một nam tử áo tím cướp tú cầu giữa đường rồi ném thẳng đi. Hắn hơi nheo mắt, đứng lên nói: “Cảm ơn tình cảm của mọi người đã tới tham gia đại hội ném tú cầu của xá muội. Có điều, khi thông báo, Tô gia cũng đã quy định điều kiện rõ ràng, có vợ loại, tuổi quá ba mươi, loại; tàn tật cũng loại; cũng không thể chọn một chàng rể què chân được.” Cả đám người nhất thời vô cùng ầm ĩ.
Thấy tình hình biến chuyển thế này, Thanh Hạm cũng không trả lời vấn đề của Tống Vấn Chi nữa, có thể tránh được lúc nào thì hay lúc ấy, nàng tiện mồm nói: “Đều tại huynh đấy, Đại sư huynh, huynh khiến cho một mỹ nhân phải gả cho một gã ăn mày rồi kìa!” Dứt lời, nàng liền muốn rời đi, tránh mặt Tống Vấn Chi.
Có điều, nàng đi chưa được hai bước, đã bị một gã sai vặt ngăn lại: “Đoàn công tử, tiểu thư nhà ta có lời mời.”
Thanh Hạm ngạc nhiên: “Tiểu thư nhà ngươi là ai? Mời ta làm gì?” Trong lòng nàng bỗng cảnh giác hơn.
Gã sai vặt nói: “Người đứng trên đài chính là tiểu thư nhà ta.”
Thanh Hạm ngẩng đầu, thấy Tô Dịch Hàn đang nói gì đó với mọi người, còn Tô nhị tiểu thư thì đang dùng ánh mắt trách cứ nhìn nàng. Lúc này, vì lời tỏ tình đột ngột của Tống Vấn Chi, mà Thanh Hạm cũng mất hứng thú với chuyện của hắn, liền miễn cưỡng nói: “Ta và tiểu thư nhà ngươi không quen không biết, không cần phải gặp nhau!” Dứt lời, nàng liền nhấc chân muốn đi.
Gã sai vặt kia vội vàng nói: “Đoàn công tử, tiểu thư nhà ta nói, hôm nay nếu công tử không tới gặp nàng, thì ta cũng không cần quay về phủ Tô gia nữa, trên đầu ta có mẹ già tám mươi tuổi, dưới có con nhỏ ba tuổi, công việc này ta không thể bị mất được, mong công tử thương xót cho tiểu nhân, đi gặp tiểu thư nhà ta một chút được không?!” Dứt lời, đôi mắt vẩn đục của hắn còn ánh lệ, đầy vẻ cầu xin.
Thanh Hạm nghe xong, cực kỳ buồn cười nói: “Vị huynh đệ này, nếu lần sau muốn cải biên chuyện cổ thì phiền ngươi đổi tiết mục khác đi. Trên có mẹ già tám mươi, dưới có con nhỏ ba tuổi, tích này cũ quá rồi! Có điều, một khi ngươi đã thú vị như vậy, thì ta cũng sẽ quá bộ đi gặp tiểu thư nhà ngươi một lần.” Với tính cách của Tô nhị tiểu thư, Thanh Hạm thật sự tin tưởng nàng ta sẽ đuổi hạ nhân đi. Từ sau khi làm thị vệ của Lăng Nhược Tâm, nàng hiểu rõ làm hạ nhân không dễ dàng gì, nên cũng không muốn gây khó dễ cho hắn. Dù sao, nàng cũng không phải là chưa từng gặp Tô nhị tiểu thư.
Tống Vấn Chi không nhận được câu trả lời của nàng, hắn cũng hiểu tính tình nàng, nên thầm tự nhủ cho nàng một chút thời gian, cứ cố tình ép nàng cũng không tốt. Thấy Thanh Hạm muốn đi gặp Tô nhị tiểu thư, lại nghĩ hôm nay hắn cũng có trách nhiệm trong việc Tô nhị tiểu thư bị nhục nhã, nên cũng đi cùng Thanh Hạm đến gặp nàng ta.
Không biết Tô Dịch Hàn dùng cách nào mà có thể thuyết phục được hết đám người kia tản ra, sau khi gã ăn mày cầm được một thỏi bạc lớn thì cũng vui vẻ rời đi. Sau đài ném tú cầu là đại viện của Tô gia, Thanh Hạm và Tống Vấn Chi đợi trong phòng khoảng một khắc, thì Tô Dịch Hàn mới bước vào chính đường gặp họ.
Vừa nhìn thấy Thanh Hạm, Tô Dịch Hàn đã cười ha ha nói: “Đoàn huynh đệ, đã lâu không gặp đệ, vẫn khoẻ chứ?”
Thanh Hạm khẽ cười nói: “Ta rất khoẻ. Để ta giới thiệu một chút, đây là sư huynh của ta, Tống Vấn Chi. Sư huynh, vị này chính là Tô đương gia Tô Dịch Hàn.”
Thanh Hạm vừa dứt lời, Tô nhị tiểu thư liền xông tới, trừng mắt hỏi Tống Vấn Chi: “Ngươi là sư huynh của Thanh Hạm, vì sao phải phá hỏng chuyện tốt của chúng ta?”
Nàng vừa n


Snack's 1967