Tác giả: Dạ Sơ
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342342
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2342 lượt.
Thanh Hạm, rồi lại kéo tay Lăng Nhược Tâm nói: “Nhược Tâm, vất vả cho con rồi, từ khi con sinh ra, ta cứng rắn ép con từ một nam tử chân chính lại nuôi dưỡng như một nữ tử. Mẹ biết trong lòng con cũng không chịu nổi, nhưng chưa bao giờ mẹ nghe thấy con nói một lời oán giận nào. Những năm gần đây, con cũng vất va nhiều. Một mình điều hành cả Huyến Thải sơn trang lớn như vậy, cũng nhờ con tiếp nhận Phi Phượng môn từ bà dì, nên mới có thể mở rộng sản nghiệp của Huyến Thải sơn trang. Để con hai mươi tuổi mới được đón dâu, rồi ngay ngày hôm sau lại phải lên đường đi Hoàng đô. Đúng là mẹ sai lầm một bước, mà huỷ hoại cả đời con rồi!”
Lăng Nhược Tâm cười nói: “Mẹ, mẹ nói gì mà nghiêm trọng thế. Con cũng không khổ như mẹ nghĩ đâu. Tuy cảm giác bị người ta coi là nữ tử cũng không sung sướng gì, nhưng cũng rất nở mày nở mặt mà. Hơn nữa, con cũng không ghét kinh thương.” Hắn nhìn Thanh Hạm nói: “Nếu không phải vì quyết định năm đó của mẹ, thì con và Thanh Hạm chỉ sợ là sẽ khó đến được với nhau. Con còn muốn cảm ơn mẹ và Đoàn thúc thúc, đã chuẩn bị giúp con một thê tử tốt như vậy. Hơn nữa, Thanh Hạm cũng không phải nữ tử bình thường. Tuy hôm nay con phải đi Hoàng đô, nhưng cũng không phải chia xa với Thanh Hạm. Con sẽ đưa nàng đi theo. Có hai người, có thể chăm sóc cho nhau. Thanh Hạm, nàng nói có đúng không?!”
Nghe Lăng Nhược Tâm nói vậy, trong lòng Thanh Hạm cũng cảm thấy nao nao. Nàng vẫn nghĩ Lăng Nhược Tâm là một người bạc tình, nhưng nghe hai mẹ con họ nói vậy, nàng lại cảm thấy tình cảm của họ rất sâu sắc. Từ nhỏ nàng đã không có mẹ, cha cũng sớm đưa nàng lên núi học võ. Tuy Huyền Cơ Tử và các sư huynh đệ trên Thương Tố môn đều đối xử với nàng rất tốt, nhưng vẫn thiếu đi cảm giác tri kỷ. Nghĩ vậy, trong lòng nàng cũng ấm áp hơn, vả lại, nàng cũng vốn tính toán đi theo Lăng Nhược Tâm để thăm thú Hoàng đô.
Thanh Hạm cười nói: “Đúng thế, mẹ à, mẹ đừng lo. Con đi cùng Lăng Nhược Tâm, hai người có thể chăm sóc cho nhau. Mẹ đừng nghĩ ngợi nhiều. Hơn nữa, Nhược Tâm thông minh như vậy, làm gì có chuyện gì chàng không giải quyết được.”
Dù Thanh Hạm nói chỉ để an ủi Lăng Ngọc Song, nhưng Lăng Nhược Tâm nghe thì lại thấy cực kỳ thích thú, hắn không nhịn được, lén nhìn trộm nàng một cái, thầm nói: “Thì ra trong lòng nàng, ta lợi hại như vậy. Muốn để nàng xác định rõ tâm ý, có lẽ sẽ khá dễ dàng thôi.”
Lăng Ngọc Song nghe xong, sự lo lắng trên mặt tiêu tan đi không ít. Trời sinh bà tính lạc quan, tuy đang gặp đại nạn, bà cũng tin rằng, chỉ cần mọi người đồng lòng, chắc chắn sẽ giải quyết được mọi chuyện.
Hơn nữa, từ cơ thể Lăng Nhược Tâm toả ra sự tự tin khó giấu, bà không khỏi cảm khái hàng ngàn vạn lần, con trai của bà thật đúng là niềm kiêu hãnh của bà!
Sau khi Lăng Nhược Tâm và Thanh Hạm dùng xong điểm tâm, xe ngựa cũng đã chuẩn bị xong từ lâu. Bọn họ vốn tính toán sẽ đi Hoàng đô cống nạp Lưu Quang Dật Thải vào ngày thứ hai sau tân hôn. Tuy bây giờ có chút biến cố, nhưng cũng chỉ là đẩy nhanh ngày xuất hành lên một chút mà thôi. Đồ đạc cũng đã được chuẩn bị hết. Lần này đi Hoàng đô, Lăng Nhược Tâm còn muốn mở rộng thêm quan hệ, nên ngân lượng này kia cũng không cần phải chuẩn bị nhiều, đến lúc đó nếu cần thì có thể trực tiếp đến tiền trang tư nhân ở Hoàng đô rút là được.
Thấy Thanh Hạm đứng bên cạnh xe ngựa ngó đông ngó tây, Lăng Nhược Tâm thừa biết nàng đang tìm Tống Vấn Chi, trong lòng hơi không vui những vẫn cố hỏi: “Nàng đang tìm sư huynh à?”
Thanh Hạm gật đầu nói: “Ta rất lo, từ hôm qua tới giờ không thấy sư huynh, không biết huynh ấy chạy đâu nữa.” Đối với Tống Vấn Chi, nàng vẫn cảm thấy có chút áy náy. Dù sao nàng cũng lừa hắn, nàng và Lăng Nhược Tâm thật sự thành thân, mà Lăng Nhược Tâm lại là nam tử chứ không phải nữ tử. Lời nói dối này càng lúc càng lớn, lớn đến mức nàng không biết sau này phải giải thích với hắn thế nào.
Lăng Nhược Tâm thản nhiên nói: “Có lẽ sư huynh nàng nhìn thấy nàng thành thân, trong lòng hơi khó chịu, nên chạy ra ngoài một mình giải sầu.”
Tống Vấn Chi đúng là đi giải sầu, nhưng lần giải sầu này, lại mang đến phiền toái cực lớn.
Thanh Hạm lắc đầu nói: “Sư huynh đã từng nói, sau này dù thế nào cũng sẽ ở bên cạnh bảo vệ ta, hắn sẽ không vô duyên vô cớ mất tích đâu.” Trước giờ Tống Vấn Chi là người có tình có nghĩa, nàng cũng biết hắn rất quan tâm đến nàng, hơn nữa, hắn cũng biết hôm nay nàng sẽ đi Hoàng đô cùng Lăng Nhược Tâm, chắc chắn không thể nào không tới từ biệt nàng.
Nghe nàng nói vậy, Lăng Nhược Tâm cũng cảm thấy không vui, hắn nói sâu xa: “Có lẽ hắn phát hiện mối quan hệ không tầm thường giữa chúng ta, nên nhất thời không chấp nhận được, liền chạy ra ngoài một mình tầm hoan mua vui không biết chừng.”
Nghe hắn nói càng ngày càng kỳ cục, Thanh Hạm trừng mắt lườm hắn: “Sư huynh ta không phải người như vậy!”
Ký Phong đứng bên cạnh, nghe thấy họ nói vậy liền nói: “Sáng sớm hôm qua, ta có nhìn thấy Tống đại hiệp đi một mình ra khỏi sơn trang, sau đó không thấy hắn quay về. Đến giữa trưa, A Căn đi mua đồ thì nhìn thấy Tống đại hiệp đang ngồi uốn