Tác giả: Dạ Sơ
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342504
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2504 lượt.
g rượu cùng Tô đại đương gia ở tửu lâu Hoành Thăng, sau đó không biết đi đâu.”
Thanh Hạm vừa nghe đã thấy kỳ quái, Tống Vấn Chi và Tô Dịch Hàn vốn bất hoà với nhau, sao có thể ngồi cùng một chỗ uống rượu được, nàng liền hỏi: “A Căn không nhìn lầm chứ? Bọn họ sao có thể ngồi uống rượu với nhau được?”
Ký Phong đáp: “Hôm đó Tô đại đương gia đến tìm Tống đại hiệp, chính là A Căn đi thông báo mà. Vì Tống đại hiệp không muốn gặp Tô đại đương gia, cho nên khi A Căn nhìn thấy họ ngồi uống rượu cùng nhau mới cảm thấy kỳ quái, còn cố tình đi qua đi lại nhìn cho rõ. Đúng là Tống đại hiệp ngồi uống rượu với Tô đại đương gia mà.”
Nghe Ký Phong nói vậy, trong lòng Lăng Nhược Tâm thoáng dâng lên dự cảm không tốt. Hắn hiểu rất rõ bản chất của Tô Dịch Hàn, hắn ta làm chuyện gì cũng đều có mục đích, tiếp cận Tống Vấn Chi như vậy, chỉ sợ là có âm mưu khác. Mà lúc này còn chưa thấy bóng dáng Tống Vấn Chi đâu, quả thật cũng không ổn lắm. Có điều, hắn vốn cũng không có cảm tình với Tống Vấn Chi, mà hiện giờ, chuyện đi Hoàng đô còn quan trọng hơn chuyện của Tống Vấn Chi nhiều, hơn nữa, mặc dù Tống Vấn Chi hơi cứng nhắc, nhưng cũng trầm ổn, chắc sẽ không xảy ra chuyện lớn gì.
Lăng Nhược Tâm nhẹ nhàng nói: “Mặc dù sư huynh nàng và Tô Dịch Hàn có chút xích mích, nhưng võ công của hắn cao cường, Tô Dịch Hàn cũng biết quan hệ của hắn và nàng, chắc sẽ không dám làm thương tổn gì hắn đâu. Có lẽ tâm tình của đại sư huynh nàng phiền muộn, nên cùng hắn ta uống chén rượu thôi. Chắc hắn uống hơi nhiều, nên ngủ ở đâu đó. Chúng ta cũng phải khổi hành rồi. Chờ hắn tỉnh rượu sẽ không có chuyện gì cả.”
Tuy trong lòng Thanh Hạm hơi lo lắng, nhưng nghĩ lại, từ nhỏ đến giờ đều là Tống Vấn Chi chăm sóc nàng, hắn làm việc gì cũng rất cẩn thận, bình tĩnh, không dễ kích động như nàng, nên chắc sẽ không có việc gì đâu. Có điều, không biết vì sao, trong lòng nàng vẫn có vài phần lo lắng, nhưng nàng biết Lăng Nhược Tâm nói có lý, đành gật gật đầu rồi theo hắn lên xe ngựa.
Có điều, Thanh Hạm không biết rằng, lần này nàng bước lên xe ngựa, đã làm thay đổi cả số phận của cả ba người, nàng, Lăng Nhược Tâm, và Tống Vấn Chi. Vòng xoay số phận lại xoay tròn…
Mưa gió nổi lên
Bôn ba hơn mười ngày, cuối cùng Lăng Nhược Tâm và Thanh Hạm cũng tới Hoàng đô Phượng Tiềm.
Thành Phượng Tiềm cũng là một rất phồn hoa, nhưng so với thành Tầm Ẩn thì trang nghiêm hơn một chút, nhưng lại không sinh động bằng. Tường thành cao cao, thâm cung đại viện xa xa, cùng với đội quân thủ vệ sâm nghiêm (vừa đông vừa nghiêm ngặt), đã thể hiện địa vị không tầm thường của toà thành này, mơ hồ còn cảm nhận được sự uy nghiêm của nó.
Thanh Hạm và Lăng Nhược Tâm vừa vào cửa thành đã bị cản lại, kiểm tra theo thường lệ. Lăng Nhược Tâm nhíu mày, hắn đến Phượng Tiềm không dưới mười lần, nhưng đây là lần đầu tiên bị ngăn lại, xem ra, chuyện của Thái tử có vẻ nghiêm trọng hơn hắn tưởng, nếu không, sẽ không kiểm tra người ra vào thành nghiêm ngặt đến mức này.
Có điều, hắn vừa bước xuống xe ngựa, thì cả đám thị vệ đã hoa mắt choáng váng. Bọn họ đã gặp không ít mỹ nhân, nhưng mỹ nhân như ‘nàng’ thì chưa từng thấy bao giờ, nhất thời chỉ lo ngơ ngác nhìn hắn, còn quên đi kiểm tra xe ngựa.
Trong mắt Lăng Nhược Tâm hiện lên một chút sát ý, hắn thản nhiên nói: “Vị quân gia này, đang nhìn mặt tại hạ có dính bẩn sao?”
Thanh Hạm bĩu môi nói: “Người ta nói, độc nhất là tâm tư đàn bà, chính là để nói những người như chàng đấy.”
Lăng Nhược Tâm liếc nàng một cái rồi không thèm để ý đến nàng nữa.
Thanh Hạm lại kéo cánh tay hắn nói: “Có điều, ta cũng có thể hiểu được tâm trạng của chàng. Là một nữ tử bình thường bị người ta cợt nhả, trêu ghẹo cũng sẽ nổi khùng ấy chứ.” Thấy sắc mặt hắn hơi dịu lại, nàng lại không sợ chết nói tiếp: “Nhưng mà, ác độc như chàng thì thế gian này chỉ có mình chàng thôi!” Dứt lời, nàng liền buông tay hắn ra, cười hì hì.
Lăng Nhược Tâm đang muốn nổi khùng thì xe ngựa đã ngừng lại, lão phu xe bên ngoài nói: “Đại tiểu thư, cô gia, tới khách điếm rồi.”
Hai người sắp xếp xong xuôi thì cũng đến chạng vạng. Hai người còn chưa kịp ăn cơm tối đã phải tiếp một người khác đến. Lăng Nhược Tâm vừa thấy người kia, liền mời vào phòng. Người kia vừa bước vào đã quỳ một gối xuống trước mặt Lăng Nhược Tâm nói: “Lăng đại tiểu thư, van xin cô, dù thế nào cũng phải nghĩ cách cứu công tử nhà ta.”
Lăng Nhược Tâm đỡ người kia dậy nói: “Trang Vũ, ngươi cứ đứng dậy đã rồi nói.”
Lúc này, nam tử tên Trang Vũ mới đứng dậy, Lăng Nhược Tâm thở dài nói: “Huyến Thải sơn trang vẫn cùng một trận tuyến với công tử nhà ngươi. Nhưng mà, chúng ta chỉ là dân thường, chuyện tranh đấu trong Hoàng cung, ta có thể làm gì được đâu! Ta chỉ có thể làm hết khả năng của mình, rồi đành phó thác cho ý trời thôi.”
Nhìn hành động của người kia, Thanh Hạm hơi giật mình, cũng biết công tử mà Trang Vũ nói chính là Thái tử.
Trang Vũ nghe Lăng Nhược Tâm nói xong liền đáp: “Công tử nhà ta nói, chuyện này chỉ cầ