Tác giả: Dạ Sơ
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342354
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2354 lượt.
h màn thành kiểu này, thật đúng là trên không nghiêm, dưới sẽ loạn mà!” Vì quá tức giận, nàng nói năng cũng không giữ ý giữ tứ nữa.
Nghe nàng nói vậy, Lăng Nhược Tâm càng thấy kỳ quái, trên đỉnh màn có gì? Hắn nằm xuống, nhìn lên đỉnh màn, khoé miệng bỗng nở một nụ cười bất đắc dĩ, bản lĩnh của mẹ hắn thật đúng là không phải tầm thường, đến chuyện này mà cũng nghĩ ra được. Đêm động phòng hoa chúc của hắn, hỏng cả rồi! Hắn vốn còn muốn trừng phạt Thanh Hạm một chút vì về muộn, giờ thì hay rồi, chuyện gì hắn cũng không được làm!
Lăng Nhược Tâm đành chấp nhận số phận, nằm bên cạnh Thanh Hạm nói: “Đêm nay thành thế này, ta cũng thực sự không mong muốn, lúc nàng nói mẹ ta, sao không nghĩ đến cha nàng đi. Nếu ông không phong bế nội lực của nàng, thì nàng cũng không bị như vậy!” Thấy nàng vẫn đang bịt mũi, hắn lại không đành lòng, lấy khăn mặt nhẹ nhàng giúp nàng lau vết máu trên mặt lần nữa.
Cảm nhận được sự dịu dàng của hắn, lòng Thanh Hạm vô cùng hạnh phúc, nhớ đến chuyện dở hơi hôm nay, nàng cũng hơi buồn cười. Thật ra, như thế cũng tốt, ít nhất đêm nay nàng cũng không phải đối mặt với chuyện động phòng cùng hắn. Ngày mai, bọn họ sẽ lên đường đến kinh đô Phượng Tiềm, nàng còn rất nhiều thời gian để ngẫm nghĩ thật kỹ về quan hệ của bọn họ. Hắn thật sự là phu quân của nàng sao? Nàng không biết, từ lúc hai người quen nhau tới giờ, thời gian cãi nhau chiếm đa số, có đôi khi nàng cũng thoáng cảm nhận được sự quan tâm của hắn, nhưng cách hắn biểu hiện ra lại khiến nàng hơi cảm thấy không thể nhận được.
Thanh Hạm bỗng nhớ tới Tống Vấn Chi. Hắn luôn ở bên nàng, lặng lẽ quan tâm nàng, cho nàng sự chăm sóc và trân trọng tỉ mỉ, chu đáo. Có điều, mười mấy năm nay, dù hắn có quan tâm nàng biết bao nhiêu, thì từ đầu tới cuối nàng cũng vẫn chỉ coi hắn như ca ca bình thường, chứ không khiến cho nàng cảm thấy rung động vừa vui vừa giận như Lăng Nhược Tâm.
Nhắc tới Tống Vấn Chi, nàng lại chợt phát hiện, cả ngày hôm nay nàng chưa nhìn thấy hắn, cũng không biết hắn chạy đi đâu. Lại nhớ tới phản ứng tức giận của Lăng Nhược Tâm khi nàng nhắc tới Tống Vấn Chi lần trước, nàng mới chợt hiểu ra, phản ứng của hắn khi đó, là ghen! Cảm nhận được chiếc khăn dịu dàng lau trên mặt mình, nàng hơi cúi đầu, hỏi: “Lăng Nhược Tâm, nếu không có cha ta, và mẹ chàng luôn ở bên cạnh tác hợp, thì chàng có cam tâm tình nguyện ở bên ta không?” Tuy hắn đã từng trả lời nàng vấn đề thế này một lần rồi, nhưng nàng vẫn không nhịn được muốn hỏi lại lần nữa.
Lăng Nhược Tâm kéo tay nàng qua, đặt trên ngực hắn nói: “Bây giờ nàng còn hỏi vấn đề này, thật sự là ngốc không ai bằng. Ta đã nói rồi, trên đời này không ai có thể ép ta làm chuyện gì hết.”
Thanh Hạm cười khẽ: “Hình như là thế! Có điều, vì huynh mặc y phục nữ tử, cả ngày giả gái, nên lời nói ra cũng khiến người ta không được tin tưởng lắm.” Hình dung ra dáng vẻ giả gái, đuôi mày khoé mắt tràn ngập sự dịu dàng của nữ tử, nàng lại thầm hít sâu một hơi.
Mắt Lăng Nhược Tâm tối sầm lại, rầu rĩ nói: “Đúng là dáng vẻ của ta có thể khiến nàng cảm thấy ta không có khí khái nam tử hán. Ta vốn định đêm nay sẽ chứng minh cho nàng thấy, ta là một nam nhân chân chính. Dù đêm nay không chứng minh được, nhưng chắc chắn sẽ có một ngày, nàng hiểu được ta là nam nhân thế nào. Bề ngoài nữ tử cũng chỉ là một chiếc mặt nạ để ta sinh tồn, cuối cùng sẽ có một ngày ta đập nát chiếc mặt nạ này.” Nói câu cuối cùng, giọng nói vốn trong trẻo như nước bỗng mất đi vài phần dịu dàng, lại tăng thêm vài phần cương nghị.
Nghe thấy giọng hắn khác thường, Thanh Hạm mở mắt nhìn hắn. Lúc này, hắn đã khoác một chiếc trung y, ngực lộ ra một nửa, mái tóc đen dài xoã xuống dưới, phủ lên vai hắn. Ánh mắt lúc trước có chút âm nhu, tính kế, lúc này chỉ nồng đậm thâm tình và kiên định. Khoé miệng khép hờ cũng đầy vẻ cương nghị. Nàng hơi hoảng hốt. Dáng vẻ của hắn bây giờ, hoàn toàn khác với dáng vẻ lúc trước. Có lẽ, do không có trang phục nữ nhân che giấu, nên hắn đã hồi phục bộ dạng của một nam tử hán. Tóc hắn bình thường chỉ buộc đơn giản lên sau đầu, giờ buông xoã xuống bờ vai, khiến người ta vừa cảm thấy cuồng dã, lại tuỳ tiện. Hắn của lúc này, có khí khái nam tử nhất mà nàng từng nhìn thấy.
Thanh Hạm lắc đầu nói: “Chàng có khí khái nam tử hán hay không, đối với ta mà nói, không hề quan trọng một chút nào cả. Quan trọng là… chàng có thật tâm đối xử với ta không… Bình thường chàng giả nữ cũng được, hay là nam tử cũng thế, trong mắt ta, chàng đều là Lăng Nhược Tâm.”
Nghe nàng nói vậy, tròng mắt vốn lạnh lẽo bỗng đầy vẻ dịu dàng, hắn cúi đầu hỏi: “Ý nàng là…”
Thanh Hạm biết hắn muốn nói gì, nàng ngắt lời: “Ta không biết hiện giờ ta có yêu chàng hay không, nhưng ta có thể khẳng định, ta cũng không ghét chàng. Cảm giác khi ở bên chàng khác xa cảm giác khi ở bên cạnh Đại sư huynh ta. Ta không biết đây có phải tình yêu hay không, nhưng ta hy vọng chàng có thể cho ta một chút thời gian, để ta xác định được rõ, rốt cuộc cảm giác của ta đối với chàng gọi là gì.” Những lời này nàng vốn định nói với hắn từ hôm trước ở xưởng