watch sexy videos at nza-vids!

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nương Tử Xin Nhẹ Chút

Nương Tử Xin Nhẹ Chút

Tác giả: Hoa Diên U Lạc

Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015

Lượt xem: 1341846

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1846 lượt.

gian đâu, hôm khác, ta nhất định để ngươi nhìn ta đầy đủ.” Nói xong vẫn không quên hướng về phía Lăng Dạ Tầm đá lông nheo. Đường Thải Nhi nhìn thấy cả người nổi da gà run lên.
Thượng Quan Linh vừa nói xong, liền mượn lực nhảy đi, khinh công chạy trốn. Bởi vì hắn rời đi quá mức thình lình, dùng lực quá lớn, khiến cành cây dưới chân rung mạnh, làm cho Đường Thải Nhi đang ngồi xổm ở trên cũng xao động theo: “A a a” Đường Thải Nhi vô thức kêu lên, bất đắc dĩ đành phải nhảy từ cành cây xuống, sức lực có phần yếu đi, không ổn định rơi xuống đất, chân đạp vài cái, dáng vẻ hết sức bất nhã.
Lăng Dạ Tầm cúi đầu nhìn Đường Thải Nhi, cũng không đuổi theo người hắn muốn ôn chuyện, mà không nặng không nhẹ nói: “Bổn vương đã nói với ngươi, không được Bổn vương cho phép, ngươi không thể rời khỏi biệt viện nửa bước.”
Đường Thải Nhi nhìn trời, quyết định bắt đầu áp dụng kế hoạch câu dẫn, trong đầu còn đang lục lại kỹ viện mình từng dạo qua, những kiểu mà các tỷ tỷ đều làm.
Trong lòng hạ quyết tâm, cặp mắt liền dâng lên hơi nước, u oán nhìn Lăng Dạ Tầm, sau đó lại sợ sệt cúi đầu thưa dạ nói: “Thiếp. . . . . . Thiếp nhớ chàng. . . . . .”
Lời vừa ra khỏi miệng, ngàn vạn da gà trên cánh tay Đường Thải Nhi liền lả tả nổi lên.
Lăng Dạ Tần có lẽ cũng không nghĩ tới Đường Thải Nhi sẽ phản ứng thế này, thân thể không khỏi cứng đờ, sắc mặt tối hơn phân nửa.
Đường Thải Nhi di chuyển cước bộ đến bên cạnh Lăng Dạ Tầm, nắm chặt cánh tay Lăng Dạ Tầm: “Chúng ta nói thế nào cũng xem như phu thê mới cưới, sao chàng nhẫn tâm lạnh nhạt với thiếp như thế?”
“Đường Thải Nhi.” Lăng Dạ Tầm không động đậy, không đẩy nàng ra cũng không chấp nhận nàng, “Nếu ngươi muốn về sau được sống an nhàn một chút, Bổn vương khuyên ngươi hãy ngoan ngõan đợi ở biệt viện của ngươi, đừng ra ngoài là được.” Dứt lời, phất ống tay áo, hất Đường Thải Nhi ra, xoay người trở lại thư phòng.
Đường Thải Nhi mím môi, nhíu mày nhìn về phía bóng lưng lạnh lùng mà xa cách của Lăng Dạ Tầm, trong lòng cố gắng lấp kín hoảng sợ.
Tại sao không có tác dụng chứ!
Đường Thải Nhi xoay người hung hăng hít sâu một hơi, chậm rãi thở ra, lại xoay người, nở một nụ cười rực rỡ trên mặt, cũng không quản nhiều, chậm rãi đi vào thư phòng.
“Ra ngoài.” Lăng Dạ Tầm ngồi trên ghế khắc hoa, cúi đầu nhìn sách, cũng không thèm liếc mắt nhìn nàng một cái.
Trong lòng Đường Thải Nhi có chút tư vị không đúng, nhưng lập tức liền không chú y tới khổ tâm trong lòng mình nữa, cười nói: “Ngươi có mệt hay không? Nghỉ ngơi một chút đi, ta đi. . . . . . Đi sắc thuốc cho ngươi Uống….uố…ng!”
“Không cần, đi ra ngoài.”
“Vậy ta có chuyện muốn nói với ngươi.”
“Nói.” Lăng Dạ Tầm để sách xuống, ngẩng đầu nhìn về phía nàng.
Đường Thải Nhi có chút tức giận nói: “Bệnh mắt của Doanh nhi cần một vị thuốc quan trọng.”
Trong mắt Lăng Dạ Tầm có độ ấm, hỏi: “Là cái gì?”
“Nam Vân Linh nhãn.”
Lăng Dạ Tầm cau mày, hiển nhiên cũng đã nghe qua loại thuốc này, ngón tay thon dài cầm bút lông lên, chấm mực viết lên trên giấy bốn chữ cứng cáp: “Thuốc này trong sách xưa có ghi lại, chẳng qua là, chưa có ai từng gặp qua, trên đời thật sự có tồn tại loại thuốc này hay không, vẫn là vấn đề chưa có lời giải.”
Đường Thải Nhi đứng mỏi chân, liền ngồi xuống cái ghế bên cạnh, “Có, ta đã thấy. Ngày mai ta lên đường, đi lấy thuốc.”
“Thuốc ở đâu?”
Đường Thải Nhi chống hai má nhìn về phía Lăng Dạ Tầm, lắc đầu lắc đầu nói: “Không có cách nào nói, nhưng ta biết.”
Thuốc này đối với Đường Thải Nhi mà nói cũng không hiếm lắm, Đường gia cư trú ở hẻm núi, nơi đó thảo dược trân quý gì cũng có tất, bởi vì cả hẻm núi chỉ có ba người Đường gia ở, cho nên rất nhiều thảo dược đều may mắn có thể bảo tồn tiếp. Như là mấy loại thảo dược trân quý trong sách xưa, cha Đường càng dốc lòng chăm sóc. Đường Thải Nhi nhớ rõ, lúc nhỏ nàng chơi đùa đã nhổ các loại cây cỏ trân quý của cha nàng để xào làm đồ ăn. Từ đó, cha Đường vì trừng phạt nàng, buộc nàng cõng hơn bốn trăm sách thuốc cổ. Chẳng qua nhớ lại cũng chỉ là hồi ức, chuyện trước khi sáu tuổi, Đường Thải Nhi đã không còn nhớ rõ.
Nói về bây giờ, Đường Thải Nhi thấy cặp mắt Lăng Dạ Tầm cực kỳ thâm trầm đang nhìn chăm chú vào mình, biết có một số chuyện phải giải thích một chút, liền mở miệng nói: “Chỗ ta ở khi còn nhỏ có loại thảo dược này, nhưng mà, cụ thể nơi nào không thể nói cho người khác biết. Yên tâm, thuốc ta nhất định sẽ lấy về, hơn nữa sẽ hết sức cẩn thận, ta sẽ đi nhanh về nhanh.”
Lăng Dạ Tầm im lặng không lên tiếng, lại ngoài dự đoán mở miệng nói: “Ta và ngươi cùng đi.”






Phu thê đồng hành
Tảng sáng ba ngày sau, Đường Thải Nhi một thân nữ trang màu hồng nhạt đơn giản với khí thế dồi dào đứng ở cửa Lẫm vương phủ, ngưỡng cửa sau.
Sau khi vào thu, khí trời càng lạnh, Đường Thải Nhi chẳng sợ lạnh, vì có nội lực trong người nên cũng ít thấy lạnh. Nhưng lúc này, thân thể có chút không chịu được khí lạnh buổi sáng. Nàng chà chà tay, vành tai ấm ấm lạnh lạnh, thầ