Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ở Lại Nơi Này Cùng Anh

Ở Lại Nơi Này Cùng Anh

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341712

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1712 lượt.

đương, nếu không phải xa xỉ thì cũng ngờ nghệch quá.”
Hạng Tân Dương cười, nói: “Nói đến tình yêu, anh à, em vẫn nhớ anh đã từng nói với em một câu”.
Hạng Tân Hải cười khổ sở, nói: “Anh còn có thể có câu nào để chú nhớ đến tận bây giờ?”.
“Anh đã nói trò chơi tình yêu là một thứ gây nghiện, anh nói phải bị một lần mới có khả năng miễn dịch với nó.” Hạng Tân Dương tiện tay giở tập tài liệu trước mặt, nói, “Có thể là anh đúng, nhưng nếu bị nhiễm một nửa mà đột nhiên bị đứtu đó lại muốn tiếp tục thì quả thật là điều đáng sợ. Tất cả những triệu chứng vẫn còn, chỉ có điều không có được khả năng miễn dịch”.
Hạng Tân Hải bật cười, nhưng ngay lập tức nhìn lại emtrai mình với vẻ đăm chiêu, dĩ nhiên anh còn nhớ rõ khi nói câu đó, Hạng Tân Dương đã khẳng định cả đời từ chối miễn dịch khiến anh buồn cười, lại không nén được tiếng thở dài.
Sau này không bao giờ anh còn nhìn thấy thần thái vui tươi yêu đời trên nét mặt em trai nữa, luôn luôn là một Hạng Tân Dương với khuôn mặt trầm tư, xử lý công việc có trước có sau, giọng nói lãnh đạm và ngắn gọn. Đứa em trai luôn thích làm theo ý mình của anh đã trưởng thành, hơn thế còn đảm nhiệm gánh nặng gia đình. Trong một thời gian, anh luôn có chút ngần ngại với điều xảy ra mà anh cho rằng đó là lẽ đương nhiên ấy, dấu chấm hỏi trong đầu ngày càng lớn hơn.
“Không lẽ chú vẫn luôn nhớ Tạ Nam?”
Nghe tới cái tên này, Hạng Tân Dương ngẩng đầu lên, nói: “Anh à, em không nghĩ là anh lại nhớ cả tên cô ấy đâu”.
Vốn dĩ Hạng Tân Hải không còn nhớ tên của Tạ Nam. Nhưng hồi năm ngoái, anh đã có một lần gặp cô.
Khi đó đang vào giữa hè, anh lái xe đến khu bán vật liệu xây dựng, ở đó có một cửa hàng tương đối lớn, làm đại lý cho bên vật liệu đá. Lúc anh vào cửa hàng thì thấy một cô gái trẻ đang nghe nhân viên bán hàng giới thiệu vềcác loại đá lát, đang định đi thẳng vào trong văn phòng, anh bất chợt chững lại, từ góc nhìn của anh, cô gái hiện lên với cái cằm nhọn và khuôn mặt thanh tú, những ngón tay thon dài đang sờ thử chất liệu đá lát một cách rất chăm chú, nhìn kỹ mới nhận ra đó chính là bạn gái cũ của em trai mình.
Anh mới chỉ gặp một lần nên không nhớ tên cô, nhưng anh đã nhìn thấy ảnh cô trên bàn làm việc và trong phòng riêng của em trai nhiều lần nên vẫn nhớ khuôn mặt ấy.
Hạng Tân Hải không có ý muốn chào hỏi nên đi thẳng vào phía trong rồi ngồi xuống, cách một tấm rèm vẫn nghe rõ tiếng cô nói: “Không phải là bên các anh nhận đưa hàng đến tận nơi à?”.
“Chỗ chúng tôi chỉ miễn phí gia công cắt theo yêu cầu của khách, nếu như với số lượng lớn, chúng tôi có thể đưa hàng tới tận nơi, cô chỉ mua có hai tấm đá, vậy phiền cô mang ra taxi hộ ạ.”
Tạ Nam cười nói: “Các anh không đưa hàng, tôi đang định mang lên xe bus đây”.
Nhân viên bán hàng cũng cười theo: “Hai tấm đá lát này nặng đấy, không tin cô thử đi, tốt nhất nên gọi taxi
Cô đưa tay nhấc thử, quả thật rất nặng nên khẽ chaumày và quyết định không thử nữa: “E rằng tôi muốn mang tới cổng để đón taxi cũng đã khó khăn lắm rồi, thôi, các anh cứ cắt đi, đợi lát nữa tôi đến lấy, tôi còn phải qua bên kia xem bồn giặt và chổi lau”.
Tạ Nam ra khỏi cửa hàng, Hạng Tân Hải mới đi đến nhìn vào chữ ký ở đơn đặt hàng của cô: Tạ Nam. Dĩ nhiên em trai anh đã không chỉ một lần nhắc tới cái tên này. Không biết gần đây cô ấy thế nào, có điều một người con gái phải một mình tới đây đặt một mặt hàng nặng như thế, có lẽ vẫn chưa kết hôn, cũng có thể còn chưa có bạn trai. Anh dặn dò nhân viên lát nữa mang hàng ra tận taxi giúp cô.
Hạng Tân Hải thầm nghĩ dù gì thì cũng là người yêu cũ của em trai, tiền đã nhận rồi không trả lại được, thôi chỉ đành giúp được có vậy.
Nhưng nghĩ lại những điều Hạng Tân Dương vừa nói, rồi nhìn thần thái của em trai mình, Hạng Tân Hải nghĩ, cô bé họ Tạ đó dường như không chỉ là quá khứ.
“Bởi vì chú về và gặp lại cô ấy nên mới có suy nghĩ muốn ly hôn với Lăng Lâm ư?”
“Anh, cách nói của anh và Lăng Lâm giống hệt nhau. Em phải nói thế nào thì hai người mới hiểu rằng việc này không liên quan gì tới cô ấy, cô ấy giờ đã có bạn trai rồi.” Nói đến Tạ Nam, nét mặt Hạng Tân Dương thoáng buồn. Hạng Tân Hải có thể biết rằng, khi nhìn thấy vẻ mặt này của Hạng Tân Dương, Đường Lăng Lâm đã nổi giận như thế nào, bèn thở dài nói: “Tân Dương, chú không thể nói không liên quan là không liên quan được, anh có thể đoán ra thì Lăng Lâm cũng có thể làm như thế. Việc em không muốn lôi cô ấy vào chuyện, e rằng cũng chẳng phải do em quyết định nữa rồi. Nếu cô ấy đã có bạn trai, thì em hãy vì cô ấy, anh chỉ khuyên em nên bỏ cái suy nghĩ muốn ly hôn đi”.
Vu Mục Thành tương đối hài lòng với những biểu hiện của người mới đảm nhiệm chức vụ giám đốc bộ phận Cung ứng, Lý Kình Tùng. Anh ta không phải là người tốt nghiệp từ một trường đại học danh tiếng, trước kia chỉ phục vụ cho một doanh nghiệp trong thời gian dài nhưng những hạn chế về học lực không đáng ngại. Sau khi đảm nhiệm chức vụ này, chỉ trong thời gian ngắn anh ta đã nắm được toàn bộ những việc liên quan đến cung ứng và vận chuyển trong công ty, điều