Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341733
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1733 lượt.
?”
“Ở siêu thị.”
“Đến nhà tớ đi, hôm nay tớ nấu món canh thịt cừu.”
“Cậu cũng nấu ăn à?”
“Ăn cùng họ miệng tớ sắp mốc rồi, tớ đành phải cải thiện một chút”, giọng Cao Như Băng thật thà, không khách khí.
Cao Như Băng ở căn hộ tầng hai mươi của khu chung cư trong trung tâm thành phố, một căn hộ ba phòng ngủ sáng sủa, ban công hướng ra công viên, phong cảnh tuyệt đẹp.
Quách Minh mắt tròn mắt dẹt nhìn theo hai bát canhthịt cừu hầm củ cải to thơm lừng và sánh mỡ Cao Như Băng vừa múc ra, Tạ Nam nhìn với vẻ thèm thu
Cao Như Băng lấy một hộp sữa bò đặt trước mặt Quách Minh, anh thở dài kêu lên: “Trên đời này sao lại có chuyện bất công thế chứ, thế này mà được à, bọn em hai bát canh to như thế mà anh chỉ được uống sữa, lại là sữa tách bơ nữa chứ”.
Cao Như Băng cười nói: “Đừng kêu ca nữa, ngoan ngoãn uống đi, lát nữa còn phải về nhà mẹ ăn cơm. Chẳng qua nhân ngày đầu tiên của năm mới, em tự thưởng cho mình một chút thôi, bảo đảm sau khi xử lý xong nồi canh này, anh ăn gì em ăn cái đấy, được không?”.
“Thôi thôi, các em cứ ăn đi, cùng lắm là anh không nhìn nữa, mắt không nhìn thấy, lòng cũng không rầu nữa”, Quách Minh cười rồi cầm hộp sữa đi vào trong phòng.
Tạ Nam và Cao Như Băng vui vẻ thưởng thức món canh. Cao Như Băng ngẩng đầu nhìn Tạ Nam thăm dò, nói: “Hôm nay trang điểm xinh đấy chứ, tớ chẳng tin không có ai bắt chuyện với cậu”.
“Có, mà không chỉ một đâu”, Cao Như Băng mắt sáng lên, đang định hỏi tiếp thì Tạ Nam cười nói: “Đều là các cụ ông, cụ bà, chắc vì tớ có khuôn mặt hiền lành, trông ra dáng một nàng dâu đảm”. “Nhiều bậc phụ huynh tham gia gặp mặt thế à? Cậu nói chuyện với họ thế nào?”
“Một người chê tớ nói lắp, một người nói tớ nhiều tuổi quá.”
“Nói lắp ư? Cậu có cái tật này từ lúc nào thế? Hơn nữa mới hai mươi tám đã bị cho là lớn tuổi rồi, không đến nỗi thảm thế chứ?”
“Còn thảm hơn những điều tớ nói cơ. Đám người ở đó nam ít nữ nhiều, trước mắt toàn những cô gái trẻ tuổi. Mà cứ theo như điều kiện đưa ra của các ứng viên nam thì hình như tớ chỉ phù hợp với các quý ông góa vợ thôi.”
“Đừng nói linh tinh, những anh chàng đó đều chả có con mắt gì cả.”
Tạ Nam cười, lau mồ hôi trên sống mũi rồi nói: “Chỉ có cậu là bênh tớ, Băng Băng”.
“Cậu đồng ý đi gặp anh chàng phó phòng góa vợ kia à?”, Cao Như Băng hỏi vẻ hơi ngập ngừng.
Tạ Nam cảm thấy đây là lần thứ ba mình nói lắp trong ngày hôm nay, cô không biết giải thích ra sao chuyện đột nhiên có một người bạn trai xuất hiện: “Cái đó… cái đó… hay là không cần đâu. Tớ… tớ…”.
“Cậu nói lắp thật đấy à?”, Cao Như Băng cười lớn, nóitiếp: “Thôi được rồi, không cần thì thôi, tớ cũng thấy quá phiền, việc gì phải đi làm mẹ kế cho
Tạ Nam đỏ mặt, lắp bắp nói: “Có một người, thực ra là hàng xóm đã nói với tớ, anh ấy muốn hẹn hò với tớ”.
Cao Như Băng đột nhiên hào hứng, hỏi: “Việc này hay đấy, anh ấy là người thế nào? Bao nhiêu tuổi? Làm gì? Trông thế nào?”.
Tạ Nam đưa danh thiếp của Vu Mục Thành cho bạn, nói: “Ba mươi hai tuổi, ở cách tớ một dãy nhà. Trông người cũng… chững chạc”.
Cao Như Băng nhìn kỹ tấm danh thiếp trên tay rồi nói: “Cũng là tuổi trẻ tài hoa đấy nhỉ, cậu phải nắm thật chắc cơ hội này, đừng có mà mất hết tinh thần nữa nhé”.
“Ngay cả Đại hội Nhân Duyên tớ cũng đi rồi, sợ gì mất tinh thần cơ chứ”, Tạ Nam cười khổ: “Nhưng… tớ cứ cảm thấy việc này không đáng tin lắm, qua lại với một anh hàng xóm, nhỡ ra không thành, tớ lại phải chuyển nhà à? Nếu không ngày nào cũng gặp nhau khó chịu lắm”.
“Cậu phải bỏ cái thói việc gì cũng nhìn bằng cặp mắt bi quan ấy đi, ngay cả việc bắt đầu một tình yêu cũng không đủ tự tin, cậu định sống cả đời thế nào?”
Tạ Nam thừa nhận Cao Như Băng nói có lý, song vấnđề chính là bây giờ cô chưa tìm được cảm giác của tình yêu. Chỉ nguyên việc đắn đo suy nghĩ không thôi, cô cũng thấy nó vừa không thực tế lại chẳng đáng tin. Nếu không phải vẫn cầm danh thiếp của anh trong tay, cô thực sự còn hoài nghi có phải mình đang mơ một giấc mơ kỳ lạ và buồn cười không? – không phải cơn ác mộng nhưng cũng chẳng thể coi là giấc mộng đẹp.
Chú thích:
(*) Đông Gioăng: Được dùng như Sở Khanh, nhưng với ý nghĩa ít tiêu cực hơn, nhiều khi chỉ để nói đến người đàn ông hấp dẫn phụ nữ.
Đêm đông ấm áp
Buổi tối, Tạ Nam tắm rửa thay quần áo ngủ rồi lấy chăn -’“’len đắp lên chân, co người trên chiếc sofa xem ti vi. Ngoài cửa kính khẽ vang lên tiếng gõ cửa, cô không chú ý lắm, âm thanh mỗi lúc một mạnh hơn, Tạ Nam ngây ra một lúc rồi vén rèm cửa nhìn ra, Vu Mục Thành đang đứng ở đó. Giờ mới nhớ ra, bắt đầu từ sáng nay mình đã có một hàng xóm, người bạn trai gần tới mức chỉ cần nhấc chân lên cũng có thể tìm được cô. Nhìn sự biến đi trên nét mặt của Tạ Nam, Vu Mục Thành cảm thấy buồn cười. Không biết làm thế nào, cô đành ra mở cửa cho anh.
Vu Mục Thành mặc quần áo và đi giày thể thao bước vào, anh nhìn một lượt bộ quần áo ở nhà in những bô hoa nhỏ của cô, cười nói: “Nhìn thấy anh có vẻ không vui lắm nhỉ?”.
Tạ